Ảo ảnh cuộc tình
Sinh thời, nhạc sĩ Y Vân
được nhiều người đánh giá là rất đứng đắn trong chuyện tình cảm. Nhưng nếu cứ
thế thì “chất liệu” đâu để làm nên những tình khúc: Ngăn cách, Xa vắng,
Thôi, Ảo ảnh... từng làm say đắm lòng người?
Hà Nội đêm Noel năm
1953, chàng thanh niên Trần Tấn Hậu (sinh năm 1933 tại Hà Nội, quê gốc Thanh
Hóa) đi lang thang cùng với người bạn tên Nhân. Qua cửa Nhà thờ Lớn, phất phơ
phía trước họ là hai tà áo dài tím, vàng. Hai chàng bèn đi theo. Tình cờ cô gái
áo vàng quay lại, trái tim của Hậu như ngừng đập: một nhan sắc mê hồn. Kể từ
giây phút ấy, đôi mắt của Hậu luôn dõi theo nét duyên dáng của cô gái áo vàng.
Nhưng rồi nàng đã mất hút trong đám đông...
Dạo ấy, Trần Tấn Hậu
đang dạy nhạc ở Trường Dũng Lạc (anh là học trò của Giáo sư Tạ Phước) và cũng
đang tập tành sáng tác. Mỗi lần đi dạy, từ ngõ chợ Khâm Thiên anh chọn con
đường Tràng Thi để đi bộ đến trường. Một hôm, anh ghé vào hiệu sách, chưa kịp
mua thì thấy cô áo vàng lần nọ bước vào tiệm đàn bên cạnh. Thế là chàng bỏ luôn
hiệu sách, tót qua tiệm đàn giả vờ hỏi mua sách nhạc, lân la đến bên nàng rồi
làm quen bằng cách nhiệt tình hướng dẫn đồng thời chọn mua cho nàng cây đàn tốt
nhất. Sau đó, người bạn tên Kỳ tìm gặp rồi dẫn anh đến nhà người bà con giàu
có, đầy thế lực, để anh dạy đàn cho con gái nhà này (cũng là em họ của Kỳ): vẫn
là... nàng!
Nàng tên là Tường Vân.
Và từ đó tình yêu của họ mỗi ngày thêm khắng khít. Đến lúc này thì Tường Vân
mới tiết lộ cho người yêu biết là cha mẹ đã hứa hôn nàng với một nơi rất “môn
đăng hộ đối”, bất chấp sự phản đối của nàng. Khi gia đình biết được giữa con
gái và anh nhạc sĩ nghèo đang nảy sinh tình cảm “đáng ngại” thì tìm cách ngăn
cản, thậm chí còn tạo ra nhiều tình huống để vì lòng tự trọng, chàng nhạc sĩ
phải chùn bước.
Mồ côi cha, Trần Tấn Hậu
phải dắt díu mẹ và hai em (một gái, một trai - sau này là nhạc sĩ Y Vũ) nương
náu trong một túp lều xiêu vẹo ở ngõ chợ Khâm Thiên. Là con trưởng nên gánh
nặng gia đình đè nặng lên vai Hậu. Anh đi dạy đàn để nuôi mẹ và các em (sự thảo
hiếu của anh, có lẽ người Việt Nam nào cũng biết được qua bản nhạc bất hủ Lòng
mẹ). Trước khi đoạn tuyệt với mối tình thật đẹp nhưng ngắn ngủi này, trong
nhớ thương đau khổ anh đã sáng tác ca khúc Tình ta nở giữa mùa đông tặng
người yêu. Bản nhạc được ký tên “Y Vân” và chàng giải thích “Y Vân có nghĩa
là... yêu Vân”.
Ảo ảnh
Y Vân lập gia đình năm
1963, lúc này anh đã là trưởng ban nhạc Y Vân danh tiếng ở Sài Gòn (cùng với sự
cộng tác của các ca sĩ Thanh Thoại, Tuyết Mai, Mai Hương...). Một buổi trưa năm
1965, từ đài phát thanh, Y Vân dắt xe máy ra cổng chuẩn bị về thì có một chú bé
chạy đến mời anh vào quán nước cạnh đấy. Nơi đây, một thiếu nữ khá xinh ngồi
chờ sẵn, chú bé giới thiệu đó là chị của mình, tên Huyền, đang là sinh viên Ban
Việt-Hán, Đại học Văn khoa Sài Gòn. Huyền có đôi mắt to, đen và buồn. Trên bâu
áo của nàng có chít một mảnh tang đen. Y Vân cố nhớ lại xem mình đã gặp cô gái
này ở đâu chưa, nhưng chịu thua. Theo phép xã giao anh ngỏ lời chia buồn. Nhưng
cô gái lắc đầu, buồn bã: “Em đâu có người thân nào qua đời. Mảnh tang này là
dành cho mối tình của em đó!”. Y Vân sượng sùng, anh cũng manh nha đoán rằng
phải có một điều bí ẩn gì đó mới khiến cô gái này vượt qua nỗi e dè thường thấy
của phái nữ, không ngại điều thị phi để đánh bạo gặp anh, nhưng cũng khó mở
miệng để hỏi, đành chỉ ngồi nói chuyện bâng quơ một lát rồi viện cớ cáo từ.
Hai hôm sau, Y Vân tìm
đến nhà Huyền theo địa chỉ cô đã cho. Đó là một căn nhà vách gỗ đơn sơ nhưng
ngăn nắp, sạch sẽ nằm bên chiếc ao rau muống trong con hẻm đường Trương Minh
Giảng (gần chợ Phú Nhuận bây giờ). Huyền không có nhà nhưng cậu em trai đã thổ
lộ với chàng nhạc sĩ những điều thầm kín của chị mình. Chú bé cho biết họ là
con của một địa chủ tiếng tăm ở Long An, được gia đình gửi lên Sài Gòn trọ học.
Huyền rất thích âm nhạc và ca hát, đặc biệt là thích nhạc của tác giả Y Vân.
Những cuốn vở học trò của Huyền cũng được cô kẻ khung, chép nhạc (hầu hết là
nhạc của Y Vân). Tiền gia đình gửi lên để Huyền hoàn tất chương trình cử nhân
Văn khoa lại được nàng đem đóng học phí vào... lớp dạy đàn Tây Ban cầm. Suốt
ngày Huyền chỉ ôm đàn và hát nhạc Y Vân.
Việc học bê trễ, mấy năm
liền chẳng đậu thêm được chứng chỉ nào. Thấy vậy, ông bố đã bắt hai chị em về
quê, ép gả Huyền cho một anh trung úy hải quân. Huyền quyết liệt từ chối. Bẽ
mặt với nhà trai, ông bố đăng báo từ con. Huyền đau khổ, trút tâm sự với em
trai rằng đã yêu nhạc sĩ Y Vân. Sau khi bàn tính, hai chị em trốn nhà lên Sài
Gòn, Huyền phải tìm việc làm để mưu sinh và nuôi hy vọng có ngày sẽ được cùng
người trong mộng kết tóc se tơ. Sau nhiều lần dò hỏi, biết chắc nhạc sĩ Y Vân
đã có gia đình, Huyền làm một mảnh tang đen, luôn đeo nó trên bâu áo.
Nhưng lòng nàng lúc nào
cũng tơ tưởng đến nhạc sĩ tài hoa. Nàng đã nhờ em trai tìm cách cho nàng gặp
anh để nói với anh điều này. Nhưng khi gặp, nàng lại không dám nói. Y Vân ra về
như chạy. Và ca khúc Ảo ảnh ra đời sau đó: “...Những ân tình em đong bằng nước
mắt. Khóc cho đầy hai chữ tình yêu. Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo, đã thay
màu ân ái từ lâu. Những neo thuyền yêu thương thường dễ đứt, khiến bao chiều
trên bến tịch liêu. Vắng con tàu sân ga thường héo hắt. Thiếu em lòng anh thấy
quạnh hiu...”.
Hà Đình Nguyên
eva air vn
đặt vé máy bay đi mỹ
korean airlines vietnam
vé máy bay đi mỹ hãng nào rẻ nhất
săn vé máy bay giá rẻ đi canada
Nhung Chuyen Di Cuoc Doi
Du Lich Tu Tuc
Tri Thuc Du Lich