Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024
Thầy ơi, thầy có nhận ra con nữa không
Thầy ơi, thầy có nhận
Những ngày cuối thu cảnh vật dường như cũng muốn chiều lòng “tuýp” người lãng mạn. Lá vàng không còn trút từng đợt mạnh mẽ như khi đương mùa mà thay vào đó không gian trở nên chùng chình hơn, chậm rãi hơn, và dĩ nhiên rất thi vị. Điều này dễ khiến cho tâm hồn người đi lạc lắm. Mùa êm ái nhất là vào đêm, khi những loài hoa “dạ hương” cứ kích thích, miên man. Chúng thâu tóm, dẫn dắt chúng ta chạm đến vùng sâu thẳm. Vùng sâu thẳm của ký ức…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét