Hạnh phúc không dành cho em
Hoàng Lan Chi
Buổi chiều hôm nay, trời thật thấp và thật buồn.Gió chiều lồng lộng thổi. Những
cánh chim bay về tổ dường như hơi vội vã .Trời đã cuối năm rồi ! Tháng chạp đã
về và thang chạp sẽ ra đi. Quỳnh đi lại con đuờng ngày xưa , con đuờng của
riêng Quỳnh .Con đuờng bé nhỏ với hai hàng me cao vút thả từng chiếc lá vàng
bay Con đuờng mùa đông
Ngày xưa Quỳnh yêu con đuờng này biết bao. Nếu như Nguyên Sa đã:
Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
thì Quỳnh cũng múôn viết
Nắng Saigon Quỳnh đi mà chợt mát
Bởi mùa đông đã ngự trị đuờng này
Đã bao lần và đã có bao nhiêu người Quỳnh rủ rê đi trên con đuờng mùa đông của
Quỳnh ? Dường như không nhiều lắm .Thế nhưng đâycó phải là định mệnh, chưa một
ai đã đi với Quỳnh cả . Và con đuờng mùa đông , ngày xưa , bây giờ và có lẽ về
sau, là của riêng Quỳnh ?
Chỉ mình Quỳnh đếm bước trên con đuờng êm ả . Vài chiếc lá me bé bỏng la đà
.Quỳnh thấy lòng lâng lâng và êm dịu . Đã lâu rồi nhỉ, Quỳnh không còn tìm thấy
sự yên tĩnh cho tâm hồn .Cuộc đời với quá nhiều nỗi muộn phiền đã khiến tâm hồn
Quỳnh luôn sôi động. Và nức nở !
Nhưng chiều nay, một buổi chiều cuối năm Quỳnh chợt thấy sao lòng mình dịu dàng
quá, êm đềm quá . Nhấm một chiếc lá me non , Quỳnh mỉm cười . Có ai thấy được
chiếc răng khểnh vang bóng một thời không nhỉ ? Có ai thấy được ánh mắt láu
lỉnh ngày ấy không nhỉ ? Không một ai. Và Quỳnh bây giờ cũng không còn là Quỳnh
ngày xưa !
Thời gian vẫn lặng trôi, chưa bao giờ ngừng lại.Thời gian để dấu ấn trên khắp
mọi nơi ..
Môt cơn gió thoảng qua. Quỳnh rùng mình. Ôi ! sao Quỳnh lạnh quá !
Gió thổi đồi tây hay đồi đông
Mưa hạ ly hương nước ngược dòng
Trong mơ em vẫn còn bên cửa
Anh đứng trên đồi mây trổ bông
Mừơi năm qua gió thổi đồi tây
Anh long đong theo bóng chim gầy
Một thoáng em về trong giấc mộng
Mây trời bay trắng cỏ rừng cây
(Phạm
CôngThiện)
Chiều nay gió thổi về đâu để mấy trắng lờ lững không phương huớng ? Quỳnh không
ngủ nhưng một thoáng ai về trong đáy mắt !
Đã bao năm rồi anh nhỉ? Nghìn trùng xa cách. Thời gian thật phũ phàng K à .
Nhắm mắt chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Nhắm mắt chỉ thấy môt màu tím ngắt..
Quỳnh đã quên rồi! Không thể nào nhớ được khuôn mặt anh Chỉ còn trong lòng
Quỳnh, đôi mắt thật hiền và dáng dấp thật thư sinh. Anh ơi, kỷ niệm của một
thời xa ấy vẫn lãng đãng quanh đây, mỗi khi Quỳnh buồn ..
Anh đã mỉm cười
Nếu biết yêu em là một tội
Anh xin chịu tội súôt cả đời
Quỳnh bĩu môi “ Xạo ke”
Anh chỉ cười hiền. Con trai bắc thuờng lém lỉnh, có khi “đểu” nữa nhưng anh
thì hiền quá đỗi. Mà Quỳnh thì lí lắc. Như mèo con.
Nhớ một lần Quỳnh đang làm hoa vải trong nhà . Anh đến. Quỳnh biết vì tiếng xe
minivespa. Nhưng Quỳnh giả vờ không biết. Anh cứ dừng xe ngoài cổng. Khá lâu.
Quỳnh cũng làm mặt lỳ. Xem ai hơn ai? Cuối cùng thì anh phải thua Quỳnh thôi .
Anh gọi. Quỳnh nhìn ra, nháy mắt cười.
- Anh đến lâu chưa ? (vờ vịt thế đấy)
- Lâu .
- Sao anh không gọi?
- Ngắm Quỳnh đang cắm hoa, hình ảnh đẹp lắm ..
- Hoa đẹp hay Quỳnh đẹp?
Anh hơi khựng môt chút. Rồi mủm mỉm cười :
- Quỳnh biết rồi mà?
Anh, hôm ấy anh mặc cái chemise trắng có thêu cái bông nhỏ xíu trước ngực.
Quỳnh hỏi sao vậy ? Đàn ông gì mặc áo thêu hoa, nhất là ..khoa truởng đại học
HH nữa ? không sợ sinh viên cuời ? Anh dịu dàng , anh thích cái áo này nhưng bị
rách chút xíu vì vuớng cái gì đó. Cô em gái đã thêu cho anh. Quỳnh lại trêu anh
:
-Em gái anh ngoan quá nhỉ. Quỳnh không biết may vá gì hết. Mai mốt Quỳnh lấy
chồng..
Anh nhìn Quỳnh. Quỳnh nghiêng đầu cười ( anh vẫn bảo anh rất thích cái nghiêng
đầu ấy của Quỳnh và nụ cười khoe cái răng khểnh dễ thuơng) :
- Mai mốt Quỳnh lấy chồng..nếu áo chồng Quỳnh có sứt chỉ đuờng tà thì... ráng
đem về cho mẹ già khâu !
Anh chẳng nói gì. Tính anh vẫn hiền thế. Duy nhất một lần anh đố gì đó. Điều
kiện nếu Quỳnh thua thì ..chịu một cái hôn! Quỳnh tròn xoe mắt. Vì lúc đó
Quỳnh chỉ có cảm tình với anh thôi mà , chứ Quỳnh đã chịu đâu? Nhưng Quỳnh
nghịch ngợm nhận lời. Rồi Quỳnh thua. Anh đòi trả nợ. Quỳnh rụt rè một chút,
rồi đưa chân ra
-Đây !
Qùynh phá thế đấy. Cao bồi thế đấy . Nhưng anh chỉ im lặng. Lúc nào cũng hiền
như con gái. Mà cũng có khi sao anh bạn dạn ghê đi. Như lần chúng ta đưa lớp 10
của trường TN đi picnic. Bọn học trò biết Thầy K đang đeo cô Quỳnh. Chúng trêu
chọc:
-Thầy hát đi thầy? Cô Quỳnh nói thầy hát hay lắm ?
Quỳnh ngỡ anh từ chối. Nhưng không , anh hát và giời ạ, khi hát anh lững thững
đi tới lui và đôi mắt cứ đăm đắm nhìn Quỳnh.. Xấu hổ quá. Hôm ấy còn hai cô
giáo khác. Các chị ấy cứ trêu Quỳnh ..
Rồi cái hôm chúng ta cùng nhau đi mua quà thăm một giáo viên bệnh. Tiện thể
Quỳnh ghé mua mũ. Ngày xưa Quỳnh thích mũ. Có đủ loại mũ . Quỳnh chọn , uớm lên
đầu rồi hỏi anh . Có những cái mũ đẹp quá. Vành xoè rộng , có viền ren, mầu
trắng. Đội mũ vào , trông cứ nhưcông chúa của phim Pháp thời xưa ..Anh ngẩn
người khi thấy Quỳnh đội mũ. Quỳnh nhìn ánh mắt ánh lúc đó và khoái chí. Cái khoái
chí của cô bé –cô bé vừa xong cử nhân –đang dạy học –mà tính vẫn hồn nhiên như
học trò – vì biết trong mắt ai, mình đang rất dễ thuơng !
K ơi, thuở mới ra đời sao mà vui thế nhỉ ? Nhưng định mệnh nào đã không kết hợp
đôi ta? phải chăng vì Quỳnh đang ôm mộng lớn ? Quỳnh đã õng ẹo “ Khoa trưởng
của đại học tỉnh lẻ không bằng giảng viên Saigon ? “ Phải chăng vì những điếu
thuốc tiếp nối không ngừng trên môi anh ? Phải chăng anh quá đỗi hiền lành mà
Quỳnh thì mơ hoàng tử oai hùng ? Dù là gì chăng nữa thì..cũng đã nghìn trùng
cách xa... Hạnh phúc đã bỏ Quỳnh..
2.
Chiều dần buông. Con đuờng mùa đông của Quỳnh thật ngắn ngủi. Qùynh đang ở đâu đây của cuộc đời ? Mùa thu vàng úa hay mùa đông lạnh giá? Đời
Quỳnh không hề có mùa xuân của tuổi trẻ! và cũng chẳng có những sôi động của
mùa hè. Quỳnh đang ở vào mùa thu của cuộc đời .Khi mái tóc bắt đầu điểm bạc,
khi muộn phiền khắc đuờng nét toàn thân là lúc người ta bước vào mùa thu của
đời mình . Tất cả sẽ trầm lắng. Và là lúc nhớ nhung xưa bàng bạc..Thế nhưng một
chút mầu hồng đã len lỏi vào mùa thu đời Quỳnh .
Quỳnh đã đi hết con đuờng mùa đông. Của riêng Quỳnh . Giờ là con đuờng của
người ta. Bước chân Quỳnh không phải là đôi hia bảy dậm để phút chốc bỗng thấy
mình đang ở giữa ngàn hoa . Đừơng đến anh , môt chút hồng của mùa thu đời Quỳnh
–còn xa lắm. Khi Quỳnh đến thì chắc hoàng hôn đã buông rủ. Và biết đâu bóng tối
đã bao trùm. Anh ơi, nếu giữa bóng tối mênh mông, anh sẽ làm gì để nhận ra em,
niềm mơ ước lớn nhất của đời anh ?
Gió vẫn lồng lộng thổi . Mà không có tà áo bay bay
Khói thuốc anh vờn mầu mây khói
Dĩ vãng trôi về nỗi nhớ thuơng
Anh, khói thuốc chiều thứ bẩy ấy như làn khói mong manh .. Quỳnh đã phân vân
khi chọn mầu áo. Bởi lòng Quỳnh có đôi chút xuyến xao. Quỳnh nhớ lại ánh mắt
của mười lăm năm xưa.. .Lại muời lăm năm. Con số ấy đâu phải là bé nhỏ. Tại sao
ánh mắt ấy còn đọng lại trong tâm hồn Quỳnh ? Không biết nữa. Nhưng cuối cùng
Quỳnh chọn áo trắng. Để nhớ tuổi học trò. Thế sao anh lại cứ thích mầu xanh của
chiếc áo len Quỳnh khoác ngoài? Quỳnh đã bối rối lẩn tránh, một vài giây thôi,
ánh mắt hôm ấy. Ôi sao bước vào mùa thu của cuộc đời mà ta còn để lòng xao
xuyến? Có phải vì mùa xuân đã qua đi vội vã để Quỳnh chưa kịp nhận?
Đã có lần Quỳnh hỏi “mười lăm năm sau gặp lại Quỳnh với mầu áo len xanh, anh
có đoán biết đây là định mệnh đời ta ? “. Anh mỉm cuời “ anh cảm nhận từ mười
lăm năm trước !”. Gió vẫn thổi lạnh lùng.Trời tháng chạp sao mà thuơng nhớ thế.
Tháng chạp về rồi bé biết không
Cỏ nép trong cây lá vẫy mừng
Hồn anh vội vã giăng mưa bụi
Rơi xuống cho vừa lạnh nhớ nhung
Tháng chạp về rồi bé biết không
Anh nằm trên cỏ nghe mùa xuân
Nghe sông đổ nước xuôi ra biển
Nghe biên phụ tinh quên nước sông
Tháng chạp về rồi bé biết không
Gió đưa làm rơi lá sầu đông
Xé tờ lịch cũ vơi năm tháng
Tình có phai dần theo tháng năm ?
(Mường
Mán)
Xé tờ lịch cũ vơi năm tháng? tình có phai dần theo tháng năm ?
Mười lăm năm trước, lần đầu gặp gỡ , anh đã nhìn Quỳnh say đắm. Số mệnh run rủi
cho chúng ta gặp lại nhau nhưng ..qúa muộn màng
Quỳnh đang cô đơn vô cùng kể. Ánh mắt năm xưa đã làm mềm lòng Quỳnh . Và chút
hồng đã le lói cho mùa thu úa .Nhưng chút hồng ấy chẳng đủ cho cõi lòng băng
giá mênh mông..
Em đã sinh lầm thế kỷ
Tâm hồn em
Trong sáng nhưvầng trăng mưới bốn
Em ngây thơ như đóa hoa hàm tiếu
và dại hkờ như hoa cỏ ven đuờng
hãy khép cánh lại
và ngủ đi
vì cuộc đời này không phải để cho em !
(Hoàng
Lan Chi)
Phải đó, đáng lý ra Quỳnh nên từ giã cõi đời này . Vì giữa cuộc đời mà Quỳnh
không hề chọn, Quỳnh có Sống gì đâu?
Tia nắng cuối cùng vùa lịm tắt. Vòm lá me xanh dường như thẫm hơn trong chiều
tà. ..
Anh ơi, những mối tình thơ mộng của tuổi học trò, Quỳnh đã để trôi đi. Đến mối
tình của tuổi lá vàng, Quỳnh cũng đành ngậm ngùi để trôi . Đó có phải là số
phận của Quỳnh không ? Số phận của loài hoa chỉ nở về đêm và một loài cành đơn
độc, không hoa không lá ?
Hạnh phúc không bao giờ dành cho Quỳnh ư ?
Hãy mở rộng tâm hồn băng giá
Cho mùa xuân thoảng nhẹ chút thôi
Em cô độc một phút em cười
(Hoàng
Lan Chi)
Gió chiều hiu hiu thổi. Bóng tối đã mênh mông hay là Quỳnh tưởng thế ? Những
bước chân rã rời nặng nề . Con đuờng sao mà dài thăm thẳm và sâu hun hút . Thôi
giã từ chiều mưa thứ bẩy. Thôi giã từ chút hạnh phúc nhỏ nhoi
Em đã đến trong đời anh kkhoảnh khắc
Là thiên thu hay bèo bọt rong rêu ?
Hoàng
Lan Chi
Anh thuơng yêu, Quỳnh mong rằng khoảnh khắc có Quỳnh sẽ là thiên thu đối với
anh ! Anh nhé ?
3.
Quỳnh đã trở về đây. Căn nhà nhỏ bé tràn ngập hình ảnh Quỳnh.
Ngồi chống tay lên cằm, Quỳnh nhìn mình trên tường. Hai bức hình thật dễ
thương. Quỳnh chụp vào lúc nào ấy nhỉ. Ôi duờng như không xa lắm..
Người bạn phuơng xa ơi, 17 năm về trước chúng ta gặp nhau mà chưa bao giờ nói.
Có đâu ngờ, 17 năm sau , những lá thư vượt đại dương là những lời nói đầu tiên
.Thời gian trôi nhanh quá. Ngày xưa ấy, Quỳnh còn khờ dại biết bao . Mà bây giờ
đã ..
Ôi ta sống mãi trong tình thuơng nỗi nhớ
Thuở tung hoành ngang dọc xa xưa
Thế
Lữ
Quỳnh cũng sống mãi trong nỗi nhớ của ngày xưa. Ngày ấy, Quỳnh ngồi dẫy ghế bên
này dành cho nữ giáo sư . Và anh dãy đối diện..Anh đã hay nhìn lén Quỳnh. Đã
cho người dò hỏi về Quỳnh nhưng chưa bao giờ dám lại gần ..
Rồi cuộc đời đầy đưa. Để bây giờ anh lại là vai vế em của Quỳnh ... Nhưng anh
đã viết cho Quỳnh.
Có những kẻ không biết đến giá trị của một phụ nữ như Quỳnh? thật là không
thông minh và sáng suốt tí nào.
Cám ơn anh. Đã viết cho Quỳnh như thế. Xin cảm tạ anh.
Nhưng đêm tối mịt mùng qúa, trời không một vì sao ...
Có một bông hoa quỳnh nở muộn đang vội vã tàn cho đúng số phận phù du, số phận
của môt loài hoa không bao giờ bướm đậu !




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét