Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024
Nhưng người ta nói con gái phải kiêu
Nhưng người ta nói
Một sự bâng khuâng nhẹ nhàng dìu tâm hồn người ta đến những tình cảm man mác. Uyên bước chầm chậm dọc theo vỉa hè đến lớp học thêm. Ánh nắng chói chang buổi trưa nung đốt mặt đường làm rung rinh lớp không khí bốc lên từ mặt đất. Giống như vệt khói mờ, nắng vờn qua những màu xanh bóng loáng của một dãy phố im lìm. Bước vào ngõ, nó mới nhìn thấy một người đang đi phía trước mặc đồng phục trường nó. Áo sơ vin, hai tay đút túi, cái cổ áo dựng đứng, thong thả bước chậm rãi. Uyên tò mò định xem mặt nhưng thấy hơi kỳ kỳ nên lại thôi, hơn nữa người ta nói: con gái phải kiêu! Uyên chạy nhanh qua, chỉ liếc được đúng cái ngôi giữa của gã. Được một đoạn rồi lại tiếc hùi hụi vì không... liếc nốt phía dưới cái ngôi giữa ấy hình dáng thế nào...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét