Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022
Ký ức làng Cùa 3XXXXX
Chương 9
Đến nhà, Khúc Luận bị Huyên trói vào cột nhà bếp rồi lấy chiếc
tay tre vừa chặt vụt tới tấp vào lưng. Hắn đau quá, oằn người như phải bỏng.
Mãi nửa chiều, Trương Thiện mới điệu con gái về đến nơi. Cô ta vênh váo, chẳng
có vẻ gì ngượng ngùng chạy ngay xuống bếp cởi trói cho nhân tình.
- Tôi cùng đường mới phải bước chân xuống nhờ đò dọc vậy mà
bà ấy đối xử tàn tệ quá. Những người nhẫn tâm như vậy sau này tất bị quả báo.
Hàng trăm, hàng nghìn cái miệng đồng loạt cất lên, âm lượng mỗi
lúc một tăng, cuối cùng trở thành một cuộc thi gào thét làm đám nhà giầu đang tạm
thời ẩn náu trong những ngôi nhà ngói khang trang có sân gạch, tường hoa, cây cảnh
vô cùng khiếp đảm. Vì đường hẹp nên đoàn biểu tình phải kéo dài ra, đứng trên
cao trông ngoằn ngoèo chẳng khác gì con trăn màu nâu đất đang rùng rùng trườn
đi trong tư thế hối hả vồ mồi. Sắp đến nhà chánh Đàm, khẩu hiệu lúc này không
còn chung chung nữa mà rất cụ thể theo kịch bản của đội Lạc đã được dàn dựng từ
trước. Người xướng loa hướng vào ngôi nhà gác hai tầng gân cổ hét lên:
Cô ta cắn môi ngẫm nghĩ một lát rồi bảo Tầm chui vào bồ thóc
sau đó lấy tấm chiếu rách chùm lên. Ngoài cổng có tiếng hô hoán. Tuần đinh chạy
huỳnh huỵch. Bọn Hương dũng khua khoắng một lúc dưới ao bèo không thấy gì liền
kéo nhau vào nhà ông Cửu. Chủ nhà cười nhạt bảo:
Cuối cùng giời không chịu đất đất phải chịu giời, Lê Bang bấm
bụng làm đám cưới cho ông quý tử. Về nhà chồng, Sót thích nghi với vai trò bà
chủ rất nhanh. Cô ta dần dần thâu tóm quyền thu chi trong nhà đẩy mẹ chồng ra
rìa làm bà này uất lên thành bệnh nằm liệt một chỗ. Hai năm sau, Lê Bản đi lính
Bảo an, Sót ở nhà ngứa nghề tằng tịu với hết đám trương tuần. Điểm hẹn của họ
lúc thì ở điếm Bài Vân, lúc trong miếu Si, có khi lại ở ngay nhà bố
mẹ đẻ vì lúc ấy ông Cả đã quy tiên, bà Cả mắt loà chẳng nhìn thấy gì. Sau nhiều
lần theo dõi, cuối cùng mấy cô em chồng cũng tóm được đôi gian phu dâm phụ khi
chúng đang vui vẻ với nhau trong chiếc lều vịt của lão Nhạnh giữa đồng Chó Đá.
Chuyến ấy hai đứa bị một trận nhừ tử, Trương Cói phải chịu phạt hai tạ thóc với
bảy đồng Đông Dương mới được tha. Lê Bang đau lắm nhưng sợ mang tiếng với hàng
tổng nên chỉ mời bà cả Tuất sang nói chuyện rồi bắt mang con gái về. Vậy là Sót
được tự do, tha hồ lăng loàn chẳng có ai quản thúc.
- Chánh tổng Lê Bang phản dân hại nước tội ác tày trời, tại
phiên xử công khai ngày hai mươi mốt tháng mười, Tòa án nhân dân đã tuyên án tử
hình, yêu cầu các đồng chí dân quân thi hành nhiệm vụ!
Ngôi biệt thự hai tầng với kiểu kiến trúc lai căng cùng dãy
nhà ngang do Khúc Đàm vẽ kiểu được gỡ niêm phong. Bùi Quốc Tầm, trưởng ban điều
hành trưng thu tài sản địa chủ cường hào xã Đoàn Kết ra lệnh cho dân quân dẫn
bà cả Huê trói vào cột chuồng trâu. Đội Cải cách muốn chơi đòn cân não để khổ
chủ tận mắt nhìn thấy bần cố nông thực hiện lẽ công bằng, vì sự công bằng vốn
là ước vọng ngàn đời của người lao động chân chính. Tất cả bàn thờ, giừơng phản,
sập gụ, tủ chè, hòm rương, thóc lúa dược khuân ra thành mấy đống giữa sân. Các
bần cố nông đứng vòng trong vòng ngoài, phần lớn mặt nhăn nhúm , vàng vọt vì
đói ăn, mắt hau háu nhìn những thứ đồ sơn son thiếp vàng, miệng nuốt nước bọt ừng
ực. Bà Cò Toét mặc chiếc váy đụp hàng trăm mảnh lấy bàn tay mân mê chiếc sập gụ
đen bóng mát như lụa nõn chép miệng:
Lê văn Khải và Lê văn Nghiên ngày ngày vào miễu Đài
Sơn chặt tre làm nhà. Từ cồn Vành đến miễu vừa đi vừa về mất đúng một
ngày. Hai anh em bền bỉ vác tre như kiến tha mồi, khoảng nửa tháng thì công việc
hoàn tất. Sau chiến tranh, cồn Vành gần như bị bỏ hoang, lại vô chủ nên mẹ con
bà Hai tha hồ chăn nuôi trồng trọt. Cá sông Bối nhiều, anh em Khải Nghiên ngày
nào cũng quăng chài, thả lưới kiếm được hàng thúng trôi chép cho mẹ mang đi chợ
Lành bán. Nhưng đến mùa lũ thì khổ. Mùa lũ bắt đầu từ tháng bảy ta, phù xa từ
ngàn xanh đổ về chỉ một ngày một đêm cồn Vành, cồn Láng thành biển nước mênh
mông. Gò me như một ốc đảo, mọi sự đi lại đều bị đình trệ nếu không có thuyền.
Khu truồng trâu trở thành nơi tá túc của đủ loại cầy cáo, chuột và rắn. Anh em
Khải nghĩ ra cách đặt bẫy xen với lưới vó căng chung quanh hàng rào tre, sáng
nào cũng tóm được vài con cho mẹ om riềng.
Thấy vợ trúng đạn, Hà Thiết uất lắm, quẳng khẩu súng đã vỡ
toác nòng, rút con dao phát rừng định nhảy xuống quyết sống mái với chúng một
phen. Nhưng rồi anh ta lại nghĩ, không thể liều chết được. Nhìn sang gian bên,
ông Cả cũng hết đạn đang lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Bất chợt một ýnghĩ vụt
loé lên … Hà Thiết lật ván sàn, bám cây cột gian giữa tuột xuống gầm nhà, khom
người chạy ra bờ suối, hướng về phía rừng Cấm rúc một hồi tù và. Anh ta thổi
hai tiếng ngắn lại một tiếng dài. Vừa đúng ba lần như thế thì từ cánh rừng trước
mặt bỗng rồ lên như sắp có trận cuồng phong. Rồi một con hổ vằn to lớn xuất hiện.
Nó chỉ nhảy vài bước đã vượt qua suối Bạc lao thẳng về ngôi nhà quen thuộc.
Đúng là Huổi Vằn. Với dáng vóc oai hùng của vị chúa sơn lâm, chỉ bằng cú táp nhẹ,
Huổi Vằn đã làm toạc vai Bế Văn Tòng. Những tên lính khố xanh còn lại chưa kịp
định thần vì quá hoảng loạn vội quẳng súng ù té chạy. Nhưng con hổ không thèm đụng
đến lũ này mà nó vọt lên rượt theo tên cai áo vàng, chìa cặp móng vuốt sắc như
lưỡi dao cào một vệt vào lưng hắn. Lão chánh tổng là tên ranh ma. Biết đối
phương hết đạn, hắn định leo lên cầu thang. Lúc này Cả Pháo đang trấn giữ ở
trên bằng con dao phát rừng to bản khá lợi hại Hà Thiết chuyển cho. Nhìn thấy
lưỡi dao sáng loáng, chánh Tài khựng lại, đi giật lùi, ghếch nòng súng về phía
ông trùm. Hắn chưa kịp xiết cò thì Huổi Vằn từ ngoài cổng chồm đến sau khi đã hạ
gục tên cai khố xanh. Là tay thợ săn giàu kinh nghiệm, mặc dù vô vùng khiếp đảm,
chánh Tài vẫn đủ bình tĩnh tìm cách tháo lui. Nhưng Huổi Vằn có cách trấn áp đối
phương bằng một độc chiêu và luôn bất khả chiến bại. Nhìn thấy họng khẩu trường
mút nó lập tức dựng đứng hai chân sau, cặp mắt sáng rực như hai đạo hào quang
ma quái chiếu vào Bế Hữu Tài rồi gầm lên dữ dội. Tiếng gầm của ông ba mươi khiến
hồn phách lão chánh tổng lên mây, ngã vật xuống, miệng sùi bọt. Chỉ đợi có vậy,
Huổi vằn chồm tới "con mồi" định kết thúc tấm thảm kịch, nhưng Hà thiết
đã quát :
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Trần Kim Dung mơ một ngày Kim Giang xưa trở lại "Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong" của nhà giáo nhà thơ Trần Kim Dung ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét