Thăm cảnh chùa Hương
Ngày xưa… hàng năm, mỗi độ xuân về hoa mơ nở trắng núi rừng
Hương Sơn, hàng triệu phật tử cùng tao nhân mặc khách khắp bốn phương lại
nô nức trẩy hội chùa Hương. Hành trình về một miền đất Phật để
dâng lên một lời nguyện cầu, một nén tâm hương, hoặc thả hồn bay bổng hòa quyện
với thiên nhiên ở một vùng rừng núi còn in dấu Phật.
Ngày mồng sáu tháng giêng là khai hội. Lễ hội thường kéo dài
đến hạ tuần tháng 3 âm lịch. Đỉnh cao của lễ hội là từ rằm tháng riêng đến 18
tháng hai âm lịch.
Mời các bạn cùng tìm lại hình ảnh chùa Hương ngày xưa ấy qua
bài viết:
"Thăm cảnh chùa Hương" qua những vần thơ của Xuân
Diệu
Nguyễn Thị Trà My
Hương Sơn - nguồn thi hứng cho biết bao thi nhân. Dương
Lâm có Chơi chùa Hương, Tản Đà có Động Hương Sơn, Nguyễn Nhược Pháp có Chùa
Hương... Riêng Chu Mạnh Trinh có tới ba bài: Hương Sơn phong cảnh ca, Hương Sơn
nhật trình và Hương Sơn hành trình. Nhưng còn một thi phẩm nữa cũng rất
hay viết về chùa Hương đó là bài Thăm cảnh chùa Hương của Xuân Diệu. Đọc
áng thơ trên, những người chưa một lần đặt chân đến chùa Hương cũng có thể tưởng
tượng ra vẻ đẹp vừa diễm lệ vừa đượm màu thiền của chốn cảnh tiên rơi cõi tục
này.
Bài thơ 38 câu trải dài mềm mại trên trang sách tựa như dòng
suối Yến dịu dàng giữa đất trời Hương Sơn. Có người nói Suối Yến không đẹp ở sự
mênh mông mà đẹp ở sự mềm mại, hiền hòa, uyển chuyển giữa hai triền núi. Còn
bài thơ của Xuân Diệu không gây ấn tượng bởi những ngôn từ hoa mĩ, những liên
tưởng bất ngờ, táo bạo mà lắng đọng trong cảm xúc của người trải nghiệm lẽ đời
cùng sự quan sát tinh tế đến từng chi tiết.
Mở đầu bài thơ là lời cảm tạ của thi sĩ với Mẹ Giang Sơn - Một
người mẹ vô hình nhưng ai ai cũng cảm nhận được. Người mẹ đó là tổ quốc, là tạo
hóa diệu kỳ - người đã có công lao to lớn:
Ðặt núi lam trên nước biếc dờn,
Tạc đá muôn hình trong cửa động.
Hai câu thơ này đã khéo léo gợi ra trong tâm trí người đọc những
hình dung ban đầu về cảnh sắc đa dạng của Hương Sơn qua những chi tiết như: núi
lam, nước biếc dờn, đá muôn hình, cửa động. Nhà thơ như một hướng dẫn viên đang
khỏa mái chèo trên dòng suối Yến, đưa bước chân du khách tới thăm một quần thể
kiến trúc đẹp mê hồn của tạo hóa:
Trong làn nước nhẹ mọc rong xanh
Như gấm mơ hồ dưới thủy tinh,
Chèo khoả, chèo lên, chèo lại khỏa,
Thuyền đi trên vạn sắc màu xinh.
Nếu ai chưa từng đặt chân đến chùa Hương thì cũng thật khó để
cảm nhận hết vẻ đẹp của xứ sở này, khó mà hiểu thấu đáo được cái gấm mơ hồ dưới
thủy tinh, vạn sắc màu xinh mà tác giả nói đến trong 4 câu thơ trên. Ở đây, nhà
thơ đã sử dụng thủ pháp so sánh (ví những lớp rong xanh tựa như một dải gấm huyền
bí đặt dưới dòng suối Yến - trong như thủy tinh) để đặc tả vẻ đẹp của dòng suối
thơ mộng, thực mà như mơ. Câu thơ tả suối Yến không chỉ ở độ sâu, độ trong mà
còn cả ở sự bí ẩn! Bí ẩn bởi lớp lớp rêu xanh qua bao năm tháng? hay bí ẩn bởi
những truyền thuyết mà người ta đã dựng nên để nói về nó? Câu thơ chèo khỏa,
chèo lên, chèo lại khỏa gợi lên nhịp mái chèo đang khua nhẹ giữa cái mênh mông,
tươi thắm của đất trời vào xuân.
Thi sĩ đi vãn cảnh đầu xuân nên mới thấy được cái vạn sắc màu
xinh. Vạn sắc ấy phải chăng chính là: Màu trong xanh của nước suối, màu đỏ tươi
của những bông hoa gạo đầu mùa, màu xanh mướt của những cánh đồng lúa ven suối,
màu lam thẫm cuả những rặng núi, màu vàng nâu của những nếp nhà tranh, màu trắng
của những đám mây và màu sặc sỡ của những bộ trang phục du khách mặc đi trẩy hội...?
Đến chùa Hương ấn tượng đầu tiên là nước, sau đó là núi. Dãy
núi Hương Sơn không đẹp ở chiều cao, mà đẹp ở chiều dài, chiều rộng, ở cái thế
quần tụ, ở sự giao hòa mênh mang giữa trời và đất, ở bố cục nhịp nhàng giữa núi
với núi, ở sự hài hòa giữa thủy với sơn. Nhưng hơn cả, đến nơi này con người được
lắng mình trong cái thẳm sâu của cõi tâm linh với trái tim đầy hướng thiện:
Núi con Voi phục, núi Mâm xôi,
Núi ở xa, núi cạnh người,
Từng dậm du dương non đổi nước
Cảm như đàn nhạc hát không thôi.
Nước dẫn ta đi với sắc trời.
Xuân Diệu đã nói được chính xác cái đặc sắc về kiến trúc tổng
thể đó qua mấy câu thơ trên. Du khách đến Hương Sơn sẽ được tắm mình trong vẻ đẹp
vừa hoang sơ, trần tục, vừa lâng lâng, siêu thoát!
Ðến bờ, vừa đỗ chiếc thuyền thoi
Cỏ cây yên tĩnh và trong sạch
Ðã đợi ngàn năm bạn với người
Ðò suối Yến đỗ bến Thiên Trù, khách lên thăm cảnh chùa Thiên
Trù (chùa Trò). Mỗi câu thơ như một bậc đá dẫn ta đến chốn cửa Phật thanh tịnh.
Đến bờ là một không gian khác, không gian không vướng bụi trần. Con người được
đắm mình, thả hồn vào thiên nhiên yên tĩnh, trong trẻo; không còn những bon
chen, xô bồ; không còn những vui buồn, sầu khổ... mà chỉ có sự thanh thản giữa
lòng thiên nhiên rộng lớn. Câu hỏi tu từ Núi bắc đầu rau mấy vạn niên/ mà màn
biếc thẫm đẹp thiên nhiên?cùng cách sử dụng hàng loạt từ cùng trường nghĩa như:
ngàn năm, cũ, mấy vạn niên đã cho ta thấy nhà thơ không giấu nổi sự ngỡ ngàng,
xúc động trước vẻ đẹp trang nghiêm cổ kính. Đọc những câu thơ này, ta lại nhớ đến
những áng thơ lừng danh viết về chùa Hương của Chu Mạnh Trinh trong bài Hương
Sơn phong cảnh ca: Thăm thẳm một hang lồng bóng nguyệt/ Gập ghềnh mấy lối
uốn thang mây/Chừng giang sơn còn đợi ai đây/ Hay tạo hóa khéo ra tay xếp đặt. Dù
diễn đạt bằng những ngôn từ, hình ảnh khác nhau nhưng sự xúc động đến ngỡ ngàng
của hai tác giả thì có lẽ không khác nhau là mấy! Thăm cảnh chùa Thiên Trù, nghỉ
ngơi rồi du khách cùng:
... Rẽ núi, ta đi vào cửa Ðộng
Ngoảnh sau, nhìn lại dáng chùa Tiên,
Qua suối Giải Oan, am Phật Tích,
Chân ta quen thuộc với đường lên
Ðường núi dẫn vào động - chùa Hương Tích mang vẻ đẹp khúc khuỷu
như cách nói của Chu Mạnh Trinh Gập ghềnh mấy lối uốn thang mây. Trong ngôn ngữ
thường dùng, chùa Hương gần như đồng nghĩa với toàn bộ cảnh đẹp Hương Sơn.
Trong quần thể này, du khách không thể không đến thăm những địa điểm nổi tiếng
như đã kể trên để vãn cảnh, để cầu chúc những điều tốt lành, may mắn và đôi khi
chỉ để tìm sự yên tĩnh trong tâm hồn. Bước chân du khách đã quen dần với từng bậc
đá, quen dần với sự quanh co uốn lượn của những con đường ven triền núi nhưng vẫn
không sao hết ngỡ ngàng, thảng thốt trước vẻ đẹp thần tiên, kỳ ảo của hoa rừng:
Duy mãi chưa quen với tuyết mai
Hoa mai như tuyết nhẹ như hơi
Rừng mơ Hương Tích ba lần gặp
Từ tuổi thanh niên đến giữa đời.
Mà vẫn bàng hoàng như giữa mộng,
Mơ hay là thực, hỡi hoa mơ?
Bằng trái tim nhạỵ cảm, sự quan sát tinh tế và sự liên tưởng
tài tình, tác giả đã dần dần khám phá ra vẻ đẹp thiên đường nơi trần gian này.
Nếu núi, am, động, suối, chùa, hang... dường như cố định, ít biến đổi theo thời
gian thì hoa mai, hoa mơ thì thay đổi theo ngày, theo tiết trời và cả trong
lòng người. Nên thật dễ hiểu vì sao tác giả có cảm giác ngỡ ngàng ngẩn ngơ đến
thế trước rừng mơ, rừng mai bạt ngàn sắc trắng như tuyết, nhẹ nhàng như hơi trong
thung lũng và trên sườn núi! Bài thơ trên là kết quả của 3 lần đi "thực tế".
Mỗi lần đến là một lần ngỡ ngàng, mê đắm trước sự kỳ diệu, biến hóa của tự
nhiên và một lần được trải nghiệm, thấm thía về cõi nhân gian. Cứ nhắm mắt lại
mà tưởng tượng, chính chúng ta cũng không giấu nổi sự xúc động đến trầm trồ trước
khung cảnh quá đỗi nên thơ nơi trần gian hiện hữu này!.
So sánh, liệt kê, câu hỏi tu từ, thán từ, điệp từ, điệp ngữ...
là những thủ pháp nghệ thuật được Xuân Diệu sử dụng nhiều và rất hiệu quả trong
bài thơ này. Nó không chỉ có tác dụng dựng cảnh, gợi tình mà nó còn góp phần bộc
lộ một cách tinh tế cảm xúc của tác giả.
Ta cảm nhận được niềm vui sướng đến ngỡ ngàng, niềm tự hào đến
kiêu hãnh của thi sĩ qua từng vần thơ. Đó là niềm tự hào muôn thủa, niềm kiêu
hãnh chính đáng của mỗi người dân đất Việt trước vẻ đẹp của giang sơn, tổ quốc
mình. Và phải chăng chính Xuân Diệu đã thay ta nói lên cảm xúc đó?
Không tiên, ta rất mê phong cảnh...
Ðã ngàn năm trước, muôn năm nữa
Kiêu hãnh Non Sông đẹp với tình.
Thăm cảnh Chùa Hương
Xuân Diệu
Muôn lần cảm tạ mẹ giang sơn
Ðặt núi lam trên nước biếc dờn,
Tạc đá muôn hình trong cửa động.
Cho ta kiều diễm đến Hương Sơn
Trong làn nước nhẹ mọc rong xanh
Như gấm mơ hồ dưới thuỷ tinh,
Chèo khoả, chèo lên, chèo lại khoả,
Thuyền đi trên vạn sắc màu xinh.
Núi con Voi phục, núi Mâm xôi,
Núi ở xa xa, núi cạnh người,
Từng dậm du dương non đổi nước
Cảm như đàn nhạc hát không thôi.
Nước dẫn ta đi với sắc trời.
Ðến bờ, vừa đỗ chiếc thuyền thoi
Cỏ cây yên tĩnh và trong sạch
Ðã đợi ngàn năm bạn với người
Đường đi uốn éo nhịp quanh co
Bậc đá rêu in chen cỏ biếc
Hàng cây đại cũ tỏa hương chùa
Núi bắt đầu sau mấy vạn niên
Mà mầu biếc thẫm đẹp thiên nhiên
Thiên trù một khoảng êm phơi phới
Núi ngắm nhau xanh một sắc hiền
... Rẽ núi, ta đi vào cửa Ðộng
Ngoảnh sau, nhìn lại dáng chùa Tiên,
Qua suối Giải Oan, am Phật Tích,
Chân ta quen thuộc với đường lên
Duy mãi chưa quen với tuyết mai
Hoa mai như tuyết nhẹ như hơi
Rừng mơ Hương Tích ba lần gặp
Từ tuổi thanh niên đến giữa đời.
Mà vẫn bàng hoàng như giữa mộng,
Mơ hay là thực, hỡi hoa mơ?
Mơ trong thung lũng mơ trên núi
Hoa bạch trắng ngần vẫn điểm thơ
Phần Audio:
Nhạc:
* Chùa
Hương - nhạc Hoàng Quí - Mỹ Linh trình bày
* Đi
Chùa Hương - thơ Nguyễn Nhược Pháp,Trần Văn Khê phổ nhạc - Ý Lan trình
bày
* Em
đi Chùa Hương - nhạc Trung Đức - Ái Vân trình bày
Ngâm Thơ:
* Đi Chùa Hương - Thơ
Nguyễn Nhược Pháp - Hồ Điệp và Hoàng Oanh diễn ngâm
* Thăm
Cảnh Chùa Hương - thơ Xuân Diệu - Thúy Đạt diễn ngâm
Hát Nói:
* Hương
Sơn Phong Cảnh - thơ Chu Mạnh Trinh - Bach Vân hát nói
* Hương
Sơn Phong Cảnh - thơ Chu Mạnh Trinh - Quách thị Hồ hát nói.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét