Tình bằng có cái trống cơm;
khen ai khéo vỗ ấy mới bồng
bềnh…
Một đàn tang tình con nít,…
Trống Cơm là một nhạc cụ thuần túy Việt Nam có từ cổ sơ. Chỉ
có duy nhất dân tộc Việt Nam mới xử dụng nhạc cụ Trống Cơm, và cũng chỉ lưu
hành trong các phường nhạc dân gian mà thôi. Trống Cơm không thấy được ghi chép
trong bộ lễ nhạc của triều đình.
Theo các nhà khảo cứu về nhạc cụ Việt Nam. Dưới triều
vua Lê Thánh Tông, đời Hồng Đức 1470. Có 3 ông là: Trần Nhân Trung, Đỗ
Nhuận và Lương Thế Vinh đã dựa trên nền tảng âm nhạc Trung Hoa để lập thành 2 bộ
nhạc cho triều đình Việt Nam. Đó là bộ Đồng Văn chuyên đặt ra nhạc phổ, và bộ
nhã nhạc chuyên dùng tiếng người để ca hát.
Hai bộ nhạc này hoạt động dưới sự điều khiển của quan Thái
Thường Quản Đốc, và chỉ chuyên dùng trong việc tế lễ ở triều đình, gồm có nhiều
loại nhạc cụ như trống lớn, kèn, long sinh v.v… nhưng lại không có Trống Cơm.
Trái lại, cũng trong thời gian ấy những giàn nhạc giáo phường
của tư nhân ra đời, và hoạt động mạnh mẽ trong dân gian đi song song với hệ thống
âm nhạc của triều đình, nhạc cụ cũng gồm nhiều thứ, nhưng đặc biệt có thêm Trống
Cơm.
Như vậy, nhạc cụ Trống Cơm chỉ lưu hành trong phường nhạc dân
gian, dùng để tế lễ thần thánh, những buổi hát chèo và nhất là trong việc đưa
đám ma.
Không có ai biết chắc chắn là Trống Cơm ra đời từ lúc nào, vì
đây là một nhạc cụ được xây dựng lên bởi một hoàn cảnh thật éo le, phát xuất từ
một mối tình đầy nước mắt của một nho sinh và trang thục nữ.
Trống Cơm mình dài và nhỏ, một loại trống có tính cách Việt
hoàn toàn từ âm thanh, hình dáng, cho đến cách biểu diễn. Khi tấu nhạc, nhạc
công phải đeo dây trống lên cổ để trống nằm ngang trước bụng, và vận dụng mười
ngón tay thật khéo léo lên trên cả hai mặt trống.
Có một điều khác thường, là người ta đính thêm hai nắm cơm nếp
nhỏ lên mặt trống
Có lẽ vì việc ấy mà cái trống được mang danh hiệu nôm na là
Trống Cơm chăng?
Hình dáng Trống Cơm mộc mạc bao nhiêu thì tiết điệu của nó
phong phú bấy nhiêu. Nghe Trống Cơm nhất định chúng ta không thể lẫn lộn nó với
những âm thanh nhạc cụ ngoại quốc. Nó có giọng u buồn sầu cảm, gợi thương gợi
nhớ, khiến cho tâm hồn người thưởng ngoạn man mác hướng về quê hương nẻo cũ,
trong những ngày tháng thanh bình của những đêm hát chèo, hát quan họ, để tiếng
Trống Cơm tình tang, tình bằng ai oán cho một mối tình tan vỡ, bi thương của một
thành sầu vạn cổ
Tục truyền rằng:
Ngày xưa có một nho sinh rất nghèo thi mãi mà không đậu, túng
cùng phải đi ăn xin. Hằng ngày chàng đi ngang qua nhà ông phú hộ nọ, thì được một
cô bé đứng chờ sẵn đem cho cơm trắng canh ngon, việc đó cứ theo thời gian trôi
qua cả năm trời làm chàng nho sinh cảm động lắm, nhưng cũng không khỏi ngượng
ngùng với người thiếu nữ đẹp.
Một hôm chàng tỏ lời cám ơn cô gái và không chịu nhận phần
cơm giúp đỡ nữa, và cũng xin từ giả cô gái để đi sang một làng khác kiếm ăn.
Lúc này cô gái mới nói thật cho chàng nho sinh biết về việc cô cho chàng cơm ăn
mỗi ngày là vâng theo lệnh của cô chủ, con gái cưng của ông phú hộ. Chàng nho
sinh lại càng cảm động hơn nữa, yêu cầu xin được gặp mặt cô chủ để tỏ lời cám
ơn đã giúp đỡ của ăn bấy lâu, và luôn thể nói lời từ biệt. Cô bé gái hứa sẽ
thưa lại với cô chủ, nhưng không chắc là cô chủ bằng lòng tiếp gặp chàng vì lão
phú hộ rất khó tính. Nhưng cô bé lại bảo chàng vào ngày mai cũng giờ này cứ lại
chốn đây đứng đợi, nếu cô chủ ra được sẽ tiếp chuyện cùng chàng.
* Vỗ Cái Trồng Cơm - Hạ Vy
* Vỗ Cái Trống
Cơm - Tú Quyên
Sáng ngày hôm sau, đúng giờ chàng nho sinh lại đến điểm hẹn
thì gặp nàng con gái rất đẹp đã đứng chờ sẵn. Nét đẹp thùy mị phúc hậu của nàng
đã chiếm trọn trái tim chàng nho sinh, nhưng yêu chỉ để mà yêu, chàng biết đến
thân phận mình lắm. Thôi thì đành chôn chặt nỗi lòng cùng năm tháng và tỏ bày
cùng trời đất, trong kiếp này thì không trông mong chi mối tình của chàng được
đền đáp. Lòng dạ ấp úng muốn nói lời cảm tạ nàng đã giúp đỡ bấy lâu nay, nhưng
không làm sao mở lời cho được, nỗi ngượng ngùng vì mặc cảm nghèo hèn khiến
chàng nho sinh khổ sở đến trào nước mắt trước giai nhân.
Cảm thông nỗi nhục nhằn của chàng nho sinh đang gánh chịu,
nàng nhỏ nhẹ buông lời:
- Tôi hiểu ý chàng muốn nói gì rồi, những lời ân nghĩa xin
chàng không cần thiết phải bày tỏ lúc này. Sở dĩ những món quà tôi gửi giúp là
hiểu chàng đang sa cơ lỡ vận, đang vương vào bước đường khó khăn.
- Không lẽ chí của người trai mãi chịu cùng nhụt như vậy hoài
sao?
Nói mấy lời khuyến khích xong, nàng trao cho chàng nho sinh một
phong bao:
- Nay chàng từ giả ra đi, tôi xin tặng một số bạc và một cái
kim thoa để chàng tìm cách lập nghiệp. Một ngày nào đó thành đạt xin chàng hãy
trở về đây, nếu duyên trời đã định thì thiếp xin đợi chàng.
Nàng bỏ lửng lời nói thoăn thoắt quày bước khuất dạng sau bức
tường nhà.
Chàng nho sinh vô cùng cảm động trước mối ân tình của nàng
con gái mà chàng chưa kịp biết tên. Chàng tự hứa sẽ cố gắng tạo dựng cho mình một
sự nghiệp để xứng đáng với tình yêu của nàng, để cùng nàng kết tóc xe tơ cho
tròn tâm nguyện của hai người. Nhưng sự nghiệp gì đây??? Chàng vốn không
duyên phận với đường khoa cử, thì mong gì có ngày bảng vàng đề tên đặng mà vinh
quy bái tổ, cho ngựa chàng đi trước võng nàng theo sau, hoàn toàn không thề được,
vì đã bao lần lều chõng đi thi đều hỏng cả.
Nhưng lần này chàng nho sinh đã hạ quyết tâm, phải có một sự
nghiệp gì đó để đền đáp lại mối ân tình kia. Phải tạo cho mình một địa vị trong
xã hội hầu xứng đáng là người chồng của trang tiểu thơ khuê các.
Biết mình không duyên phận với bút nghiên, nên chàng bỏ mộng
công hầu khanh tướng mà chỉ quyết học lấy một nghề. Sẳn có năng khiếu về âm nhạc,
thế là chàng chọn nghệ thuật cầm ca để lập thân.
Nhờ có số bạc nàng giúp đỡ mà chàng bỏ ra ba năm thọ giáo với
một danh sư, nhờ cố công trau rèn nghề nghiệp và luôn nhớ lời động viên của người
con gái, nên suốt thơi gian ba năm không hề sao lãng học tập. Chàng đã thành
công trong tiếng đàn lời hát, trong cách diễn xuất sáng tạo, và đã đứng ra lập
lên một giáo phường chuyên phục vụ chốn cung đình.
Tiếng tăm chàng nổi như cồn, biết bao nàng công chúa chốn
cung vàng điện ngọc mê mẫn, biết bao nàng tiểu thơ khuê các giàu sang say đắm
giọng ca tiếng đàn của chàng, biết bao mệnh phụ phu nhân ra ngẫn vào ngơ vì
gương mặt thanh tú điển trai, cùng lối diễn xuất mê hồn cũng như lời ăn tiếng
nói ngọt ngào như có ma lực thu hồn người thưởng ngoạn. Nhưng gia đình giàu
sang quyền qúy,thi nhau mời rước cho được phường nhạc của chàng về tư gia trình
diễn.
Có danh vọng, có tiền bạc và được rất nhiều trang giai nhân
tuyệt sắc yêu thương say đắm, những muốn cùng chàng kết tóc xe tơ. Nhưng chàng
chỉ một lòng tưởng nghỉ đến nàng con gái ban cho cơm gạo thuở nọ, chiếc kim
thoa nàng trao tặng làm kỷ niệm chàng luôn đeo bên mình, chén cơm Phiếu Mẫu
chàng không làm sao quên cho được. Mối lương duyên trời định có lẽ sắp thành tựu
chăng, chàng phải trở về đứng dưới mái tường ngày xưa mà cảm tạ tình nàng, cho
hợp phố đoàn châu
Nhưng thảm thương thay!!!
Ngày chàng trở về cũng chính là cái ngày oan nghiệt, ngày
trái tim rướm máu khóc hận cho mối tình vở lở, ngày mà chàng oán hận cao xanh
qúa cơ cầu đã lấy đi sanh mạng của nàng.
Nàng đã quyên sinh vì lão phú hộ ép duyên!!!
Thế là tan tành với mộng ước bấy lâu.
Đau khổ!
Tuyệt vọng!
Chán nản!
Chàng đã toan quyên sinh theo nàng cho tròn với mối ân tình
sâu thẳm, cho tròn với lời hứa cùng giai nhân lúc thuở hàn vi bên vệ đường.
Nhưng trước khi quyên sinh chết theo nàng, chàng phải làm sao để được đưa đám
tang cho nàng trước đã, và nhất là được khóc cho nàng mấy tiếng để tạ mối ân
sâu nghĩa đậm, được để cho nàng tấm khăn tang nói lên ý nghĩa tình chồng vợ mặc
dù chưa một lần chung sống, nhưng xin giữ trọn lời nguyền năm xưa.
Nghỉ ra được một kế. Chàng xin phép gia đình lão phú hộ cho
chàng được đem phường nhạc đến để đưa vong linh người quá cố.
Được sự đồng ý của lão phú hộ, chàng liền chế ta một cái trống
nhỏ dài, hai mặt trống có đính hai nắm cơm nếp để nhắc lại kỷ niệm của thuở hàn
vi được nàng cho cơm. Sợi dây trống đeo quàng qua cổ bằng vải trắng là ý nghĩa
để tang cho nàng. Lúc đưa đám chàng mang Trống Cơm lên cổ, để trống nằm ngang
trước bụng, vận dụng mười ngón tay vỗ vào mặt trống phát ra thứ âm thanh thật
bi ai thống thiết. Tình tang… tang Tình!!!. Đó là tiếng khóc kín đáo chàng
kể lễ với người yêu có một tâm hồn cao thượng, chung thủy. Đó là tiếng nức nở tận
cõi lòng sâu thẳm của một chàng nghệ sĩ đối với mối tình đầu tan vỡ, mà chàng
chỉ còn cách mượn lấy ở âm thanh tiếng Trống Cơm để tiễn vong linh nàng.
Phan Tình








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét