Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2021
Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình
Mỗi nhà văn có con đường đi
Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình, có thế giới chữ
của mình. Chữ đến với tôi từ mặt biển giữa trưa nắng, bốn chung quanh bầu trời
cong chụp xuống. Những con sóng bạc đầu, trên mỗi ngọn sóng lại xòe ra những
chùm nước nhỏ, tất cả lưu giữ ánh mặt trời sáng lòa như một trận mưa bạc đang
rơi. Một đàn cá chuồn bỗng xé nước bay lên vẽ trong không trung những vòng cung
bạc, và nhanh chóng biến mất như một ảo ảnh. Rồi gió. Gió từ chân trời ngập
tràn mặt biển. Gió ào đến bao bọc quấn quít lấy tôi đứng trên con tầu đang đè
sóng tiếp tục cuộc hành trình. Trời, biển, gió ập vào tôi ý nghĩa được sống, được
làm người và cảm giác - hơn thế - khát vọng tự do.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét