Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022
Ký ức làng Cùa 2XXXXX
Chương 5
Đêm đen thẫm. Trời ong ong. Những ngọn gió hiếm hoi lúc này
không còn lang thang trên sông. Mặt nước lặng như tờ, thỉnh thoảng mới có gợn
nhẹ không đủ cho sóng lao xao. Con thuyền lần mò trong đêm như một kẻ mù lòa phải
dùng gậy dò đường nhưng vẫn vào đúng bến chứng tỏ tài nghệ không thể phủ nhận của
lão lái Quých. Bên này cũng là một bãi chuối. Dịch vào phía trong một chút là dẫy
chuồng trâu bỏ hoang của lái Lự. Người thư ký và anh đội viên An ninh có vẻ khá
thông thạo đường đi lối lại. Ba người về phía đầm Vực, khoảng canh tư thì đến
làng Bòng. Anh mũi vẹo gõ vào cánh cổng một ngôi nhà giữa xóm . Các loại chó
hình như đợi đến đúng lúc ấy mới nhất loạt sủa lên bằng đủ thứ giọng tạo thành
dàn hợp xướng khủng khiếp, dai dẳng, đinh tai nhức óc. Lái Lự mắt nhắm mắt mở
ra cổng. Lão đã bị nhiều vố mất của, thậm chí xuýt bị toi mạng nên không vội
rút then ngay mà khẽ hỏi:
Chùa Từ Vân giống như một trang trại nằm giữa cánh đồng Vạn,
từ xa chỉ thấy thấp thoáng những ngọn tháp rêu phong ẩn hiện giữa những lùm
tre. Vì cách biệt hẳn với khu dân cư, lại được luỹ tre dày bao quanh nên quang
cảnh ở đây lúc nào cũng thâm u, tĩnh mịch. Lúc hoàng hôn, khi sư thầy vào khoá
lễ, chú tiểu leo lên gác tam quan gióng chuông. Tiếng chuông chậm rãi thả vào đồng
quê yên tĩnh những âm thanh trầm trầm, buồn tẻ. Những ngày này, Khúc Kiệt đã
lên hẳn trên huyện đảm nhiệm chức trưởng Công an kiêm trưởng ban An ninh. Chức
chủ tịch uỷ ban xã Đoàn Kết được giao cho Đỗ Kim là người tổng Cao Đôi. Anh này
trước vốn là tay chân của trùm cướp Ba Ngạc, bị tri huyện Cáp Văn Tòng tóm được
tống vào trại La Tỉnh. Hồi tháng tám, Nhật đầu hàng Đồng minh, Đỗ Kim cùng với
một số chính trị phạm phá ngục thoát ra ngoài. Tay này có máu cờ bạc, ban ngày
làm việc hàng tổng tối lại rủ cánh đàn em sát phạt nhau đến quá nửa đêm. Sáng
ra, mắt anh nào cũng díp lại ngáp lấy ngáp để như con nghiện lúc lên cơn thèm
thuốc. Làm chủ tịch mới có nửa tháng, Đỗ Kim đã được kết nạp đảng. Sự kiện này
rất có ý nghĩa đối với con đường thăng tiến của các cán bộ Việt
Minh mới tham gia phong trào. Việt Minh lãnh đạo nhân dân cướp chính
quyền nhưng đảng Cộng sản lại lãnh đạo Việt Minh. Thời Kỳ này, ở vùng Ba Tổng, ai
không là người của Tổ chức nếu tham gia hoạt động xã hội thì được gọi là nhân sỹ
yêu nước nằm trong Mặt trận Việt Minh nhưng thường chỉ là cơ cấu mang tính hình
thức. Các đảng viên Cộng sản mới là những người nắm thực quyền. Từ lâu, Khúc Kiệt
có mối quan hệ khá thân thiết với Đỗ Kim. Mỗi lần từ huyện về ông ta lại ra
đình Cả hoặc cưỡi ngựa sang Cao Đôi bàn công việc với chủ tịch xã. Thực ra,
Khúc Kiệt đề cử Đỗ Kim vào chức chủ tịch không phải anh ta có tài cán gì mà cái
chính là để trả ơn một lần cứu mạng. Dịp ấy, ông Khoá bị mật thám theo dõi
trong một lần giả làm người đóng cối đến nhà cai Kíu ở Cao Thượng lấy tin tức.
Cai Kíu từ lâu đã là cơ sở của Huyện bộ Việt Minh. Cách đấy ít lâu cai Kíu bị
Nhật bắt đã khai ra tất cả những gì mà hắn biết. Bọn Nhật đón lõng tóm được hầu
hết cán bộ chủ chốt của huyện tống vào xà lim. Thấy ông thợ cối lảng vảng quanh
mấy ngõ xóm, bọn cảnh binh và đám trương tuần sinh nghi đuổi theo. Khoá Kiệt quẳng
đồ nghề chạy bán sống bán chết. Vòng vèo qua vài ngõ, ông Khoá nhìn thấy một
ngôi nhà gạch liền đánh liều lách cổng vào. Hoá ra đấy là một đám xóc đĩa. Các
con bạc đều là dân Ba Tổng, quen mặt nhau cả. Nhìn thấy Khúc Kiệt hớt hơ hớt hải,
Đỗ Kim hỏi khẽ:
- Bố mẹ Đỗ Kim đã chết. Mấy năm trước, hắn là một tay cờ bạc
khét tiếng, đã từng kết bè đảng với bọn anh chị trên phố Phủ, sau dính vào đảng
cướp, bị án bảy năm . Hắn trốn ra được là nhờ cánh chính trị phạm tổ chức vượt
ngục . Từ khi làm chủ tịch đến giờ nhà Đỗ Kim luôn kín cổng cao tường,
bên ngoài lúc nào cũng có đàn em canh gác.
- Đây là vụ án nghiêm trọng mà thủ phạm chính lại là một tên
lưu manh được chú đứng ra bảo lĩnh. Qua việc này có thể thấy, lực lượng công an
của chú không thể đảm bảo được trật tự an ninh xã hội. Nguy hiểm hơn nữa là
trên địa bàn huyện ta, ngoài Mặt trận Việt Minh ra còn có những tổ chức phản động
khác đang hoạt động dưới nhiều hình thức khác nhau mà mục đích chính của chúng
là quấy rối chính quyền Cách mạng, tranh giành ảnh hưởng với ta. Phải công nhận
bọn này là những tay có bản lĩnh làm được những việc mà nhân viên công an của
chú bó tay. Tôi yêu cầu phải tiếp tục thẩm vấn bọn cờ bạc ở nhà Đỗ Kim để làm
rõ hành vi phạm pháp của hắn trong mấy tháng qua, nếu cần, cứ nện thật mạnh
vào.
Tháng tám năm Đinh Hợi, quân đội Liên hiệp Pháp từ
xếch tơ[1] Đông
Triều kéo về phố huyện Nam Thành. Trước khi chiếm trụ sở chính quyền Việt Minh,
chúng cho bắn hai mươi mốt phát moóc chi ê tám mươi mốt ly lên đỉnh núi Ông Tượng.
Từ phía Hải Phòng, một chiếc tàu “Bà già” bay chậm như rùa, vừa kêu phành phạch
vừa rải truyền đơn xuống các điểm dân cư hai bên đường quốc lộ. Việt Minh hình
như đã biết có những cuộc hành quân như thế này nên từ mấy hôm trước họ rút lực
lượng sang bên kia sông. Dân phố huyện mấy năm nay đã chứng kiến vài lần chính
quyền thay thầy đổi chủ. Họ nhìn các "đồng chí" Việt Minh
khoác ba lô lặng lẽ rút đi cũng như đội quân viễn chinh Pháp lỉnh kỉnh súng ống
trở lại bằng con mắt của người nhà quê hoàn toàn dửng dưng. Những kẻ thức giả
thì chép miệng dự đoán: “Phen này rồi sẽ loạn to”. Cán bộ Việt Minh dán truyền
đơn hiệu triệu “Toàn quốc kháng chiến” khắp nơi. Chùa Vĩnh Hưng trở thành điểm
liên lạc của huyện bộ Việt Minh. Lê Văn Vận rút vào hoạt động bí mật, thỉnh thoảng
lại vượt sông về làng Cùa nắm tình hình.
Trong đội có một cậu bé tên là Dược Còi. Bố mẹ Dược mới chết
do trúng đạn moóc chi ê trong trận càn mười ba tháng tám. Cậu ta theo chị là một
đội viên người Mạc Điền xin gia nhập du kích để trả thù cho cha mẹ. Khúc Kiệt mừng
lắm liền bố trí cậu ta vào tổ trinh sát. Ông ta thầm nghĩ, chỉ có Dược Còi trà
trộn vào dân phu ở bốt Tuần chúng mới không nghi ngờ. Dược Còi đã quá tuổi mười
ba nhưng người bé loắt choắt chỉ bằng đứa lên mười, đi chăn trâu thuê cho ông
hương Kình từ năm lên bảy. Dược có biệt tài làm diều, mỗi khi lùa trâu ra đồng
đều mang theo diều sáo. Khi đàn trâu thong dong gặm cỏ trên bãi tha ma hoặc bên
gò đống, cậu ta lại rủ bọn choai choai thả diều. Thích nhất là vào những ngày đầu
thu. Dịp ấy trời trong veo không một gợn mây. Cỏ gà, cỏ chỉ, cỏ mần trầu vẫn
còn xanh mướt như tấm thảm nhung trải dài sườn đê. Sau vụ cày, lũ trâu được xả
hơi dài ngày, da con nào cũng đen bóng, cặp sừng cánh ná nghênh nghênh, đôi tai
ve vẩy, mồm gặm cỏ soàn soạt. Cứ tầm nửa chiều là có đủ loại diều chao lượn
trên không. Bọn lớn tuổi thả diều sáo, bé hơn một chút chơi diều
đuôi hoặc diều cốc. Lũ tí nhau vắt mũi chưa sạch thì tạm bằng lòng với
loại diều ống, tức là lấy tờ giấy học trò gấp làm ba mảnh theo chiều dọc, dán một
cái đuôi ngắn, buộc dây chỉ vào hai mép làm lèo, cầm tay co cẳng chạy. Những
con diều chao lượn như mắc cửi, cái thấp, cái cao, cái kêu tu tu, cái vo ve như
nhặng xanh vỗ cánh cùng với tiếng nghé hoa gọi mẹ tạo thành một bản hoà tấu với
nhiều âm vực khác nhau, làm cánh đồng chiều sôi động hẳn lên.
Đồn Cáo về bốt Tuần từ cuối năm ngoái. Hắn vốn là sỹ quan
tham mưu thuộc binh đoàn Lê dương thứ ba của quân viễn chinh. “Đồn Cáo” chỉ là biệt
danh dân Ba Tổng đặt cho còn tên thật của hắn là Mácxen Đuycroa quê vùng Bơ
dăng xông. Cách đây hai năm, Mác xen được điều sang Đông Dương làm việc dưới
quyền đại tá pháo binh Béc na đồn trú ở Kiến An. Nhật đảo chính, hắn bị bắt
giam ba tháng sau đó được phóng thích liền trốn sang Căm pu chia, đang định tìm
cách về nước cùng với đám chiến hữu bại trận thì gặp lúc quân đội Pháp tái chiếm
Bắc Kỳ. Mắc xen trở lại con đường binh nghiệp sau chuyến gặp gỡ viên chỉ huy cũ
ở Hà Nội lúc này đã là trưởng phòng tác chiến trong Bộ tham mưu của tướng Moóc
li e. Về bốt Tuần, Mác xen bắt đầu có thói quen là rất thích chén thịt gà nhưng
phải là loại gà mái đã đẻ từ một đến hai lứa, da vàng, thịt chắc, béo mỡ được
nuôi bằng ngô hạt trồng trên bãi sa bồi ven sông Lăng. Mỗi bữa hắn chỉ ăn hai
cái đùi và bộ lườn, phần còn lại nhà bếp cho vào nấu sốt để lính bản xứ ăn với
bánh mỳ. Nguồn cung cấp gà chủ yếu là do lý trưởng các làng vùng Ba Tổng bắt
dân nộp theo định kỳ rồi cử người mang lên đồn. Trong vòng ba năm Mác xen đã xơi
đến hơn hai nghìn con gà, một kỷ lục có thể đưa vào sách Ghi nét. Dân Đậu Khê tức
nhưng không làm gì được liền bảo nhau “tiến” một lồng toàn gà mái đã đẻ hàng chục
lứa, thịt dai ngoách, ngài đồn trưởng không nhai được liền sai lính nọc lý Vạn
ra quất cho hai chục hèo mây.
Thời gian chờ đợi vô cùng căng thẳng mà dịp may vẫn chưa đến.
Cứ mỗi lần từ đồn Tuần về, gặp anh em trong đội du kích mặt Dược Còi lại ỉu
xìu. Ba ngày rồi năm ngày, bẩy ngày, thời khắc qua vùn vụt đã tưởng hết hy vọng,
vậy mà dịp may lại đến. Đó là vào hôm Dược vác lên đồn con diều to
như chiếc thuyền đánh lưới bén. Loại này khi thả phải dùng dây tre bánh tẻ luộc
kỹ với nước muối mới chịu được. Tên đồn trưởng thấy khoanh tre quá cồng kềnh,
vác đi vác lại khá bất tiện liền bảo cậu về đồn lấy cuộn dây dù vừa nhẹ vừa bền,
còn hắn dùng nhựa sung dán lại một vài chỗ bị bong giấy. Dược chạy, tim đập loạn
xạ. Mấy thằng lính hỏi, Dược bảo:
Sau vụ xuýt mất tấm bản đồ, Mác xen lập tức bố trí lại hệ thống
phòng thủ. Hắn cho xây thêm hai lô cốt phía trong đê cách bốt chính hơn trăm
thước, mỗi lô cốt bố trí một tiểu đội Âu Phi và lính bản xứ làm thế
liên hoàn, sẵn sàng chi viện lẫn nhau khi một trong những nơi đó bị tấn công.
Phía bờ sông cũng được tăng cường thêm một hàng rào kẽm gai giăng ngầm dưới nước
đề phòng du kích đột nhập ban đêm. Công việc xong xuôi, Mác xen bảo viên thiếu úy Chi e ry người vùng Gatxcôn:
- Tôi sẵn sàng đánh cuộc năm ăn một với thiếu uý đấy. - Khúc
Văn xốc lại khẩu súng ngắn trễ xuống hông nheo mắt nhìn viên sỹ quan Pháp - Tin
tình báo cho biết, một trung đội địa phương quân từ Cổ Bi đã đột nhập
vào làng Chi Điền. Bọn này sẽ phối thuộc với đội du kích do tên Tùng chỉ huy
đang có kế hoạch phá tề, xây dựng làng chiến đấu.
Miệng nói, tay với cái dùi đục của ông Phó quật vào lưng con
trai. Cu Thạch giơ tay đỡ, đảo mắt nhìn quanh. Bỗng thoắt cái, cậu nhảy lên mặt
hòm gian, đánh đu lên xà nhà, đạp tung vách đố đan bằng tre rồi phi thân xuống
bàn thờ gian giữa làm đổ lỏng chỏng cả bát hương, mâm bồng, bồ đài. Bà mẹ thở dốc,
vội rút chốt cửa, xách dùi đục xô ra, nhưng lúc bấy giờ thì cậu quý tử đã cao
chạy xa bay rồi.
Miệng hầm lập tức được phá rộng . Gốc sung bật rễ. Đến lúc ấy
bọn lính mới phát hiện ra một ngách ăn thông xuống nước.
người lén mở cửa mạch, nhẹ nhàng chui vào vườn chuối. Lão mắt
trố ngồi rình ở chân đống rơm trước cổng vẫn yên trí hai ông khách đang ngủ mệt.
Hồi chiều, nhìn thấy LêVăn Vận lão sinh nghi, hình như có lần gặp gã lái buôn
này ở đâu đó. Không. Hắn không phải dân buôn chuyến. Bọn này chắc là Việt Minh
trá hình. Phải báo lý Quảng để ông ta làm rõ thực hư. Nghĩ vậy, gã vào bếp thì
thầm mấy câu với vợ rồi lẳng lặng ra cổng.
- Đừng nên đa cảm chú em ạ. Trong cuộc đọ sức giữa ta và địch
sẽ còn nhiều những bất ngờ không lường trước được đâu.
- Chính anh mới bị cái bả vinh hoa của bọn thực dân, đế quốc
mê hoặc nên mới cam tâm làm tay sai cho giặc, bắn giết đồng bào. Anh Văn, hãy về
với nhân dân, bây giờ vẫn còn kịp. Tôi sẽ là người đúng ra bảo lãnh .
Chiếc ca nô Noóc măng đi cắm cờ tam tài chạy ngược sông Lăng
chừng một giờ sắp đến bến Tràng thì gặp chiếc xuồng máy nhãn hiệu Hoa Kỳ từ
phía cầu Vàng xuống. Trên xuồng là bác sĩ Pi ra, phụ trách quân y xếch tơ Đông
Triều, bạn thân của quan năm Cátxtơrô. Anh ta ra hiệu cho ca nô dừng lại rồi nhảy
lên boong. Đồn Cáo ấn lệch chóp mũ chào mào sang một bên, đứng nghiêm theo đúng
tác phong nhà binh.
- Tôi không đùa tí nào. - Khúc Văn nhấn giọng bảo - Trước hết,
ta giả vờ điều già nửa số quân ban ngày đến cát chi ê Nam Thành để bọn gián điệp
Việt Minh nhìn thấy, ban đêm lại cho số quân này bí mật trở về. Thực hiện vài lần
như thế dám chắc Việt Minh sẽ dốc toàn bộ lực lượng đánh đồn. Lúc ấy ta sử dụng
ưu thế về hỏa lực và một trung đội mai phục dưới chân đê bằng phương thức độn
thổ như chúng đã làm chắc chắn sẽ thắng lớn.
Đồn Cáo nghe xong, vỗ vai Khúc Văn bảo:
- Thiếu uý đúng là một sỹ quan có tư duy ở tầm chiến lược.
Tôi dám chắc, trong tương lai không xa, anh sẽ đeo lon cấp tướng.
- Đại uý quá khen.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phê bình như là tự truyện Tín niệm phê bình văn học cũng là một dạng tự truyện rất gần với tinh thần của các phương pháp phê bình hiện đ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét