Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2021
Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình
Mỗi nhà văn có con đường đi
Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình, có thế giới chữ
của mình. Chữ đến với tôi từ mặt biển giữa trưa nắng, bốn chung quanh bầu trời
cong chụp xuống. Những con sóng bạc đầu, trên mỗi ngọn sóng lại xòe ra những
chùm nước nhỏ, tất cả lưu giữ ánh mặt trời sáng lòa như một trận mưa bạc đang
rơi. Một đàn cá chuồn bỗng xé nước bay lên vẽ trong không trung những vòng cung
bạc, và nhanh chóng biến mất như một ảo ảnh. Rồi gió. Gió từ chân trời ngập
tràn mặt biển. Gió ào đến bao bọc quấn quít lấy tôi đứng trên con tầu đang đè
sóng tiếp tục cuộc hành trình. Trời, biển, gió ập vào tôi ý nghĩa được sống, được
làm người và cảm giác - hơn thế - khát vọng tự do.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Mồ hôi nước mắt 2
Mồ hôi nước mắt 2 - 2 - Sáng hôm sau Ánh đến nhà in Minh Tân, đường Thành Thái, Ánh mặc đồ bà ba đen, đi chưn không, tay cầm chiếc nón lá. N...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét