Thứ Hai, 21 tháng 2, 2022
Bản đàn thôn dã
Phần I
Vừa thấy tôi về nhà là Amélie đã cho tôi hiểu là nàng không
tán thành cách tôi sử dụng thì giờ. Lẽ ra nàng nên phản đối ngay từ trước. Tuy
nhiên như thường lệ, nàng đã để yên cho tôi dẫn Gertrude đi nghe nhạc, để dành
lấy quyền cằn nhằn trách móc về sau. Nàng không trách móc thành lời, nhưng sự
yên lặng của nàng cũng đã quá rõ ràng. Biết tôi dẫn Gertrude đi nghe nhạc về mà
nàng không buồn hỏi thăm về chương trình hòa tấu, đã chẳng là chuyện bất thường
rồi sao. Tội nghiệp con bé, sự vui mừng của nó sẽ tăng gia bội phần, nếu nàng
chỉ tỏ ra mảy may lưu tâm đến nó. Nói cho đúng thì vợ tôi không hẳn hoàn toàn lầm
lì yên lặng, nhưng nàng chỉ nói những chuyện vặt vãnh không đâu. Đến tối, khi
trẻ con đã đi ngủ hết, tôi mới nghiêm nghị hỏi vợ:
Thằng Gaspard và con Charlotte đã hái tất cả hoa dại ngoài rừng
và trong nội cỏ. Vú già Rosalie làm một chiếc bánh khổng lồ, và Sarah cắt những
mẩu giấy vàng để trang hoàng bánh. Trưa nay cả nhà trông ngóng nàng về.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tiếng phổ thông và ngôn ngữ vùng miền
Tiếng phổ thông và ngôn ngữ vùng miền Lắng nghe ý kiến của Thành Lộc, mới thấy băn khoăn về ngôn ngữ lai tạp không chỉ là chuyện của người...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét