Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2022
Đỉnh gió ngànXXXX
Bà tôi mất vào một chiều đông lạnh giá, trời lún phún mưa. Đã
nửa tháng nay, trời cứ mưa phùn như vậy, cây cối trong vườn ngả màu đỏ ối nhức
mắt. Bà tôi được đặt nằm trên chiếc chiếu cói Vạn Hạnh trải giữa nhà, thân thể
quắt queo nhỏ bé như đứa bé mới lên mười tuổi, da bợt bạt nhăn nhúm. Người
trong họ, trong làng kéo đến đứng chật cả ba gian nhà tranh, mảnh sân con, đứng
cả lên đám đất trồng giong riềng trước cửa. Trống đánh thùng thùng, kèn rền rĩ.
Một dãy cờ trắng và đen, nhiều nhất cờ màu trắng, kéo dài từ ngõ nhà tôi đến giữa
đồng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Viết cho “Khúc nhen chiều”– vệt khói dĩ vãng đậm màu thực tại "Khúc nhen chiều" của Vũ Xuân Hương hiện lên như một bức bích họ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét