Đất là một vật vô tri, vô giác. Bình thường nó đứng
yên một chỗ trừ khi có tác động của con người hoặc biến cố thiên nhiên, đất làm
nên những cuộc xê dịch, biến đổi hình dạng khác nhau. Đất, qua bàn tay tài hoa của các nghệ nhân, người thợ lành
nghề ngành gốm sứ đã tạo ra những sản phẩm rất tuyệt vời, dùng để trang trí, được
ưa chuộng khắp nơi. Cũng con người đã nhào nặn đất thành hình hài và thổi linh
hồn cho những vật vô tri đó sống động hơn. Lạ thay, khi trở thành “tác phẩm”
nghệ thuật, đất càng trở nên có giá trị. Vì vậy, nó được con người nâng niu, cẩn
thận, nhẹ nhàng hơn vì nếu không khéo sẽ vỡ tan tành. Vậy mới biết vật chất
luôn thay đổi muôn hình vạn trạng. Nhưng đất đâu chỉ có thế. Chẳng phải có một thời chúng ta từng ở trong những ngôi nhà
tranh vách đất đó sao? Thậm chí có cả một trường Đại học ở đồng bằng cũng “xây”
những khu giảng đường như thế. Rất may, hình thức bên ngoài không tác động ý thức
con người thời buổi khó khăn. Nếu ai đã từng ở trong ngôi nhà, từng học dưới
mái trường làm bằng vách đất ngày xưa, đến nay chắc chưa thể nào quên dù bây giờ
những nơi đó đã thay tường gạch, mái tol, mái bằng khang trang hơn rất nhiều. Tôi hay đem những ngăn ký ức cũ ra lau chùi nên thỉnh thoảng
có đắm chìm với những kỷ niệm xưa. Một trong những nỗi nhớ ấy có liên quan đến đất. Hồi đó, thật ra, bây giờ ít ai còn nhớ. Mỗi lần đi đâu xa má
tôi hay gói một nắm đất đựng trong cái túi nhỏ bỏ vô giỏ đồ mang theo. Tôi hỏi
để làm gì? Má nói “tới chỗ lạ không bị chói nước”. Nghe thì biết vậy chớ đâu hiểu
một ý nghĩa sâu xa nào khác. Rồi tôi lớn lên, nếu đi một mình, má cũng dặn làm như vậy. Một
việc làm được lặp lại nhiều lần thành thói quen. Đôi khi thấy có chút vướng
víu, nhất là đi đâu bằng máy bay, qua các khâu kiểm tra rất phiền phức, nên
thôi. Biết má buồn nhưng vì cái sự bất tiện kia riết rồi cũng phải thông cảm. Má tôi hiền lắm không bao giờ càm ràm con cái dù vẫn thường
xuyên nhắc nhở việc này, việc kia. Ngày tôi rời quê theo chồng lập nghiệp ở một nơi cách nhà hơn
trăm cây số. Má đã gói sẵn nắm đất và dặn nhớ đem theo nghe con. Tôi nghe man
mác một niềm thương nỗi nhớ nơi chốn cố hương. Tấm lòng của má, tôi đâu nỡ chối
từ. Mỗi khi ra đứng cửa sau, mây chiều chuyển hướng sa mưa, nhớ
tiếng mo cau rụng ngoài vườn và cái giật mình thảng thốt của má, tôi cúi nhìn
xuống lắng nghe lời thì thầm của đất. Hình bóng quê nhà hiện ra và dáng má ngồi
buồn rười rượi, rưng rưng, lòng thắt thẻo dõi theo bóng con dần xa khuất, lúc
đó tôi mới hiểu tại sao má thường nhắc mang nắm đất theo mỗi khi xa quê. Lúc tôi cất nhà nơi ở mới, má cồn cả mang lủ khủ đồ quê tới
và tất nhiên không quên nắm đất quê nhà. Lần này má bỏ đất ra trộn lẫn với miếng
đất tôi đang sống. Má làm một cách cẩn thận như gởi gắm vô đó một tình thương,
một lời nhắc luôn biết tìm về xứ sở quê hương. Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng Đất có linh hồn không? Có thể là không. Nhưng tình thương của
má đã thổi bùng ngọn lửa sưởi ấm lòng tôi mọi lúc. Có thể nỗi nhớ sẽ dần nguôi
ngoai theo năm tháng, khi nhớ má tôi luôn thấy bình yên và ấm áp vô cùng. Việc
làm của má tuy đơn giản nhưng sâu sắc, nhất là đối với ai xa quê sẽ càng thắm
thía hơn nhiều. Hồn quê cứ thế lớn dần, len lỏi trong từng mạch máu. Đến một
lúc nào đó thấy nó thắm đượm, nồng say là lúc ta quay quắc nhớ đến cồn cào. Tôi có dịp đi khá nhiều nơi, mỗi nơi đặt chân đến thấy có nhiều
cảnh đẹp, thích thú, ước ao và so sánh với quê nhà… Nhưng ở năm ba ngày nỗi nhớ
nơi mình được sinh ra, ngôi nhà mình đang sống, những suy nghĩ thoáng qua đó
nhanh chóng tan biến đi. Mỗi chúng ta ai cũng luôn “vọng cố hương, biết thương
xứ sở”. Điều này tôi có được từ những lần má nhắc về nắm đất nên mang theo bên
mình. Má đã gieo vào lòng tôi tình yêu chân chất, hồn hậu của người châu thổ
luôn biết quí từng hạt phù sa bồi lắng, tạo ra một làng quê trù phú, một bãi bồi
lấn biển thêm rừng. Trên hết là mảnh đất nơi tôi được sinh ra và lớn lên, nơi gắn
liền với tuổi thơ ngập tràn trong ký ức. Đất cũng là những nguồn cơn “giận quá mất khôn”, những tranh
chấp bất hoà trong anh em dòng họ. Những xung đột lớn hơn giữa các láng giềng
xâm lấn đất đai. Tình làng nghĩa xóm mất đi. Mối giao hoà rạn nứt cũng vì đất. Vì mưu sinh phải đi lập nghiệp nơi xa nhưng hình bóng quê nhà
luôn hiện hữu trong tôi. Mà lạ lắm. Càng lớn tuổi nỗi nhớ quê càng trở nên da
diết. Tôi nhớ mái nhà nhỏ đơn sơ mỗi khi mưa dột không chỗ ngủ. Nhớ vị trí từng
gốc cây lớn nhỏ trong vườn. Tôi không biết “trời” ban cho tôi một trí nhớ tốt,
hay do tôi luôn sống trong hoài niệm mà đến cái mô đất thấp cao trong vườn,
hang cua, hang còng dưới những con mương dẫn nước vô vườn tôi cũng nhớ. Tôi nhớ
cả đám cỏ lá tre mọc xanh um dưới gốc quýt cạnh đầu mương. Và những giọt sương
long lanh trong nắng sớm. Tôi lại nhớ lời của một thiền sư đã viết: “Trăm triệu hạt mưa
rơi không hạt nào rơi nhầm chỗ”. Nhưng có một hạt mưa trong suốt, lặng lẽ rơi mỗi
khi nhớ con cháu nơi xa làm tôi ứa nghẹn, rưng rưng. Tôi biết đã đến lúc, ngọn
đèn kia đang dần cạn, có đổ dầu thêm vô cái tiêm cũng không thể bùng cháy rực rỡ
lên được nữa. Dù bây giờ, không còn ai nhắc con cháu về việc đem nắm đất
theo mỗi khi có việc rời quê. Có thể việc “chói nước” đã trở thành quá cũ.
Riêng đối với tôi nó vẫn luôn ẩn sâu trong tiềm thức. Lần gần đây nhất, khi tiễn
má đi xa lần cuối, ai đó đặt vào tay tôi nắm đất gởi theo để má an lòng, tôi mới
hiểu cuộc người cuối cùng chỉ còn lại bấy nhiêu thôi. Tôi đã oà khóc, nhớ về nắm
đất tình quê của má. Chẳng phải tất cả chúng ta khi trở về với cát bụi đều được
người thân đưa tiễn bằng một nắm đất đó sao? Viết trong những ngày nhớ má 13/12/2023 Cao Thanh Mai Theo https://vanvn.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét