Thứ Ba, 26 tháng 7, 2022
Mỹ học và văn chương 1XXXXX
Mỹ học và văn chương là hai khoa học phân biệt song có một điểm
chung đó là thuộc về cảm tính/αίσθησις. Alexander Gottlieb Baumgarten
(1714-1762) đã lấy lại từ tiếng hy lạp để viết bộ Aesthetica khởi đầu nền móng
cho một khoa học độc lập [1].
Lúc sinh thời, Hegel không xuất bản tác phẩm đặc biệt nào về
triết học nghệ thuật như Schelling [35] , tuy ông cũng có dự án viết triết học
nghệ thuật [36] song những bài giảng về Mỹ học, về Nghệ thuật trong những năm
1820/21 và 1823 chỉ được xuất bản sau khi ông mất. Vả lại hệ thống biện chứng của
ông đã hoàn tất trong bộ ba tác phẩm kể trên, cho nên trong giới học giả hậu thế
ở dầu thế kỷ XXI này mới có nhận xét: đóng góp của Hegel vào khoa mỹ học ít được
nhận biết rộng rãi và coi trọng, dầu có một vài người khá quen thuộc với lý luận
về bi kịch và học thuyết “cáo chung/cứu cánh của nghệ thuật”, song nhiều
nhà triết học và nhà văn viết về nghệ thuật ít hoặc không chú ý đến những bài
giảng về mỹ học của ông [37]. Nhận xét này có vẻ thậm xưng vì không đánh giá
đúng mức quan trọng của mỹ học trong hệ thống tư tưởng Hegel. Tuy nhiên, điều
đó cũng giúp người đọc Hegel quan tâm đến lý giải của Kojève trong bài giảng về
Hegel đã là một sự biến đáng kể trong quá trình tư tưởng của triết gia.Trong tập Hegel
và nghệ thuật, Rüdiger Bubner (1941-2007) dạy tại đại học Heidelberg
đề cập vấn đề Tôn giáo nghệ thuật của Hegel [38] đưa ra nhận xét là Humboldt đã
dùng từ Kunstreligion này khá sớm khi nói về tôn giáo (mà theo ông, Hegel không
biết bản văn này vì thuộc loại di cảo, mà chỉ biết bản văn của Schleiermacher Reden
über die Religion/Diễn từ về tôn giáo 1799, song trái với hướng ý Hegel vì
Schleiernmacher dùng để chỉ tính hướng nội của phái Lãng mạn về cảm tính chủ
quan); theo Bubner, từ “tôn giáo nghệ thuật/Kunstreligion” [39] mà
Schleiermacher dùng để nói về Hy lạp hơn là Ai cập và phương Đông. Cụm từ “tôn
giáo của nghệ thuật” chỉ xuất hiện ở chương áp chót của Hiện tượng
luận tinh thần và không vay mượn từ bất kỳ tác giả nào khác, và Hegel dĩ
nhiên chế ra từ mới này dựa trên cơ sở nghiên cứu sử trong lịch sử văn hóa của
ông. Chương về “tôn giáo” bắt đầu tái tạo về mặt biện chứng một chiều kích căn
bản cho nhận thức tiền triết học về chính chúng ta và quan hệ của chúng ta với
thế giới. Phần lớn các văn hóa đều nhận biết có tôn giáo, cho nên triết học
nói từ lâu rồi về “tôn giáo tự nhiên’, và đối lập với nó, Hegel nói
đến “tôn giáo do người tạo ra”, từ đối lập này rốt cuộc nổi lên “nghệ thuật-tôn
giáo” (die Kunst-Religion) có dấu nối giữa nghệ thuật và tôn giáo. Theo đường lối
này, đặc tính tổng hợp của chủ đề và cùng với cơ sở triết học đã được biết
trong trình diện ra ngoài. Khác với quan niệm thông thường [40], Hegel đã phá đổ
một cách có hệ thống phản đề giữa tôn giáo tự nhiên và tôn giáo thần khải. Những
hình thái của tôn giáo tự nhiên đã nói đến ở trên về thờ ánh sáng, cây cỏ, thú
vật thuộc về phương Đông cổ, bước quá độ từ ảnh tượng đông phương sang tôn giáo
đặc sắc nghệ thuật của người Hy lạp đã hoàn thành nhờ vào sự kiện là “lao động
bản năng” của thần tạo hóa tiến hành sinh ra từ tư tưởng, sản xuất nghệ thuật
này theo phán quyết: Tinh thần là nghệ nhân [41] . Bubner nhận xét lối phân
chia các tôn giáo không theo đúng lịch đại vì Hegel không quan tâm, mà chú
trong đến phẩm tính mỹ học cũng như hình thành tôn giáo nghệ thuật có tính
chính trị, như ông viết mở đầu phần luận về tôn giáo-nghệ thuật: đó là dân tộc
tự do, trong đó những phong tục đạo lý cấu thành bản thể của mọi thứ, và tất cả
[mọi người] cũng như mỗi cá thể hiểu biết thực tại kỳ thành và hiện hữu này là
chính ý chí và sự nghiệp của họ [42]. Bubner cũng nhận xét sự thống nhất giữa
hai mặt ngôn ngữ và công trình nghệ thuật được Hegel chú trọng như một bước biện
chứng trong phần luận này; ông cũng thảo luận những hình thái nghệ thuật của sử
thi, bi kịch , hài kịch và thâu tóm trong đoạn mở đầu tôn giáo thần khải: Thông
qua tôn giáo nghệ thuật, Tinh thần đã tiến triển từ hình thái bản thể qua
hình thái chủ thể, vì tôn giáo nghệ thuật sản xuất ra hình tượng
của tinh thần và như vậy đặt để trong nó hoạt động và tự thức,
mà trong bản thể khủng cụ chỉ có biến đi hay trong tin cậy không biết được mình
là gì [43] .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Hoạt động bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc trên quê hương Đất Tổ Phú Thọ - Đất Tổ Vua Hùng là miền đất cội nguồn của dân tộc ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
-
Nhà văn Vĩnh Phúc hiện đại LỜI ĐẦU SÁCH Hơn nửa thế kỷ qua, đồng hành với những chặng đường cách mạng vẻ vang của Đảng, của dân tộ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét