Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2021
Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình
Mỗi nhà văn có con đường đi
Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình, có thế giới chữ
của mình. Chữ đến với tôi từ mặt biển giữa trưa nắng, bốn chung quanh bầu trời
cong chụp xuống. Những con sóng bạc đầu, trên mỗi ngọn sóng lại xòe ra những
chùm nước nhỏ, tất cả lưu giữ ánh mặt trời sáng lòa như một trận mưa bạc đang
rơi. Một đàn cá chuồn bỗng xé nước bay lên vẽ trong không trung những vòng cung
bạc, và nhanh chóng biến mất như một ảo ảnh. Rồi gió. Gió từ chân trời ngập
tràn mặt biển. Gió ào đến bao bọc quấn quít lấy tôi đứng trên con tầu đang đè
sóng tiếp tục cuộc hành trình. Trời, biển, gió ập vào tôi ý nghĩa được sống, được
làm người và cảm giác - hơn thế - khát vọng tự do.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc “Vườn mộng” thêm lần nữa, tôi có niềm xác tín hoàn hảo về Nguyễn Văn T...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét