Thứ Tư, 30 tháng 10, 2024
Thơ Nguyễn Thanh Ứng: Lời thuyền
“Suối tự nhiên về sông/ Sông tự nhiên về biển/ Biển hóa thành mênh mông.// Sạch đổ vào mênh mông/ Bẩn đổ vào mênh mông.// Hay đổ
vào mênh mông/ Dở đổ vào mênh mông.// Biển thành nơi chứa đựng/ Biển thành nơi
chịu đựng.// Vì thế biển đầy sóng/ Lòng không mấy khi yên”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ ca TPHCM đương đại: Từ bản sắc đô thị đến những chuyển động thẩm mỹ mới Từ góc nhìn lý luận – phê bình, TS Hà Thanh Vân phác thảo di...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét