Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2024
Về nhà 1
Phần 1: California - Mùa đông 2010
Cả ngày dài quá mệt nên tôi xin phép đi ngủ sớm. Tôi chỉ đặt
mình xuống giường là thiếp đi. Nhưng trước khi thiếp đi, tôi vẫn kịp nghe tiếng
Sơn cười lớn dưới nhà. Tiếng cười rất quen. Quá quen. Tôi nghĩ đến những năm
tháng chúng tôi đã sống với nhau, những lúc chúng tôi đã cười như thế và đã hạnh
phúc rất nhiều, hạnh phúc vô cùng - như thể trên thế giới không ai có thể chia
sẻ cái bí mật về một thứ hạnh phúc không thuộc về thế gian này của chúng tôi.
Thầy Đạo nằm trên võng mắc giữa hai chân cột nhà sàn, vừa
đong đưa vừa kể chuyện ngài Mục Kiền Liên. Tôi ngồi nghe, rồi nghĩ trời ơi, nếu
quả có kiếp trước thì trong vô lượng kiếp tính tới nay, vì ngu si, mù quáng,
không biết tôi đã làm những việc tày trời gì đây. Giết người, đánh người, hại
người, trộm cắp, dâm loạn, bất hiếu, dối trá - trong triệu kiếp, ngàn kiếp, tôi
chắc chắn đều đã làm cả. Nghĩ mà xem, từ lúc nhỏ tới giờ, chỉ 30 năm thôi, nếu
thật trung thực, tôi cũng đã làm đủ thứ không ra gì. Dù tôi không cướp của giết
người đánh cha chửi mẹ, nhưng mỗi ngày, từ lúc mở mắt thức dậy đến lúc nhắm mắt
đi ngủ, tôi nghĩ đủ thứ điên rồ về người này người kia, việc này việc kia, điên
điên đảo đảo lảm nhảm trong đầu đủ thứ chuyện, việc này đúng, việc kia sai,
mình thế này, họ thế khác...
Gần 9 giờ sáng, các bà già và lũ trẻ trải chiếu trong Tam Bảo
rồi bày các giá gỗ để đặt kinh. Họ sắp thêm vàng mã lên các mâm quần áo chúng
sinh để khi đốt thì chúng sinh vừa được quần áo vừa có tiền tiêu. Tôi lấy một
quyển kinh Vu Lan, mang ra góc nhà ngồi xem. Đây là lần đầu tôi đọc một cuốn
kinh. Tôi vừa mới để kinh xuống đất để ngồi cho ngay ngắn thì một bà già kêu
lên:
Mọi người lại xúm vào tranh nhau hỏi Đức Chúa Ông về vận hạn, tài lộc, công danh, con cái. Một chị tên Liên ở Hòa Bình nói số con khổ quá, xin ông giúp.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét