Hôm nay mình giới thiệu đến các bạn thi khúc “Buồn” (“Buồn
Như”) của Thi sĩ Tạ Ký và Nhạc sĩ Y Vân.
Nhạc sĩ Y Vân là một nhạc sĩ tiêu biểu của nền Tân Nhạc
Việt Nam từ cuối thập niên 1950 đến 1990. Nhiều sáng tác của ông đã trở thành bất
hủ và vẫn được trình diễn bởi những ca sĩ hiện thời.
Nhạc sĩ Y Vân tên thật là Trần Tấn Hậu, sinh năm
1933 tại Hà Nội (quê gốc ở Thanh Hóa). Thuở niên thiếu, ông từng theo học nhạc
với GS NS Tạ Phước và cũng đã sáng tác từ rất sớm. Mồ côi cha, nhà nghèo, gia
đình ông phải dắt díu nhau nương náu trong một túp lều ở ngõ chợ Khâm Thiên.
Chính vì thế, ông rất thương mẹ và các em, ông phải đi dạy đàn để lo cho gia
đình.
Năm 1952 ông vào Nam, tiếp tục sáng tác, chơi nhạc, hòa âm và
dạy nhạc, ngoài ra ông còn viết sách dạy nhạc và đàn guitar. Ông là người đi
tiên phong cho dòng Nhạc Trẻ với những bài hát có giai điệu Chachacha, Disco,
Twist như: “Sài Gòn”, “Ảo Ảnh”, “60 Năm Cuộc Đời”, “Thôi”.
Nhạc sĩ Y Vân thời trẻ.
Thời gian sau năm 1975, ông tham gia Đoàn Ca Nhạc Hương Miền
Nam, rồi nhận viết nhạc cho nhiều nguồn: viết nhạc phim, nhạc nền cho sân khấu…
Nhạc sĩ Y Vân có 2 đời vợ và 8 người con. Ông mất vào ngày 28
tháng 11 năm 1992 (tức ngày 05 tháng 11 năm Nhâm Thân – âm lịch). Hưởng thọ 60
tuổi (đúng như dự đoán của ông trong bài “60 Năm Cuộc Đời”)
Y Vân có nghĩa là “Yêu Vân”, tên của tiểu thư Tường Vân - người
yêu đầu tiên của ông. Ông chọn tên này từ khi chuyện tình giữa ông và tiểu thư
Tường Vân tan vỡ. Một số ca khúc của ông đã được viết với tâm sự mất mát này
như: “Đò Nghèo”, “Ảo Ảnh”, “Nhạt Nắng”…
Sự nghiệp sáng tác của ông có khoảng trên dưới 200 tác phẩm.
Tác phẩm “Lòng Mẹ” của ông rất nổi tiếng và được xem như một trong những ca
khúc kinh điển tiêu biểu, sâu sắc và thiêng liêng nhất về tình mẹ. Tác phẩm
“Lòng Mẹ” được ông sáng tác vào năm 1952. Từ đó đến nay, bài hát đã được nhiều
ca sĩ thể hiện, vì thế nó là một bài hát rất quen thuộc với người Việt Nam từ
ngày nó ra đời cho đến ngày nay.
Ngoài “Lòng Mẹ”, các ca khúc còn lại của ông trong phạm vi
bài này cũng nổi tiếng không kém và thường được các ca sĩ nhiều thế hệ tiếp tục
trình diễn cho đến giờ.
Đồng thời ông còn cùng Lan Đài đồng sáng tác hai quyển sách Tự
Học Tây Ban Cầm cũng rất phổ biến:
Thi phẩm “Buồn Như” (Thi sĩ Tạ Ký)
Buồn như ly rượu cạn
Không còn rượu cho say
Buồn như ly rượu đầy
Không còn một người bạn
Không còn rượu cho say
Buồn như ly rượu đầy
Không còn một người bạn
Buồn như đêm khuya vắng
Qua cửa sổ trông trăng
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng
Qua cửa sổ trông trăng
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng
Buồn như yêu không được
Dù người yêu có thừa
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút
Dù người yêu có thừa
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút
Thi khúc “Buồn” (Nhạc sĩ Y Vân)
Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạn
Buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say.
Buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say.
Buồn như trong một ngày hai đứa không gặp mặt
Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui.
Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui.
Đôi ta như bước lên đỉnh sầu
Mà đời luôn cao ngất thương đau
Bao lâu ân ái chưa đậm màu
Toàn là cay đắng giết thương yêu.
Mà đời luôn cao ngất thương đau
Bao lâu ân ái chưa đậm màu
Toàn là cay đắng giết thương yêu.
Tình đôi ta thật buồn như lứa hoa nở muộn
Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn.
Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn.
Dưới đây mình có các bài:
– Tạ Ký
– Nỗi Buồn Trong Thơ Tạ Ký
– Y Vân và ảo ảnh cuộc đời
– Nhạc sỹ Y Vân với tài sản của 60 năm cuộc đời
– Nỗi Buồn Trong Thơ Tạ Ký
– Y Vân và ảo ảnh cuộc đời
– Nhạc sỹ Y Vân với tài sản của 60 năm cuộc đời
Cùng với 5 clips tổng hợp thi khúc “Buồn” do các ca
sĩ xưa và nay diễn xướng để các bạn tiện việc tham khảo và thưởng thức.
Mời các bạn,
Túy Phượng
Thi sĩ Tạ Ký thời dạy Quốc văn.
Tạ Ký
(thivien.net)
Tạ Ký sinh năm 1928, người làng Trung Phước, huyện Quế Sơn, tỉnh
Quảng Nam, cùng quê với thi sĩ Bùi Giáng. Tạ Ký là một nhà thơ sáng tác rất sớm,
ngay từ những ngày còn ngồi ghế nhà trường, và vào giữa thập niên 50 thì được
nhiều người biết đến khi thơ ông bắt đầu xuất hiện trên báo chí Sài Gòn như các
tờ Đời mới, Văn nghệ tiền phong…
Năm 1952 nhà thơ bỏ vùng Việt Minh về Huế để học nốt những
năm cuối của bậc trung học ở trường Khải Định. Sau khi đậu tú tài, năm 1956 ông
vào Sài Gòn theo học Văn Khoa và Luật, rồi trở thành thầy giáo dạy văn chương tại
trường Petrus Ký. Sau ngày 30/4/1975 ông đi tù cải tạo vì tội “giáo chức biệt
phái”, ra khỏi tù hai năm sau. Cuối năm 1978, Tạ Ký từ Sài Gòn đi về sống ở An
Giang, và đã qua đời trong cô độc tại đây vào ngày 19/3/1979. Hai mươi hai năm
sau, vào ngày 5/4/2001, gia đình và bạn bè đã dời mộ ông từ Chợ Mới, An Giang về
cải táng tại nghĩa trang Gò Dưa, Thủ Đức, bên cạnh mộ phần của Bùi Giáng, với ước
mong đưa ông trở lại chỗ nằm và chỗ đứng xứng đáng cho ông, trong cuộc đời cũng
như trong lòng người.
Làm thơ tử thuở còn học tiểu học cho mãi đến những năm cuối của
đời mình, cuộc đời của Tạ Ký gắn liền với thơ, cũng như với việc dạy học. Cuối
thập niên 60, Tạ Ký in tập thơ “Sầu ở lại”, và được trao giải thưởng của Tổng Thống
Việt Nam Cộng Hoà vào đầu thập niên 70. Tập thơ thứ hai của ông, “Cô đơn còn
mãi”, xuất bản gần ngày sụp đổ miền Nam nên được ít người biết đến. Trong hai
năm ở tù cải tạo, Tạ Ký cũng làm nhiều thơ, nhưng hiện chỉ còn một số ít trong
trí nhớ của các bạn đồng tù.
Tác phẩm:
– Sầu ở lại (thơ, 1970, trong đó có bài thơ “Sầu ở lại” và
“Buồn như” đã được nhạc sĩ Y Vân phổ nhạc)– Cô đơn còn mãi (thơ, 1975)
– Giao thừa giữa phố
– Lời ca xuân của người già
– Nhớ thêm
– Từ hội đạp thanh
– Sầu ở lại (1970)
– Đoạn trường gợi lại
– Buồn như
– Thế hệ bốn lăm
– Điệu buồn xứ núi
– Sơ nguyện
– Anh cho em mùa xuân
– Xin
– Chuyện buồn
– Thêm buồn
– Hoài
– Một mình
– Lại một bài thơ tâm tình
– Viết trang tình sử
– Thì trang tình sử…
– Tình xưa sử nến
– Niềm bể dâu này
– Xin thật im
– Thu
– Mưa đầu thu
– Câu chuyện mười năm
– Rưng rưng
– Đếm sao
– Bài thơ dễ hiểu
– Có lẽ nào không viết khúc thơ vui
– Hẹn một ngày mai
– Đêm Giáng thế
– Thư gửi mẹ
– Bức thư đầu xuân
– Trung Phước ơi!
– Xuân về thương nhớ với ai đây
– Em chỉ trả lời
– Bài thơ cuối mùa
– Dòng thơ hôm nay
– Cúi đầu
– Bài thơ viết trước khi về
– Dáng xưa
– Thuý Vân
– Từ Hải
– Tôn Thất Trung Nghĩa
– Nhập vô cùng
– Sầu ở lại
– Chúng mình
– Khi tỉnh rượu
– Nụ lửa
Thi sĩ Tạ Ký thời trẻ.
Nỗi Buồn Trong Thơ Tạ Ký
(Khuyết danh)
Người thích nhạc, mê giọng Ái Vân và Thế Sơn đã từng nghe một
điệu buồn quen thuộc:
Buồn như ly rượu cạn
Không còn rượu cho say
Buồn cho ly rượu đầy
Không còn một người bạn
Không còn rượu cho say
Buồn cho ly rượu đầy
Không còn một người bạn
Buồn như đêm khuya vắng
Qua cửa sổ trông trăng
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng
Qua cửa sổ trông trăng
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng
Buồn như yêu không được
Dù người yêu có thừa
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút
Dù người yêu có thừa
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút
Buồn như, buồn như thế
Buồn như một kiếp người
Đây nỗi lòng quạnh quẽ
Buồn như đóa hoa rơi.
Buồn như một kiếp người
Đây nỗi lòng quạnh quẽ
Buồn như đóa hoa rơi.
Nhà văn Nguyễn Tường Tứ cho biết những vần thơ trên của nhà
thơ Tạ Ký và trong một bài giới thiệu “Sầu ở lại” , một tác phẩm của nhà thơ xứ
Quảng, Nguyễn Tường Tứ đã viết: Bài thơ ‘Buồn như’ đã được một nhạc sĩ phổ nhạc
với tựa đề là ‘Say’ do ca sĩ Thế Sơn và Ái Vân hát rất hay. Tiếc thay tác giả
phổ nhạc không nói rõ là bài này xuất xứ từ bài ‘Buồn như’ của Tạ Ký.”
Hiện chưa có tác phẩm Sầu ở lại (của Tạ Ký xuất bản năm 1970
tại Sài-gòn) trong tay để xem lại nhưng cứ phong cách và tình điệu của bài thơ
thì rõ ràng của Tạ Ký.
Tạ Ký là nhà thơ tài hoa bạc mệnh sinh năm 1929 tại Quế Sơn,
Quảng Nam nhưng giấy tờ khai 16-05-1935, còn năm mất chưa rõ lắm.
Có tài liệu ghi rằng ông mất năm 1985, một tài liệu khác lại
ghi năm 1979 là năm nhà thơ qua đời tại một tỉnh duyên hải miền Nam khi tham dự
một chuyến vượt biển nhưng bị bỏ lại vì thuyền vội ra khơi và bị bắt rồi chết
trong tù.
Giả thuyết Tạ Ký qua đời trong khoảng thời gian cuối năm 1979
tới năm đầu thập niên 1980 có thể đúng sự thực vì vào khoảng cuối năm 1979, người
viết bài này còn được gặp Tạ Ký khi ông bị gửi về trường Hùng Vương, Q.5, coi học
sinh “lao động”. Ngày ấy ông cô đơn ngồi châm thuốc lá ngó lũ học trò ngây thơ
quét trường hay xúc chai gia công cho một xí nghiệp dược phẩm, và lúc rảnh thì
thầm đọc thơ của mình làm trong tù cho một số bạn cũ nghe chơi.
Cuộc đời Tạ Ký thực là kiếp sống của một nhà thơ sinh bất
phùng thời, khi ông 16 tuổi là lúc xảy ra biến cố lịch sử 1945 và sau này ông đả
than thở về một thế hệ hy sinh rất nhiều mà cũng bị ruồng bỏ, quên lãng và bị lọc
lừa không kém trong bài Thế hệ Bốn lăm mà chúng tôi đã từng giới thiệu trong mục
Gìn vàng giữ ngọc.
Sau năm 1954, ông bỏ dĩ vãng ở Lê Khiết của Khu Năm vào
Sài-gòn học lại ờ đại học Văn Khoa đường Nguyễn Trung Trực, Sài-gòn và trở
thành một giáo sư văn chương tại nhiều trường trung học đô thành. Đầu thập niên
60 ông bị động viên và về dạy Võ Bị Quốc Gia, Đà Lạt. Sau đó ít lâu được biệt
phái nhưng 1975 lại nếm mùi cay đắng trong “cơn gió bụi”.
Chí không thành, danh không toại, con đường tình ái của Tạ Ký
lại buồn nhiều hơn vui với hình ảnh Người đẹp Quán tre, Mỹ nhân rạp Rex, nên
ông đã từng tâm sự:
“Có người thường hỏi thăm tôi,Viết trang tình sử tới hồi chót chưa?
Có trăng vàng lọt song thưa,
Có đêm chăn gối nghe mưa ngoài trời?
Thưa rằng: ” Không viết nữa rồi,
Một trăm câu chuyện trên đời giống nhau!”
Bảo rằng không viết nhưng ông vẫn cầm bút và tìm cách quên
qua rượu và thuốc lá và trở thành một nhà thơ say và mỗi khi say thường nổi cơn
thịnh nộ, ‘gây gổ với cuộc đời như gây gổ với người yêu’ như một nhà thơ Tây
phương từng nói, nen bạn bè còn có nhiều kỷ niệm về ông khi cùng ông thù tạc.
Bài thơ sau đây ghi lại tâm trạng của Tạ Ký về nhiều mặt, nó
mang màu sắc buồn sầu của Thơ Mới trong thế hệ trước nhưng bi đát hơn nhiều, thống
thiết hơn nhiều:
Thêm buồn
Tôi sẽ chết dễ dàng như đã sống,
Mắt không buồn vì nhắm đến muôn thu.
Con chim nào xanh, giấc mộng nào hư,
Lời bay bướm lặng dần vào dĩ vãng.
Ba mươi đến khỏi lo tiền cơm tháng!
Em mỉm cười, em có hiểu gì đâu!
Tôi từng nghe chó sủa suốt đêm thâu,
Và chim hót suốt mùa đông lạnh lẽo.
Ôi con chim hồng từng bay lạc nẻo,
Đường về trái tim hun hút thời gian.
Thuở xưa kia người ấy đẹp tuyệt trần,
Cao nguyên ngực, Thái Bình Dương mắt biếc,
Anh đào môi, tóc trường giang quấn riết,
Tháp da ngà chưa một bóng du lang.
Anh đến bên em lời nói ngập ngừng …
Ốc đảo chập chờn giữa trưa sa mạc,
Gót ngọc quay đi, một trời chết khát!
Thuở xưa kia thời mười tám, hai mươi,
Có chàng trai cười vẫn nở trên môi,
Tin tưởng lắm chuyện trên trời dưới đất,
Nhân ái, Công bằng, Yêu đương, Bất khuất,
Viết chữ hoa trong óc trẻ mười lăm!
Nay ba mươi biết được chuyện xưa lầm,
Thì đau khổ đã hằn trên trán nhỏ,
Và uất hận vạch trời nhưng chẳng tỏ,
Rồi cô đơn như một kẻ chăn cừu
Trên đồi cao nhìn tinh tú luân lưu.
Tôi hốt hoảng như một người phạm tội,
Tôi muốn chạy nhưng mà đường nghẽn lối,
Chúa thì xa, Phật cao vút từng không.
Phật tại tâm nhưng tâm đã bềnh bồng,
Tiếng chuông Cháu không ru hồn kẻ khổ,
(Một chiếc linh hồn mang mang thiên cổ)
Anh đến bên em quỳ gối nguyện cầu,
Em đẹp vô vàn như hạt trân châu,
Ai yêu mến mà không hề nói quá!
Nhưng than ôi! Em không là tượng đá,
Đội thời gian nhìn kẻ thế nhân qua.
Tôi làm thơ để mang tiếng tài hoa,
Mà vần điệu chỉ là châu ngọc hão
Yêu sai lỡ tự mình gây gió bão
Trách vu vơ mà chẳng trách mình ngu,
Thời loạn ly khởi sự tự bao giờ!
Tôi sẽ chết dễ dàng như đã sống,
Đất nghĩa trang có chắc chi còn rộng,
Không biết nằm đầu sẽ hướng phương nao?
Nghĩ thêm buồn cho câu chuyện mai sau!
Tôi sẽ chết dễ dàng như đã sống,
Mắt không buồn vì nhắm đến muôn thu.
Con chim nào xanh, giấc mộng nào hư,
Lời bay bướm lặng dần vào dĩ vãng.
Ba mươi đến khỏi lo tiền cơm tháng!
Em mỉm cười, em có hiểu gì đâu!
Tôi từng nghe chó sủa suốt đêm thâu,
Và chim hót suốt mùa đông lạnh lẽo.
Ôi con chim hồng từng bay lạc nẻo,
Đường về trái tim hun hút thời gian.
Thuở xưa kia người ấy đẹp tuyệt trần,
Cao nguyên ngực, Thái Bình Dương mắt biếc,
Anh đào môi, tóc trường giang quấn riết,
Tháp da ngà chưa một bóng du lang.
Anh đến bên em lời nói ngập ngừng …
Ốc đảo chập chờn giữa trưa sa mạc,
Gót ngọc quay đi, một trời chết khát!
Thuở xưa kia thời mười tám, hai mươi,
Có chàng trai cười vẫn nở trên môi,
Tin tưởng lắm chuyện trên trời dưới đất,
Nhân ái, Công bằng, Yêu đương, Bất khuất,
Viết chữ hoa trong óc trẻ mười lăm!
Nay ba mươi biết được chuyện xưa lầm,
Thì đau khổ đã hằn trên trán nhỏ,
Và uất hận vạch trời nhưng chẳng tỏ,
Rồi cô đơn như một kẻ chăn cừu
Trên đồi cao nhìn tinh tú luân lưu.
Tôi hốt hoảng như một người phạm tội,
Tôi muốn chạy nhưng mà đường nghẽn lối,
Chúa thì xa, Phật cao vút từng không.
Phật tại tâm nhưng tâm đã bềnh bồng,
Tiếng chuông Cháu không ru hồn kẻ khổ,
(Một chiếc linh hồn mang mang thiên cổ)
Anh đến bên em quỳ gối nguyện cầu,
Em đẹp vô vàn như hạt trân châu,
Ai yêu mến mà không hề nói quá!
Nhưng than ôi! Em không là tượng đá,
Đội thời gian nhìn kẻ thế nhân qua.
Tôi làm thơ để mang tiếng tài hoa,
Mà vần điệu chỉ là châu ngọc hão
Yêu sai lỡ tự mình gây gió bão
Trách vu vơ mà chẳng trách mình ngu,
Thời loạn ly khởi sự tự bao giờ!
Tôi sẽ chết dễ dàng như đã sống,
Đất nghĩa trang có chắc chi còn rộng,
Không biết nằm đầu sẽ hướng phương nao?
Nghĩ thêm buồn cho câu chuyện mai sau!
Trong bài Anh cho em mùa xuân, nổi buồn Tạ Ký cụ thể thêm một
bước nữa, bên cạnh rượu, mỗi đêm một gói thuốc, đốt cho hết cuộc đời mình và
cũng để “chỉ cần một chút lửa thôi là cả nguỵ đồ bốc cháy” vì nỗi buồn làm mái
tóc bạc, ăn sâu vào tâm hồn và không thể nói ra lời:
Mỗi đêm một gói thuốc,
Hút nhiều nứt cả môi,
Nỗi buồn không nói được,
Nỗi buồn ăn vào tôi.
Hút nhiều nứt cả môi,
Nỗi buồn không nói được,
Nỗi buồn ăn vào tôi.
Trời mùa đông rừng núi,
Đời mùa đông vô cùng,
Bánh xe nào tung bụi,
Nhịp tim nào đã ngưng.
Đời mùa đông vô cùng,
Bánh xe nào tung bụi,
Nhịp tim nào đã ngưng.
“Anh cho em mùa xuân”
Giọng ca buồn quá sức!
Cô gái đầu cúi gục:
– Anh cho em mùa xuân
Giọng ca buồn quá sức!
Cô gái đầu cúi gục:
– Anh cho em mùa xuân
Mớ tóc xanh đã bạc,
Mớ môi hồng đã phai,
Anh cho em gió lạc,
Anh cho em mưa dài!
Mớ môi hồng đã phai,
Anh cho em gió lạc,
Anh cho em mưa dài!
Trời mùa đông rừng núi,
Đời mùa đông vô cùng!
Hút thuốc trong bóng tối,
Khói có bay lên không?
Đời mùa đông vô cùng!
Hút thuốc trong bóng tối,
Khói có bay lên không?
Sinh thời, Tạ Ký muốn tìm giải thoát cho con tim đa cảm, đa sầu
nhưng không chổ phát tiết, cho lý tưởng lỡ làng và cuộc đời dang dở, ông đã hướng
tới những đấn thiêng liêng nhưng lại ngờ rằng không được đoái hoài, nay ông đã
nhắm mắt chắc hẳn đã tìm được nguồn an ủi mà một kẻ đa tài, đa luỵ và đa khổ
như ông từng mong ước:
Rồi cô đơn như một kẻ chăn cừu,
Trên đồi cao nhìn tinh tú luân lưu.
Tôi hốt hoảng như một người phạm tội,
Tôi muốn chạy nhưng mà đường nghẽn lối
Chúa thì xa, Phật cao vút từng không.
Phật tại tâm nhưng tâm đã bềnh bồng,
Tiếng chuông Chúa không ru hồn kẻ khổ,
(Một chiếc linh hồn mang mang thiên cổ)
Trên đồi cao nhìn tinh tú luân lưu.
Tôi hốt hoảng như một người phạm tội,
Tôi muốn chạy nhưng mà đường nghẽn lối
Chúa thì xa, Phật cao vút từng không.
Phật tại tâm nhưng tâm đã bềnh bồng,
Tiếng chuông Chúa không ru hồn kẻ khổ,
(Một chiếc linh hồn mang mang thiên cổ)
Và khi sống, ông cũng như chúng ta đều đặt câu hỏi khi mình nằm
xuống không biết đầu sẽ hướng phương nào, nay ông đã tìm được giải đáp chỉ có
những người mến tài ông không biết ông nằm ở một nơi nào nơi quê hương mà nhiều
kẻ sĩ gắn bó nhưng rồi phải lưu lạc.
Nhạc sĩ Y Vân.
Y Vân và ảo ảnh cuộc đời
(Lê Hữu [Trong sách “Âm Nhạc Của Một Thời”])
“Yêu cho thấy bao lâu đài chỉ còn vài trang giấy”
(“Ảo ảnh”, Y Vân)
(“Ảo ảnh”, Y Vân)
Một con đường sắt/ trăm con tàu…
Câu hát ấy nghe được trong bài “Đêm tái ngộ” của Y Vân. Một
cô bạn tôi nói rằng cô yêu nhạc Y Vân vì những câu hát nói về “con tàu và sân
ga” như thế. Tôi nói như vậy thì cô yêu những… sân ga chứ đâu phải là yêu nhạc
Y Vân. Cô bạn cười, nói rằng có nhiều bài nhạc nói về sân ga nhưng cô yêu những
bài của Y Vân hơn cả. “Bài ‘Tiễn em’ của Phạm Duy và Cung Trầm Tưởng chẳng hạn,”
cô nói, “cũng hay vậy, nhưng có vẻ… Tây quá.”
Tôi chắc không phải chỉ có “trăm con tàu” thôi mà biết bao
nhiêu là con tàu đến và đi trong cuộc đời này, không làm sao đếm hết được. Sân
ga vẫn nằm đấy, im lìm, hiu quạnh, như cõi lòng trống vắng, quạnh hiu của một
người vừa tiễn đưa một người.
Hình ảnh con tàu và sân ga thường vẽ ra cảnh tượng buồn bã của
một cuộc chia tay. Chia tay với con tàu, hay chia tay với sân ga, cũng là chia
tay với một mối tình. Mối tình nào, tiếng còi tàu nào còn đeo đuổi cô bạn tôi
mãi đến tận bây giờ, như đã đeo đuổi người nhạc sĩ đã viết nên những bản tình
ca không hạnh phúc về những lứa đôi yêu nhau mà chẳng được gần nhau.
“Vì đời ai biết ta hơn mình!”
Vắng con tàu sân ga thường héo hắt
Thiếu anh lòng em thấy quạnh hiu
Thiếu anh lòng em thấy quạnh hiu
Câu hát ấy ở trong bài “Ảo ảnh” của Y Vân.
Một trong những bài phổ thơ hay nhất của Y Vân, “Đêm giã từ”,
nói về nỗi buồn sân ga trong giờ phút tiễn đưa của đôi tình nhân.
Mưa buốt lạnh trong đêm/ đứng trên thềm ga vắng
hắt hiu ngọn đèn vàng/ em tiễn anh
Mưa gió lùa qua hiên/ giữa khi mình lưu luyến
thì tiếng còi lạnh lùng xé màn đêm
hắt hiu ngọn đèn vàng/ em tiễn anh
Mưa gió lùa qua hiên/ giữa khi mình lưu luyến
thì tiếng còi lạnh lùng xé màn đêm
Tiếng còi tầu “lạnh lùng” không chỉ “xé màn đêm” mà còn… “xé
đôi lòng” (nói như câu hát trong bài “Biệt ly” của Dzoãn Mẫn, “Ôi, còi tầu như
xé đôi lòng!”…).
Anh bước vào toa trong/ mắt không rời ga vắng
Trời mưa chỉ làm buồn chúng mình thêm…
Trời mưa chỉ làm buồn chúng mình thêm…
Ánh sáng cây đèn úa soi trên thềm
Còn đó chăng/ là bóng em và bóng đêm
Còn đó chăng/ là bóng em và bóng đêm
Còn nỗi buồn nào sâu hơn, tái tê hơn nỗi buồn sân ga “hắt hiu
ngọn đèn vàng”, khi tiếng còi tàu xa dần, khi bóng con tàu mờ dần trong tiếng
mưa đêm, chỉ còn lại “bóng em và bóng đêm”…
Bài hát đã buồn, qua giọng buồn rã rượi của Thanh Thúy, nghe
càng buồn hơn.
Những câu chuyện về “con tàu và sân ga”, về một người ra
đi, một người ở lại, thường là những chuyện không mấy… vui, có lẽ vì vậy Y Vân
phải viết thêm “Đêm tái ngộ” để cho câu chuyện tình buồn “Đêm giã từ” ấy có một
happy ending cho hợp lẽ tuần hoàn của đất trời, hợp rồi tan, tan rồi hợp.
Em đứng đây chờ anh trước thềm ga
hiu hắt cây đèn đêm giã từ xưa…
hiu hắt cây đèn đêm giã từ xưa…
Anh bước xuống tàu/ ngơ ngác vài giây
khi thấy em cười sau ánh đèn soi
Nhìn nhau mà nói không nên lời
Nơi cũ lúc xưa tay rời/ thì nay lại tay cầm tay
khi thấy em cười sau ánh đèn soi
Nhìn nhau mà nói không nên lời
Nơi cũ lúc xưa tay rời/ thì nay lại tay cầm tay
“Tay cầm tay”, như thế cũng tạm ổn, tuy nhiên sau đó cảm thấy
vẫn… chưa đủ, nhạc sĩ bèn phải viết thêm “Nụ cười tái ngộ” để có một kết thúc
tròn đầy, có nhân có hậu (như là… tên thật của ông, Trần Tấn Hậu). Bài hát được
yêu thích qua những giọng Trúc Mai, Lệ Thanh, Carol Kim…
Ôi, nụ cười thắm trên môiTủi hờn xưa đã vơi/ những đau thương xa rồi…
Nếu hạnh phúc là giấc mơ/ thì đã tròn ý thơ
không còn mong chờ
Sau nước mắt chia phôi là “nụ cười tái ngộ”. Y Vân là thế, là
con người nghệ sĩ yêu cái đẹp và đầy lòng nhân bản.
Bài nhạc buồn nhất của Y Vân không phải là “Đêm giã từ”, và
cũng không phải là bài “Buồn”.
Buồn như ly rượu đầy/ không có ai cùng cạn
Buồn như ly rượu cạn/ không còn rượu để say
Buồn như ly rượu cạn/ không còn rượu để say
Bài nhạc buồn nhất là bài có cái tựa cũng chỉ một chữ thôi,
bài… “Thôi” (phổ thơ Nguyễn Long). Nhạc điệu và lời hát nghe sướt mướt, sụt sùi
không kém gì bài “Sang ngang” của Đỗ Lễ.
Thôi em đừng khóc nữa làm gì…
Thôi em đừng tiếc/ em đừng tiếc / đừng tiếc nữa
đừng để lòng anh trở lại kiếp u buồn…
Thôi, thôi bờ vai đừng rung động
đã hết rồi còn khóc nữa chi em
Thôi em đừng tiếc/ em đừng tiếc / đừng tiếc nữa
đừng để lòng anh trở lại kiếp u buồn…
Thôi, thôi bờ vai đừng rung động
đã hết rồi còn khóc nữa chi em
Nghe “Thôi” qua những giọng Thái Thanh, Hùng Cường, Jo Marcel
mà nghe tim thắt lại, nghe ruột gan tái tê, héo hắt.
Một bài nhạc khác cũng khá buồn là “Chiều mưa công viên”,
nghe được qua những giọng Lệ Thanh, Mỹ Thể, Lệ Thu…
Chiều mưa công viên/ ghế đá buồn tênh
Chiều mưa rét mướt/ cỏ non trăm cánh
Ai thương ai dưới mưa buồn không?
Mưa trong đôi mắt chờ trông…
Mưa như mưa đã ngàn năm…
Chiều mưa rét mướt/ cỏ non trăm cánh
Ai thương ai dưới mưa buồn không?
Mưa trong đôi mắt chờ trông…
Mưa như mưa đã ngàn năm…
Như sợ rằng “Chiều mưa công viên” vẫn chưa đủ buồn, nhạc sĩ dắt
ta đi vào chiều mưa… nghĩa trang.
Chiều mưa nghĩa trang/ trời sa xuống thấp
Buồn không tiếng khóc/ nhớ thương hết rồi
Người qua nghĩa trang/ lòng xưa thức giấc
Nghe mưa lạnh lùng/ nhớ nhau vô cùng…
(“Chiều mưa nghĩa trang”)
Buồn không tiếng khóc/ nhớ thương hết rồi
Người qua nghĩa trang/ lòng xưa thức giấc
Nghe mưa lạnh lùng/ nhớ nhau vô cùng…
(“Chiều mưa nghĩa trang”)
Trong cái sống có chập chờn nỗi chết, trong xum họp có bàng bạc
nỗi ly tan. Đôi lúc ta còn nghe ông “triết lý vụn” về cuộc sống bề bộn, về nỗi
khát khao tìm đến sự bình an trong tâm hồn sau những miệt mài đeo đuổi, tìm kiếm.
Như trong “Đồi thông”, một bài Blues.
Hoài công tìm kiếm/ trên bước đi thăng trầm
còn đâu đẹp hơn bên gốc thông ngàn
Lặng nghe muôn tiếng ca/ quên niềm ưu phiền
vì đời ai biết ta hơn mình!
còn đâu đẹp hơn bên gốc thông ngàn
Lặng nghe muôn tiếng ca/ quên niềm ưu phiền
vì đời ai biết ta hơn mình!
Bài hát nghe được qua những giọng Anh Ngọc, Duy Trác, Lệ Thu,
Ban hợp ca Thăng Long, mỗi giọng có những nét đẹp riêng trong cách thể hiện.
Hay như “Hoàng hôn trên bãi biển”, một bài Rumba, nói về những
giấc mơ hư ảo của đời người, như những vết chân, những lâu đài trên cát.
Nhớ câu xưa rằng,
“Đừng làm lầu trên cát vàng để rồi lầu tan theo sóng”…
“Đừng làm lầu trên cát vàng để rồi lầu tan theo sóng”…
Bóng ai xa rồi/ mờ dần
Bàn chân gót trần/ còn hình nằm soi trong nắng
Sóng xa vô tư dâng lên
tựa như chiếc khăn/ ai đem xóa đi không còn
một vết chân mềm…
Bàn chân gót trần/ còn hình nằm soi trong nắng
Sóng xa vô tư dâng lên
tựa như chiếc khăn/ ai đem xóa đi không còn
một vết chân mềm…
Hay như “Ảo ảnh”, một bài Boston (sau đổi thành Rumba), nói về
những đuổi bắt chiếc bóng tình yêu.
Yêu cho thấy bao lâu đài
chỉ còn vài trang giấy
chỉ còn vài trang giấy
Kìa phồn hoa còn đó
Những con đường buồn vui lộng gió
Những ân tình chìm trong lòng phố
cũng theo hư không mà đi
Những con đường buồn vui lộng gió
Những ân tình chìm trong lòng phố
cũng theo hư không mà đi
Thật khó mà kể ra cho hết được các bài nhạc của Y Vân, và
cũng khó mà nói được giọng hát nào là “độc quyền” hoặc thích hợp với nhạc Y
Vân, cho dù một vài ca sĩ từng hát nhiều bài của Y Vân như Lệ Thanh, Thanh
Thúy, Minh Hiếu, Phương Tâm… Tuy nhiên, có thể kể ra những giọng hát được xem
là gắn liền với những bài hát phổ biến nhất của Y Vân, như:
Ngọc Cẩm & Nguyễn Hữu Thiết với “Đôi mái chèo trăng”;
Thanh Thúy với “Lòng mẹ”, “Đêm giã từ”; Minh Hiếu với “Ngăn cách”; Hồng Phúc với
“Tình yêu thủy thủ”; Mai Trường-Trần NgọcHồng Phúc với “Những bước chân âm thầm”;
Phương Tâm với “60 năm”, “20 - 40”, “Thần tượng”; The Cat’s Trio (ban nhạc nữ)
với “Đêm đô thị”; Ban hợp ca Thăng Long với “Đồi thông”; Duy Trác với “Đừng lừa
dối nhau”, “Tôi sẽ đưa em về”; Sĩ Phú với “Người em sầu mộng”; Hà Thanh với
“Cánh hoa thời loạn”, “Tưởng vọng”; Thái Thanh với “Thôi”, “Thương về năm Cửa Ô
xưa”; Lệ 5 Thanh với “Chiều mưa công viên”, “Hoàng hôn trên bãi biển”; Yến Vỹ với
“Sài Gòn”; Trúc Mai với “Về miền Tây”, “Bóng người cùng thôn”; Hoàng Oanh với
“Xa vắng”, “Tình chàng ý thiếp”, “Đôi mắt người xưa”; Nhật Trường với “Khi em
nhìn anh”; Duy Khánh với “Hãy yêu tôi”; Khánh Ly với “U hoài”; Lệ Thu với “Ảo ảnh”;
Mỹ Thể với “Thương anh”; Túy Phượng với “Người yêu lý tưởng”; Connie Kim với
“Tình lính”; Carol Kim với “Đêm tái ngộ”; Vy Vân với “Đại lộ hoàng hôn”; Ngọc
Long với “Những bước chân trên cao nguyên”; Ban Sao Băng với “Tôi trở về thành
phố”; Hùng Cường với “Thúy đã đi rồi”; Mai Lệ Huyền với “Thiên thần mũ đỏ”;
Elvis Phương với “Tát nước đầu đình”…
Có thể nói không ca sĩ nào ngày ấy mà không từng hát một bài
nào của Y Vân.
“Tưởng lòng là mây theo gió về”
Em yêu gì xa vắng
cho trời mây ướp buồn!
cho trời mây ướp buồn!
Tôi tin rằng thật khó mà tìm được chữ nào hay hơn và “thơ”
hơn chữ “ướp” trong câu hát trên. Câu ấy ở trong bài “Những bước chân âm thầm”,
phổ một bài thơ năm chữ của Kim Tuấn. Lạ một điều, câu hát ấy cũng như những
câu hát được nhiều người yêu thích trong bài nhạc ấy, không thấy có trong bài
thơ được Y Vân phổ nhạc, chẳng hạn:
Anh yêu tình nở muộn
Chiều tím mầu mến thương
Chiều tím mầu mến thương
Tôi chắc những người yêu thơ sẽ thích hai câu “thơ” ấy. “Tình
nở muộn”, nghe không “mới” hay sao!
Mắt biếc sầu lắng đọng
Đèn thắp mờ bóng đêm
Đèn thắp mờ bóng đêm
Hai câu này cũng được Y Vân thêm vào, làm cho bài thơ nghe
“thơ” hơn và làm cho bài nhạc có một khí hậu trầm mặc của những “rặng thông già
lặng câm”, của “gió rét về lạnh căm” và của “từng bước, từng bước thầm”, như vẽ
lên hình ảnh thật cô đơn của một người lặng lẽ đếm bước trong chiều, tìm về những
tháng năm kỷ niệm đã phôi pha.
Câu thơ “Tay đan đầy kỷ niệm” của Kim Tuấn được Y Vân đổi
khác đi một chữ thành “Tay đan sầu kỷ niệm”, nghe “buồn” hơn và lắng đọng hơn.
“Đời biết ai thương mình!…” (câu hát cuối, cũng được Y
Vân thêm vào). Bài hát kết thúc như một dấu hỏi lửng lơ, như nỗi buồn vướng vất,
không trôi đi được, làm sâu thêm nỗi cô đơn của kẻ độc hành.
Thường thì khi phổ nhạc một bài thơ, vì những lý do “kỹ thuật”,
nhạc sĩ có thể thay đổi chút ít lời thơ, hoặc có khi phải đặt thêm lời cho bài
thơ phổ nhạc. Những “sáng tạo” này của Y Vân chảy xuôi chiều với mạch thơ và
phù hợp với tổng thể của bài thơ, cho thấy “tay nghề” phổ thơ của người nhạc sĩ
.
Người ta yêu “Những bước chân âm thầm” là yêu nhạc điệu ấy lẫn
những lời hát thật đẹp ấy, và cũng yêu cả những giọng hát trầm ấm của Mai Trường - Trần
Ngọc - Hồng Phúc quyện vào nhau (cách thể hiện của Ban hợp ca Thăng Long và Ban
Sao Băng sau này nghe cũng hay không kém). Có vẻ như bài hát ấy hát “đơn ca” nghe
không được hay, dẫu là những giọng ca xuất sắc.
“Những bước chân âm thầm” của Y Vân và “Anh cho em mùa xuân”
của Nguyễn Hiền được xem là hai bài phổ thơ Kim Tuấn hay nhất. Rõ ràng là Y Vân
đã làm cho người ta đi tìm bài thơ “Kỷ niệm” của Kim Tuấn, và cũng làm cho nhiều
nhạc sĩ tìm đến thơ Kim Tuấn để phổ nhạc, và để mong có được “Những bước chân
âm thầm” khác.
Không kể những bài nhạc phổ thơ như “Đêm giã từ” và “Thôi”,
giới yêu nhạc cũng yêu thích những bài nhạc tình của Y Vân phổ từ thơ Lưu Trọng
Lư, như “Người em sầu mộng”:
Ai bảo em là giai nhân/ cho lệ đêm xuân tràn
cho tình dâng đầy trước ngõ/ cho mộng tràn gối chăn
cho tình dâng đầy trước ngõ/ cho mộng tràn gối chăn
Hoặc “U hoài”:
Anh xin/ muốn xin em đừng nói
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay…
Hãy như chiếc sao băng/ băng mãi
để lòng buồn/ buồn mãi không thôi
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay…
Hãy như chiếc sao băng/ băng mãi
để lòng buồn/ buồn mãi không thôi
Hoặc những bài phổ thơ Đinh Hùng, như “Hãy yêu tôi”:
Tôi không yêu sao có má em hồng?
Tôi không buồn sao có mắt em trong?
Tôi không yêu sao có phấn hương nồng?
Tôi không mộng sao có lá thư xanh?
Tôi không buồn sao có mắt em trong?
Tôi không yêu sao có phấn hương nồng?
Tôi không mộng sao có lá thư xanh?
Một bài phổ thơ khác là “Dung nhan mùa hạ” (thơ Hoàng Huy),
nghe được qua những giọng Duy Trác và Nhật Trường với lời hát khá “lập dị”. Bài
hát, có lẽ vì thế ít được phổ biến.
Khi em tắm nắng/ cho tôi xin hai thước mặt trời
Vẻ kiêu sa thần vệ nữ ngàn đời…
Xin cho ngây ngất/ bên dung nhan đan trắng hạ này
và cho xanh giấc ba mươi
Vẻ kiêu sa thần vệ nữ ngàn đời…
Xin cho ngây ngất/ bên dung nhan đan trắng hạ này
và cho xanh giấc ba mươi
“Xa vắng” và “Tình chàng ý thiếp” có thể gọi là phóng tác ý
thơ “Chinh phụ ngâm khúc”, kể về nỗi lòng chinh phụ của những “cánh hoa thời loạn”,
với con tim héo hắt, với âu lo thẫn thờ và nỗi nhớ thương dằng dặc qua bao năm
chờ tháng đợi mỏi mòn.
Đợi chàng một hai năm/ hay là cả đời xuân xanh
Ngày nao đầu pha tuyết sương vẫn mong tái ngộ một lần…
Ngày anh xa vắng/ tóc buông giữ vẹn lời thề
Ước mong ngấn lệ ngày về/ thay dòng nước mắt khi đi
Vì trời làm phong ba/ nên đời hội ngộ chia ly
Ngày nao đầu pha tuyết sương vẫn mong tái ngộ một lần…
Ngày anh xa vắng/ tóc buông giữ vẹn lời thề
Ước mong ngấn lệ ngày về/ thay dòng nước mắt khi đi
Vì trời làm phong ba/ nên đời hội ngộ chia ly
Bao nhiêu là nước mắt của bao nhiêu người vợ trẻ “tóc buông
giữ vẹn lời thề”, cam chịu nỗi tàn phai nhan sắc và phòng không chiếc bóng lạnh
lùng buổi chinh chiến điêu linh. Lời ca tiếng nhạc nghe mà não lòng.
Ngày ngày ra đứng/ trước thềm nhìn theo lối xưa…
Thiếp bên song cửa/ nhìn trăng úa
Chàng ngoài chân mây/ gội mưa bay…
Thiếp bên song cửa/ nhìn trăng úa
Chàng ngoài chân mây/ gội mưa bay…
Từ chàng xa vắng/ má hồng điểm trang với ai
Nước dâng rồi vơi/ lòng thiếp biết bao giờ nguôi
Thẫn thờ trâm lệch/ buồn thương nhớ
Lỏng vòng lưng eo/ sầu tương tư
Nhạt làn môi son/ hờn duyên lỡ/ những mùa xuân qua
(“Tình chàng ý thiếp”)
Nước dâng rồi vơi/ lòng thiếp biết bao giờ nguôi
Thẫn thờ trâm lệch/ buồn thương nhớ
Lỏng vòng lưng eo/ sầu tương tư
Nhạt làn môi son/ hờn duyên lỡ/ những mùa xuân qua
(“Tình chàng ý thiếp”)
Nhiều bài của Y Vân, tuy không phải nhạc phổ thơ, nhưng là những
bài nhạc rất thơ, với những lời nhạc đẹp tựa lời thơ.
Như những lời tả tình tả cảnh “Hoàng hôn trên bãi biển”.
Hoàng hôn nắng soi trên biển xanh
Người đi vết chân in cồn cát trắng
Lặng nghe những âm thanh mơ hồ
ngàn con sóng xô ven bờ
tưởng lòng là mây theo gió về
Người đi vết chân in cồn cát trắng
Lặng nghe những âm thanh mơ hồ
ngàn con sóng xô ven bờ
tưởng lòng là mây theo gió về
Tôi chắc những người yêu thơ sẽ thích câu “thơ” ấy, “Tưởng
lòng là mây theo gió về…”
Trời mây dắt nhau đi vào đêm mình tôi đứng đây nghe chiều lên
tiếng Chữ “dắt” ấy, tôi chưa thấy ai sử dụng hay hơn.
Có khi là nỗi xót xa và tiếc nuối vì không giữ được tình yêu:
Những neo thuyền yêu đương thường dễ đứt
khiến bao chiều trên bến tịch liêu
(“Ảo ảnh”)
khiến bao chiều trên bến tịch liêu
(“Ảo ảnh”)
Có khi là những lời tự tình ngọt ngào của những lứa đôi yêu
nhau:
Tôi sẽ đưa em về/ miền hoa thơm cỏ biếc
Chiều hôn trên làn tóc/ mùa thu in mầu mắt
Tôi sẽ đưa em về/ mà không lo thiếu tình yêu
(“Tôi sẽ đưa em về”)
Chiều hôn trên làn tóc/ mùa thu in mầu mắt
Tôi sẽ đưa em về/ mà không lo thiếu tình yêu
(“Tôi sẽ đưa em về”)
Hay… “sẽ đưa em đi”:
Em là chim Yến nhỏ/ anh khoác áo vân du
Đường xa em có ngại/ áo mây anh ấp ủ
Ta tìm lên núi Tình/ Ta đến suối
Yêu Đương rồi đi thăm bến
Mộng/ sẽ qua đồi Ái Ân…
(“Khi em nhìn anh”)
Đường xa em có ngại/ áo mây anh ấp ủ
Ta tìm lên núi Tình/ Ta đến suối
Yêu Đương rồi đi thăm bến
Mộng/ sẽ qua đồi Ái Ân…
(“Khi em nhìn anh”)
Bài nhạc được yêu thích qua giọng hát khá truyền cảm của Nhật
Trường, Sĩ Phú. Chữ “Yến” viết hoa trong bản nhạc được cho là… tên cô gái nào
đó, mối tình nào đó của Y Vân, thực hư không rõ. Tương tự, có những lời giải
thích không giống nhau về bút danh “Y Vân” của ông, với cái họ “Y” nghe tựa như
họ của người sắc tộc thiểu số ở cao nguyên Trung phần. Người thì cho rằng nhạc
sĩ có mối liên hệ khá mật thiết với “phố núi” nào đó ở cao nguyên (qua những
bài “Tiếng trống cao nguyên”, “Những bước chân trên cao nguyên”…). Người thì
nói rằng cái tên ấy có nghĩa là… “Yêu” cô gái tên “Vân” nào đó. (Đến “Y Vũ”,
tên của người nhạc sĩ là em trai của ông, thì chẳng thấy ai… giải thích chi cả).
Những chuyện ấy chỉ là “nghe vậy biết vậy” và cũng chẳng mang ý nghĩa gì đối với
sự nghiệp âm nhạc của Y Vân; hơn thế nữa, ông không có khuynh hướng bộc lộ những
chuyện riêng tư nên ai muốn nói gì thì nói, ông vẫn lặng thinh, vì… “đời ai biết
ta hơn mình”.
“Bao năm nước mắt như suối nguồn…”
Một nhạc sĩ tên tuổi thường có ít nhất một, hai bài nhạc nào
đó gắn liền với tên mình. Khi nhắc đến tên bài nhạc ấy, người ta nghĩ ngay đến
tên nhạc sĩ ấy. Có khi chỉ một bài nhạc thôi cũng đủ làm nên tên tuổi người nhạc
sĩ. Nhiều nhạc sĩ sáng tác chỉ mong có được một bài nhạc gắn liền với tên mình,
trong lúc ấy Y Vân không chỉ có một mà khá nhiều bài gắn liền tên ông, đến nỗi
người ta tự hỏi những bài nào trong số ấy là… “Y Vân” nhất. Nếu phải chọn ra ba
bài, theo tôi, đấy là những bài “Lòng mẹ”, “Sài Gòn” và “60 năm” (còn gọi là
“60 năm cuộc đời”). Nói đến tên bài nào trong số những bài ấy, người ta lập tức
bật ra ngay cái tên “Y Vân” chứ không nói lầm sang tên một nhạc sĩ nào khác.
Bài thứ nhất ngợi ca trái tim của người mẹ, làm cho những đứa con yêu mẹ mình
hơn. Bài thứ hai ngợi ca cuộc sống tươi đẹp, làm cho người ta thêm yêu thành phố
từng là thủ đô của miền Nam. Bài thứ ba ngợi ca tình yêu và cuộc sống, làm cho
những đôi tình nhân thêm gắn bó nhau.
“Lòng mẹ” đến nay vẫn được xem là bài hát classic về người mẹ
tiêu biểu nhất và hay nhất, hiểu theo nghĩa bài hát quen thuộc nhất, được nhiều
người nghe, nhiều người hát và nhiều người yêu thích nhất. (“Mẹ tôi” của Nhị Hà
và “Quê mẹ” của Thu Hồ cũng là những bài khá cảm động và lấy được nhiều nước mắt
của những đứa con mất mẹ).
Hầu như không ai… biết hát mà không từng hát một đôi câu bài
“Lòng mẹ”. Hầu như không ca sĩ nào mà không từng hát “Lòng mẹ”, và giọng Thanh
Thúy, theo tôi, cho nhiều cảm xúc nhất. Nhạc điệu man mác, lời hát bình dị, đơn
sơ nhưng nghe dạt dào tình cảm như là tấm lòng của người mẹ.
Sau những chữ “như” là những cách ví von mang theo nhiều hình
ảnh, nhiều ý tưởng thật gần gũi, thân quen.
Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào
Tình mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào
Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào…
Tình mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào
Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào…
Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu
Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
Và những lời thật cảm động về “lòng mẹ thương con”.
Dù cho mưa gió không quản thân gầy mẹ hiền
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền…
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền…
Bao năm nước mắt như suối nguồn
chảy vào tim con/ mái tóc trót đành đẫm sương
chảy vào tim con/ mái tóc trót đành đẫm sương
Nghe những câu hát ấy không ai mà không nghe lòng chùng xuống,
không nghe tim thắt lại và chỉ ước mong ngày nào được… “quay về vui vầy dưới
bóng mẹ yêu”.
“Lòng mẹ” có lẽ là bài hát được sử dụng nhiều nhất trong đám
táng người mẹ nào vừa xa lìa thế gian này.
Giống như đề tài về tình yêu, đề tài “người mẹ” là vô tận, và
các nhạc sĩ vẫn còn tiếp tục sáng tác về đề tài này trong một cố gắng để vượt
qua được “Lòng mẹ” của Y Vân, nhưng trước sau vẫn chỉ là… những cố gắng vô ích.
Khi hát bài “Lòng mẹ” là khi ta nghĩ về, nhớ về người mẹ của
mình, là đấng sinh thành, là người đã trao tặng cho ta đời sống này. Người mẹ
trong bài hát của Y Vân không chỉ là, không còn là bà mẹ của riêng ông mà là của
tất cả những ai có được một người phụ nữ yêu quý trên đời này để gọi là “Mẹ”.
Có một cách nói quen thuộc chúng ta vẫn nghe, đại để “Mỗi chúng ta đều mắc nợ
(hay “đều mang ơn”)…” nhằm ca ngợi hoặc đề cao ai đó - đôi lúc quá lố - về những
thành tựu hoặc cống hiến có ý nghĩa đặc biệt cho công chúng, tôi cho là sẽ
không có gì quá đáng khi nói rằng chúng ta cần cám ơn tác giả bài “Lòng mẹ”,
cám ơn người nhạc sĩ đã nói thay cho chúng ta những điều ta muốn 10 nói về người
mẹ của mình hay những bà mẹ yêu dấu trên thế gian này mà không diễn được ý của
một đứa con.
Tôi cũng tin rằng một trong những việc làm mà Y Vân cho là ý
nghĩa nhất trong đời mình là ông đã dâng tặng bà mẹ mình bài hát ấy, như dâng tặng
bông hoa thơm ngát của lòng biết ơn.
Điều “tệ hại” nhất là cố tình khoác cho bài hát nói về trái
tim của người mẹ ấy tấm áo có… màu sắc chính trị, như: “Nhạc sĩ Y Vân sáng tác
bài ấy từ nỗi xót thương bà mẹ mình bị… cảnh sát ‘chế độ cũ’ bắt giam vì vi phạm
giờ giới nghiêm, nửa đêm ra máy nước công cộng giặt quần áo cho con…” (trong
lúc ai cũng biết bài hát ra đời trong những năm “thanh bình” hiếm hoi ở miền
Nam vào cuối thập niên 1950’s, khi mà mọi sinh hoạt của người dân kéo dài thâu
đêm suốt sáng, và chẳng ai biết “giới nghiêm” là… cái gì).
Khác với bài “Lòng mẹ”, “Sài Gòn” với tiết tấu vui tươi nhộn
nhịp qua những giọng Yến Vỹ, Trúc Mai, Carol Kim… thời ấy, được xem là bài Cha
Cha Cha đầu tiên của nhạc Việt. “Sài Gòn” của Y Vân và “Ghé bến Sài Gòn” của
Văn Phụng được kể là những bài nhạc hay nhất nói về thủ đô miền Nam, về một
thành phố trẻ trung, tươi đẹp và tràn đầy sức sống.
“60 năm” còn “kích động” hơn cả “Sài Gòn” nữa, với thể điệu
Twist và với nhạc điệu náo hức như giục giã những lứa đôi phải gấp gáp “yêu
nhau đi, chiều hôm tối rồi”, phải vội vàng lên để mà chạy đua với chiếc kim thời
khắc của tình yêu, vì cuộc sống ngắn ngủi. Hãy đến gần nhau hơn, hãy cho nhau
những thương yêu ngọt ngào, vì… “được bao năm sống mà yêu nhau”.
Em ơi, có bao nhiêu
sáu mươi năm cuộc đời!
Khi xa em rồi/ anh biết thương yêu ai
nên ta yêu nhau/ thì yêu cho trọn đời
Em ơi, ta sống là bao!…
sáu mươi năm cuộc đời!
Khi xa em rồi/ anh biết thương yêu ai
nên ta yêu nhau/ thì yêu cho trọn đời
Em ơi, ta sống là bao!…
Nếu cần kể thêm bài nhạc nào của Y Vân được yêu thích và phổ
biến rộng rãi trong những năm đầu thập niên 1960’s, không thể không nhắc đến
“Ngăn cách”, là câu chuyện tình buồn của những lứa đôi yêu nhau mà nào có được
gần nhau. Bài hát gắn liền với những giọng Thanh Thúy, Minh Hiếu.
Từ ngày mai ngăn cách
hết rồi là khi đưa đón…
hết rồi là khi đưa đón…
Thời của “Ngăn cách” là thời của những Slow, Boston, Blues…,
thời của tiếng nhạc bềnh bồng trôi đi chầm chậm trong bóng tối mờ mờ của các
phòng trà, các vũ trường, trong đó không bao giờ thiếu những bài của Y Vân như
“Ngăn cách”, như “Đừng lừa dối nhau”, như “Chiều mưa công viên”, như “Người em
sầu mộng”, như “Tôi sẽ đưa em về”, như “Đêm giã từ”, như “Ảo ảnh”:
Những ân tình em đong bằng nước mắt
khóc cho đầy hai chữ tình yêu
khóc cho đầy hai chữ tình yêu
Phấn hương nồng em xem tựa tấm áo
đã thay màu ân ái từ lâu
đã thay màu ân ái từ lâu
“Đã có ‘Ngăn cách’ nên tìm thêm ‘Ảo ảnh’; đã có ‘Ảo ảnh’ nên
tìm thêm ‘Tưởng vọng’, câu ấy đọc thấy nơi bìa sau một bản nhạc của Y Vân, như
muốn kết hợp thành một “bộ ba” nhạc tình Y Vân. Tuy nhiên “Tưởng vọng”, bài nhạc
ngợi ca thiên chức cao quý của người phụ nữ, có vẻ ít được đón nhận như hai bài
kia.
Không có em sao có nàng Tô Thị
Không có em sao có Hòn Vọng Phu…
Không có em sao có Hòn Vọng Phu…
Không có em ai biết lòng chinh phụ
Không có em ai nhớ người chinh phu
Không có em ai nhớ người chinh phu
Tưởng vọng về đôi mi nhìn xuôi xuống
ngày ngày ôm ấp con thơ/ em khẽ ru câu dịu hiền
ngày ngày ôm ấp con thơ/ em khẽ ru câu dịu hiền
Bài hát nghe được qua những giọng Hà Thanh, Phương Dung ngày ấy.
Trong số những sáng tác của Y Vân, có những bài ông soạn
chung với các nhạc sĩ khác, như “Chiến sĩ của mùa xuân”, “Về dưới mái nhà”, “Đường
đi lối về”, “Gió hiền”, “Mây chiều” với Xuân Tiên; “Tiếng hát quê hương” với
Xuân Lôi; “Cát biển” với Lê Trọng Nguyễn; “Hình ảnh quê xưa” với Hoàng Trọng;
“Chuyến tàu tiễn biệt” với Minh Kỳ; “Hai chuyến tàu đêm” với Trúc Phương; “Đôi
mắt người xưa” với Nghiêm Phú Phi; “Mùa thương tay đợi mắt chờ”, “Vòng tay giữ
trọn ân tình” với Đỗ Kim Bảng; “Tìm về” với Lan Đài; “Đò ngang” với Tuấn Khanh;
“Đừng đùa với tình yêu” với Phạm Mạnh Cương; “Đời còn ngăn cách nhiều hơn” với
Cao Hoàng…
Về nhạc phổ thơ, người yêu nhạc thường nhắc đến những bài
“Người em sầu mộng”, “U hoài”, phổ thơ Lưu Trọng Lư; “Một lần cuối”, phổ thơ
Nguyễn Bính; “Hãy yêu tôi”, “Em tự nghìn xưa chuyển bước về”, phổ thơ Đinh
Hùng; “Thương về năm Cửa Ô xưa”, phổ thơ Tạ Tỵ; “Đêm giã từ”, phổ thơ Thể Vân; “Những
bước chân âm thầm”, phổ thơ Kim Tuấn; “Thôi”, phổ thơ Nguyễn Long; “Về miền
Tây”, phổ thơ Văn Thế Bảo; “Đồi thông”, ý thơ Nguyễn Đình Toàn (bài thơ “Không
dưng”); “Buồn”, ý thơ Tạ Ký (bài thơ “Buồn như”)… Có thể kể thêm ít bài dân ca
và phổ ca dao như “Tát nước đầu đình”, “Lý ngựa ô”, ”Lý con sáo”, “Lý quạ kêu”,
“Lý qua đèo”…
Y Vân còn viết nhạc cho các phim truyện, như “Thúy đã đi rồi”,
“Xa lộ không đèn”, “Như giọt sương khuya”, “Như hạt mưa sa”…, thường là các bài
nhạc chính trong bộ phim cùng tên. Không chỉ sáng tác, ông còn được biết đến
như một trong những nhạc sĩ soạn hòa âm tên tuổi thời ấy, bên cạnh các nhạc sĩ
Hoàng Trọng, Văn Phụng, Nghiêm Phú Phi, Lê Văn Thiện…, đồng thời còn là nhạc
trưởng của “Ban nhạc Y Vân” và có một trung tâm sản xuất băng, dĩa nhạc tên
“Mây Hồng”.
Cây đàn muôn điệu, cuộc sống muôn màu
Gió nhẹ tựa như
hơi thở của người yêu
buồn mà duyên dáng
hơi thở của người yêu
buồn mà duyên dáng
Câu hát ấy ở trong bài “Tình yêu thủy thủ” (1965) của Y Vân
và là câu tôi thích nhất trong bài hát ấy. “Buồn mà duyên dáng”, tôi chưa hề
nghe ai nói thế bao giờ. Làn gió biển mơn man trên da thịt tựa như hơi thở nhẹ
nhàng của người mình yêu, buồn mà duyên dáng. Câu hát thật đẹp!
Người khác có thể thích những câu hát khác trong bài ấy, như
là:
Anh là thủy thủ/ mang lòng biển cả
trao về tình em…
trao về tình em…
Anh là thủy thủ/ yêu đời biển cả
như người tình chung
như người tình chung
“Người tình chung”, cách gọi ấy không mới hay sao!
Tình nào cho em/ Tình nào cho nước
“Nước” ở đây vừa là đất nước, vừa là sông nước, là biển cả.
Không rõ là có bao nhiêu chàng trai khi “lên đường nhập ngũ
tòng quân” đã tình nguyện vào binh chủng… hải quân chỉ vì yêu bài “Tình yêu thủy
thủ”, chỉ biết rằng bài hát ấy qua giọng hát thật ấm áp của Hồng Phúc và Ban nhạc
Y Vân, đã phổ biến rộng rãi và được yêu chuộng đến mức Y Vân phải viết thêm bài
“Tình yêu phi công” và “Tình lính” nữa cho… đủ bộ và cho công bằng, để “hải lục
không quân” đều vui vẻ cả làng (tuy nhiên “Tình yêu thủy thủ” vẫn được yêu chuộng
hơn). Sau “Tình yêu thủy thủ”, có khá nhiều bài nhạc tiếp theo của các nhạc sĩ
khác viết về những chàng trai ôm mộng hải hồ, về những bông “hoa biển” và về những
“người yêu của lính”… biển (như “Hoa biển” của Anh Thy, “Thủy thủ và biển cả” của
Y Vũ, “Một lần xa bến” của Trường Sa, “Tình ca người đi biển” của Trường Hải,
“Tâm tình người lính thủy” của Anh Thy & Thanh Viên, “Vùng biển trời và màu
áo em” của Nguyễn Vũ… vân vân). Những chàng thủy thủ có một thời được “lên điểm”,
một thời… “bao nhiêu bến, bấy nhiêu tình”, cũng là nhờ bài hát ấy, “Tình yêu thủy
thủ”.
Người ta yêu “Tình yêu thủy thủ” không phải chỉ ở những câu
hát như thế mà còn ở thể điệu Hully Gully trẻ trung, vui nhộn, được xem là bài
Hully Gully đầu tiên của nhạc Việt (“Đêm huyền diệu”, “Thần tượng”… là những
bài tiếp theo của Y Vân cùng một thể điệu).
“Tình yêu thủy thủ” là một bài “nhạc lính”, nói rộng hơn, một
bài “nhạc thời trang” vào thuở ấy. Y Vân vẫn được xem là người nhạc sĩ đi tiên
phong trong các thể điệu mới (Cha Cha Cha, Twist, Agogo, Surf…); và hơn thế nữa,
có khả năng đặc biệt là rất bén nhạy và thích ứng nhanh chóng các trào lưu âm
nhạc thế giới để đưa vào dòng nhạc Việt các kiểu mẫu “thời trang âm nhạc” mới
nhất, thịnh hành nhất, như người bắt mạch được thị trường tiêu thụ để dọn ra những
“món ăn” lạ miệng, hấp dẫn và hợp khẩu vị khách hàng.
Khi mà cơn bão Twist quét ngang vòm trời âm nhạc châu Âu, khi
mà đâu đâu cũng nghe “Come on, let’s twist again…”, và khi mà mọi người không
thể nào… ngồi yên một chỗ được khi điệu nhạc kích động ấy trỗi lên thì một nhà
sản xuất băng đĩa nhạc tìm đến Y Vân. “Phải có một ‘Let’s twist again’ cho nhạc
Việt chứ!” Và thế là… “Đêm đô thị” ra đời, vang vang trên khắp các “đô thị” miền
Nam. Bài nhạc nghe rất “Saigon by night”.
Màn đêm xuống dần
muôn ánh đèn đột nhiên như ngời sáng
Kìa bao phố phường/ bao mái lầu chìm trong bóng đêm
Lá lá lá lá la la!…/ Lá lá lá lá la la!…
Đời đẹp quá… há ha hà há há ha… bài thơ!
muôn ánh đèn đột nhiên như ngời sáng
Kìa bao phố phường/ bao mái lầu chìm trong bóng đêm
Lá lá lá lá la la!…/ Lá lá lá lá la la!…
Đời đẹp quá… há ha hà há há ha… bài thơ!
Tiếp đến là những bài Twist mang theo những con số, “60 năm”,
“20- 40”, và tiếp đến là những “Người yêu lý tưởng”, “Tình lính”, “Tình yêu và
tuổi trẻ”, “Tình yêu và giông tố”, “Tình yêu dưới ánh mặt trời”… đã lôi cuốn
các nhạc sĩ khác nhập cuộc để lại có thêm nhiều bài Twist nữa, tạo nên cơn lốc
sôi động, cuồng nhiệt của “kích động nhạc” (tên gọi thuở ấy), đồng thời cũng
mang đến cho nền âm nhạc miền Nam giữa thập niên 1960’s một khuôn mặt mới và một
phong cách trình diễn mới, “hợp thời trang” hơn và quyến rũ hơn.
Trong lời nhạc của Y Vân, ta “bắt” được những câu hát khá “đặc
biệt”, cho thấy những “sáng tạo” của ông không chỉ trong “ý nhạc” mà còn ở “lời
ca” nữa.
“20 - 40” chẳng hạn, kể về một chuyện tình trái ngang, lỡ
làng.
Năm anh hai mươi/ em mới sinh ra đời…
Khi em còn trong nôi/ anh đã lo việc đời
Ôi, hai mươi năm u hoài
Đầu vừa điểm phai/ gặp nhau tưởng duyên may
Ngờ đâu tình duyên đã lỡ rồi/ lỡ tuổi lỡ thời
(Chuyện tình “20 - 40” ấy ngày nay là chuyện… thường tình, chẳng ai thắc mắc, nên cũng chẳng việc gì mà phải “Nay ta không xứng đôi/ Thôi thôi chờ kiếp sau…”, như là câu hát trong bài).
Khi em còn trong nôi/ anh đã lo việc đời
Ôi, hai mươi năm u hoài
Đầu vừa điểm phai/ gặp nhau tưởng duyên may
Ngờ đâu tình duyên đã lỡ rồi/ lỡ tuổi lỡ thời
(Chuyện tình “20 - 40” ấy ngày nay là chuyện… thường tình, chẳng ai thắc mắc, nên cũng chẳng việc gì mà phải “Nay ta không xứng đôi/ Thôi thôi chờ kiếp sau…”, như là câu hát trong bài).
“Thần tượng” chẳng hạn, một bài hát khá “thời thượng”.
Nếu em không cùng anh/ sống chung trong cuộc đời
chỉ là người yêu thôi/ em sẽ là thần tượng
chỉ là người yêu thôi/ em sẽ là thần tượng
Câu hát cuối lặp đi lặp lại, nhỏ dần… “Nếu chỉ là người yêu/
em sẽ là thần tượng…” Những lời ấy quả có đúng. Không có “thần tượng” nào bền vững
mãi với thời gian. Khi không còn được đặt trên bệ thờ nữa thì thần tượng hóa
thành xác phàm. Bài hát không mấy được hoan nghênh có lẽ vì… đúng quá, và vì
các “thần tượng” ấy chỉ muốn được làm… “thần tượng của muôn đời”.
“Đừng lừa dối nhau” chẳng hạn, được tác giả ghi bên dưới tựa
bài nhạc là “Tặng những mối tình không trọn vẹn”, là những nghi ngại, ngờ vực
trong tình yêu.
Đừng lừa dối nhau/ đừng nói yêu khi ta gần nhau
Đừng lừa dối nhau/ vì biết đâu tin nơi tình yêu
Đừng lừa dối nhau/ vì biết đâu tin nơi tình yêu
“Cánh hoa thời loạn” chẳng hạn, kể về nỗi niềm của những người
tình, những người vợ trẻ thời chiến chinh.
Xin anh che chở/ tấm đời nhỏ bé hậu phương
như câu chuyện tình “Người hùng và giai nhân”
như câu chuyện tình “Người hùng và giai nhân”
Những cánh hoa hồng
bên hàng rào kẽm/ hầm chông
vẫn mong bàn tay/ người đem tưới vun trong vườn
bên hàng rào kẽm/ hầm chông
vẫn mong bàn tay/ người đem tưới vun trong vườn
Bài hát qua giọng Hà Thanh, nghe mà xót xa, tội tình.
Trong số những bài nhạc được yêu thích một thời của Y Vân vẫn
có những bài về tình yêu thuở ban đầu. Tình đầu là mộng ước, là giấc mơ tươi đẹp
nhất của một thời tuổi trẻ.
Nhớ lần đến trường đón em
Ôi, đẹp thay ngày mới quen!
Tờ thư xanh giữ làm tin/ kỷ niệm giây phút đầu tiên
mà nhiều đêm trắng/ dệt bóng hình em yêu
(“Đời còn ngăn cách nhiều hơn”)
Ôi, đẹp thay ngày mới quen!
Tờ thư xanh giữ làm tin/ kỷ niệm giây phút đầu tiên
mà nhiều đêm trắng/ dệt bóng hình em yêu
(“Đời còn ngăn cách nhiều hơn”)
Bài hát, qua những giọng nữ mềm mại của Tuyết Mai - Kim Tước -Túy
Hồng quyện lẫn vào nhau, như khơi dậy cả “một trời kỷ niệm”.
Mỗi người đều cần có một ngôi trường để luyến tiếc, để nhớ về…
Nhớ về ngôi trường cũ là nhớ về những người thầy người bạn, những giờ ra chơi
và một sân trường phượng vĩ.
Một ngày tôi còn nhớ/ đầy trường hoa phượng vĩ
Tạm xa bao bạn cũ/ nào ai biết ra đi
là sẽ không quay về…
(“Từ biệt mái trường xưa”)
Tạm xa bao bạn cũ/ nào ai biết ra đi
là sẽ không quay về…
(“Từ biệt mái trường xưa”)
Nét nhạc Y Vân có dấu ấn riêng và ảnh hưởng ít nhiều đến sáng
tác của các nhạc sĩ sau ông. Nhiều người vẫn lầm tưởng “Ai nói yêu em đêm nay”,
một bài Slow của Trần Thiện Thanh, hoặc “Kim”, một bài Twist của Y Vũ, là của Y
Vân. Trong những bài “Những tâm hồn hoang lạnh” của Y Vũ, “Tôi đưa em sang
sông” của Y Vũ & Nhật Ngân… người ta nghe phảng phất nét nhạc (và cả lời
ca) của Y Vân, qua những dấu thăng (dièse) hoặc dấu giảm (bémol) ở nốt nhạc cuối
trong câu, tạo cảm giác lơ lửng, mênh mang.
Có thể nói được rằng Y Vân là nhạc sĩ của mọi thể loại, mọi
thể điệu và mọi đề tài của nhạc Việt những thập niên 50’s, 60’s, 70’s. Từ “Đêm
đô thị” đến “Ngoại ô đèn vàng”; từ “Đồi thông” đến “Hoàng hôn trên bãi biển”; từ
“Người yêu lý tưởng” đến “Người vợ hiền”; từ “Phận má hồng” đến “Cánh hoa thời
loạn”; từ “Thần tượng” đến “Ảo ảnh”… Nghe nhạc Y Vân, người ta nghe thấy có hạnh
phúc và khổ đau, có nụ cười và nước mắt, có hội ngộ và chia phôi, có hình ảnh
người mẹ, người cha, người vợ hiền, người lính chiến, có tình yêu đôi lứa, có
tình tự dân tộc…, tựa như ông muốn ôm hết cuộc sống vào lòng vậy. Nói cách
khác, cuộc sống hiện ra muôn màu muôn vẻ trong nhạc Y Vân. Như câu nói của
Robert Schumann, nhà soạn nhạc và phê bình âm nhạc nổi tiếng của Đức, “Họa sĩ
biến thơ thành tranh; nhạc sĩ biến tranh thành âm nhạc”, Y Vân, ông đã vẽ ra những
“bức tranh đời” nhiều màu sắc và sinh động bằng nét cọ thần kỳ là những nét nhạc,
những nốt âm thanh tràn đầy cảm xúc.
Cũng do khả năng nhạy bén, đáp ứng mọi khuynh hướng, trào lưu
âm nhạc, và thích ứng mọi tình thế nữa, người ta không ngạc nhiên khi biết rằng
từ sau cuộc đổi đời năm 1975 ông chuyển sang viết nhạc phim và hòa âm, một chọn
lựa khá phù hợp và là điều có thể hiểu được. Những sáng tác hiếm hoi của ông về
sau này ít được phổ biến, và điều này cũng… có thể hiểu được.
Dòng suối nhạc của Y Vân biến đổi không ngừng, khi thì êm đềm
hiền hòa, khi thì cuồn cuộn xối xả, như dòng chảy của cuộc sống đổi thay từng
ngày, từng giờ. Sức sáng tác của Y Vân thật sung mãn và nguồn nhạc hứng trong
con người nghệ sĩ ấy vẫn luôn dạt dào, như cuộc sống vẫn lao nhanh về phía trước.
Bằng cây đàn muôn điệu và bằng những cung bậc kỳ diệu, ông đã tạo nên ở quanh
ông một thế giới âm thanh thật phong phú và biến hóa đa dạng, đôi lúc khá bất
ngờ và ngoạn mục như chàng nghệ sĩ đu bay giữa không trung tràn đầy tiếng nhạc,
hay như những ngón tay mềm mại thoăn thoắt bay lượn trên những phím đàn. Âm nhạc
của Y Vân đến được với mọi người, mọi tầng lớp, mọi đối tượng. Dường như ai
cũng tìm được ở nhạc Y Vân một bài nào mình yêu thích, ai cũng từng hát một đôi
bài hay một đôi câu của Y Vân. Nói khác hơn, âm nhạc của Y Vân, bằng mọi ngả đường
và bằng những cách riêng của ông, đã tới được và chạm được trái tim người yêu
nhạc.
Anh muốn sống riêng trong một thế giới
xa loài người/ xa cuộc đời đầy đắng cay
Nơi đây anh là nghệ sĩ không tên
đem nhạc tình/ ghi tràn đầy cung điệu buồn
xa loài người/ xa cuộc đời đầy đắng cay
Nơi đây anh là nghệ sĩ không tên
đem nhạc tình/ ghi tràn đầy cung điệu buồn
Những câu hát ấy ở trong bài “Thúy đã đi rồi”, Y Vân viết
chung với Nguyễn Long, là bài nhạc chính trong cuốn phim cùng tên (đạo diễn
Nguyễn Long thực hiện cuối năm 1961). Ước muốn được làm “nghệ sĩ không tên” của
ông có vẻ không dễ thực hiện chút nào, vì ông đã trót là nhạc sĩ “có tên” tuổi
với nhiều bài nhạc gắn liền tên ông; và hơn thế nữa, sau ngày ông lìa đời, ở
trong nước, ngoài nước người ta vẫn cứ hát mãi nhạc của ông, vẫn cứ… “Sài Gòn đẹp
lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!…”
Nhiều người vẫn nói rằng vì Y Vân viết bài Twist “60 năm cuộc
đời” nên ông cũng từ biệt cuộc đời này vào đúng năm… 60 tuổi, hoặc khi viết bài
ấy ông đã tiên tri rằng ông sẽ lìa đời năm 60 tuổi. Đúng ra, ông mất năm 59 tuổi
(1933 - 1992), người ta đã “rộng tay” tính theo… tuổi âm lịch để cho “lời tiên
tri” của ông được ứng nghiệm. Gần một năm sau ngày ông mất, bà mẹ ông, người từng
là nguồn nhạc hứng cho ông viết nên bài hát nổi tiếng “Lòng mẹ”, cũng lặng lẽ
qua đời. (Tôi không nghe nói có ai đi tìm kiếm dấu vết bà mẹ ấy như đi tìm kiếm
dấu vết những “Diễm xưa”, những “Hoàng Thị Ngọ”… là nguồn nhạc hứng cho những
bài nhạc tình được người đời yêu thích).
Tôi thích một bài Twist khác của ông hơn, nghe vừa vui vui lại
vừa buồn buồn.
Tình đời nhiều lúc mỉa mai
Cuộc đời nghìn đắng nghìn cay
Vui đó sầu đây…/ Thôi thế là thôi!…
(20 - 40)
Cuộc đời nghìn đắng nghìn cay
Vui đó sầu đây…/ Thôi thế là thôi!…
(20 - 40)
Bài hát nghe được với giọng Phương Tâm, cô ca sĩ một thời
“chuyên trị” những bài “kích động nhạc” của Y Vân. “Thôi thế thì thôi!…/ Thế
thôi thì thôi!…”, giọng nữ chính đã dứt tiếng, những giọng nam phụ họa vẫn còn
lặp đi lặp lại, nhỏ dần, nhỏ dần…
Tôi nghĩ đến những niềm vui và nỗi buồn trong bài hát ấy,
trong câu chuyện tình trái ngang, lỡ làng ấy, làm cho hai kẻ yêu nhau không đến
với nhau được. Tôi cũng nghĩ đến những nụ cười và nước mắt trong những tấn tuồng
vẫn diễn ra giữa cuộc đời “vui đó sầu đây” này. Tôi cũng nghĩ đến những phút cuối
ông lặng lẽ từ biệt thế gian này để đi về một thế giới khác, không rõ trong đầu
ông khi ấy có nghe vọng lên câu hát ông đã viết ra như một dấu chấm hết cho bài
hát “dở khóc dở cười” ấy. Thôi thế thì thôi!…/ Thế thôi thì thôi!…
Y Vân, ông đã từng làm bao người cùng khóc cùng cười với ông.
Ông đã ngợi ca tình yêu, ông đã mang những lứa đôi lại gần nhau hơn và yêu nhau
hơn, vì chỉ sợ mất nhau, chỉ sợ không giữ được nhau. Ông đã ngợi ca cuộc sống,
ông đã làm cho người người thương yêu cuộc đời hơn, dẫu cho đời sống có lúc
không được như ý muốn và không phải là lúc nào cũng đẹp. Ông đã ngợi ca tình
người, ông đã làm cho người người thương quý nhau hơn và tử tế với nhau hơn,
như tình nghĩa vợ chồng, như tình thân bè bạn, như tình yêu chan chứa của những
đứa con dành cho đấng sinh thành… Phía sau những dòng kẻ nhạc của ông người ta
nhìn thấy được trái tim đầy tình nhân bản.
Y Vân, ông đã cố làm cho cuộc đời trở nên tươi đẹp hơn, hay
ít ra trông có vẻ tươi đẹp hơn. Dường như ông vẫn muốn tin rằng, dẫu có thế nào
đi nữa thì mọi chuyện sau cùng vẫn đi đến một kết thúc 17 tốt đẹp. Điều có có xảy
đến hay không, không ai biết chắc. Nói rằng ông có tài “tiên tri” để thấy trước
là ông chỉ góp mặt góp tiếng với thế gian này có 60 năm thôi, tôi không tin lắm,
thế nhưng tôi tin rằng ông đã thấy trước là - như ông đã viết ra trong bài “Đồi
thông” - suốt một đời “hoài công tìm kiếm trên bước đi thăng trầm…”, ông chẳng
tìm thấy được gì ở cuối đường, ngoài nỗi… trống không.
Người đi tiếc chi cho thêm buồn
tìm thư thái trong tâm hồn
thì đừng xây mơ trên cát vàng
(“Hoàng hôn trên bãi biển”)
tìm thư thái trong tâm hồn
thì đừng xây mơ trên cát vàng
(“Hoàng hôn trên bãi biển”)
Như những lâu đài bằng giấy, như những dấu chân trên cát sóng
biển sẽ xóa nhòa, liệu còn có nghĩa gì, khi mà những phù hoa phù phiếm, những
phấn son cuộc đời rồi… “cũng theo hư không mà đi”.
Liệu còn có nghĩa gì, khi mà ông đã phải chia tay với cuộc sống
ông vẫn muốn làm cho tươi đẹp hơn, và khi mà những “muôn màu muôn vẻ” của cuộc
sống ấy, chung cuộc chỉ như những màu sắc lung linh, óng ánh của những bong
bóng xà phòng, thật mỏng manh và tan biến trong thoáng chốc như là… ảo ảnh cuộc
đời.
Nhạc sĩ Y Vân.
Nhạc sĩ Y Vân với tài sản của 60 năm cuộc đời
(VTC News) - Không chỉ thành công với bolero, rumba, ngay cả
với các điệu nhạc sôi động như twist, rock, nhạc sĩ Y Vân đều để lại cho đời những
tác phẩm âm nhạc bất hủ.
Sol vàng là chương trình tôn vinh những ca sĩ, nhạc sĩ có nhiều
đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam và được nhiều thế hệ khán giả yêu mến.
Sau một loạt các đêm nhạc tôn vinh các ca sĩ nổi tiếng, Văn
Cao là nhạc sĩ đầu tiên được tôn vinh tại chương trình này, Sol vàng tháng 8 sẽ
tiếp tục tôn vinh một tên tuổi nghệ sĩ nữa, đó chính là tác giả của ca khúc nổi
tiếng Lòng mẹ.
Sol vàng - Nhạc sĩ Y Vân:
Y Vân là một nhạc sĩ tiêu biểu của tân nhạc Việt Nam thập
niên 1950 đến 1990. Nhắc đến Y Vân, người yêu nhạc không thể không biết các ca
khúc để đời của ông như Lòng mẹ, Sài Gòn, 60 năm cuộc đời, Những bước chân âm
thầm, Ảo ảnh…
Các sáng tác của ông đã trở thành bất hủ, nhiều thế hệ người
yêu nhạc hầu hết đều thuộc nằm lòng ca khúc của ông, từ giai điệu da diết ‘Lòng
mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…’ cho đến những lời ca tươi tắn yêu đời
‘Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi…’
Y Vân tên thật là Trần Tấn Hậu, sinh năm 1933, mất năm 1992,
quê gốc Thanh Hóa. Thuở niên thiếu, ông từng theo học nhạc với giáo sư, nhạc sĩ
Tạ Phước và cũng đã tập tành sáng tác từ rất sớm.
Nhà nghèo, mồ côi cha, cả nhà nhạc sĩ sống nương tựa vào nhau
trong một túp lều xiêu vẹo. Chính vì thế, ông rất thương mẹ và các em, ông phải
đi dạy đàn để nuôi gia đình.
Năm 1952 nhạc sĩ Y Vân vào Nam, tiếp tục sáng tác, chơi nhạc,
hòa âm và dạy nhạc, ông còn viết sách dạy nhạc và đàn guitar. Y Vân là người đi
tiên phong cho dòng nhạc nhẹ với những bài hát có giai điệu chachacha, disco,
twist như: Sài Gòn, Ảo ảnh, 60 năm, Thôi, Kim…
Sau năm 1975, Y Vân làm việc cật lực bất kể ngày đêm để tạo
cuộc sống tương đối cho gia đình. Ông tham gia đoàn ca nhạc Hương Miền Nam,
ngoài ra còn tham gia viết nhạc phim, nhạc nền cho sân khấu.
Tác giả 60 năm cuộc đời có 2 đời vợ và 8 người con. Ông mất
năm 1992, hưởng thọ 60 tuổi, đúng như bài hát do chính mình sáng tác: ‘Em ơi có
bao nhiêu, 60 năm cuộc đời…’
Đêm nhạc Y Vân chủ đề 60 năm cuộc đời gồm 3 phần: Đêm đô thị,
Về dưới mái nhà và 60 năm cuộc đời. Theo đạo diễn Đinh Anh Dũng, đêm nhạc sẽ chắt
lọc 14 ca khúc nổi tiếng nhất của nhạc sĩ để trình diễn.
Trong phần một Đêm đô thị sẽ là những ca khúc có giai điệu
sôi động như twist, rumba…, những điệu nhạc mà Y Vân được xem như tiên phong
trong dòng chảy nhạc trẻ lúc bấy giờ.
Phần hai Về dưới mái nhà là những khúc ca trữ tình sâu lắng.
Phần ba60 năm cuộc đời gồm những ca khúc mang nhiều tâm trạng cô đơn, hối tiếc
trong những cuộc tình dang dở. Kết chương trình là ca khúc 60 năm cuộc đời cũng
chính những ngày tháng mà nhạc sĩ Y Vân đã sống và cống hiến cho âm nhạc.
Những bài hát nổi tiếng nhưng hết sức quen thuộc của Y Vân sẽ
được các giọng ca hải ngoại và những ca sĩ nổi tiếng trong nước trình bày như:
Hương Lan, Thái Châu, Đàm Vĩnh Hưng, Ngọc Anh, Đông Đào, Dương Triệu Vũ, Tuấn
Hiệp, Nhóm Nam Việt… thể hiện, chắc chắn sẽ mang đến những giây phút thưởng thức
âm nhạc thú vị dành cho khán giả.
Sol vàng - Y Vân 60 năm cuộc đời được truyền hình trực tiếp
vào lúc 20h ngày 8/8/2015 trên VTV9 và tiếp sóng trên VTV Huế, Đài PTTH Đà Nẵng,
Đài PTTH Lâm Đồng, Đài PTTH Bình Phước và Đài PTTH Quảng Ngãi.
(Thiên An)
Buồn - Ca sĩ Tuấn Ngọc
Buồn - Ca sĩ Ngọc Lan
Buồn - Guitar Lê Vinh Quang
Buồn - Ca sĩ Lệ Quyên
Túy Phượng

















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét