Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Đào Sỹ Quang: Y án
Làng Kình nơi “khỉ ho cò gáy” bị hai dãy núi chèn cho
dài thuồn thu ột. Làng cách trung tâm thị trấn huyện đúng hai mươi cây số
và cách trung tâm tỉnh ngót tám chục cây. Nơi đây từng có những chuyện cười đến
rụng răng, rách miệng. Khách vãng lai ghé qua làng không quên gom vào đầu vài
câu chuyện “vui” để về làm quà. Quà này quý lắm, vì nó có thể làm tan biến đi mọi
ưu phiền!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ 1-2-3, vẻ đẹp của sự đương đại Trên phương diện văn học Việt Nam, thơ 1-2-3 dù mới phát triển trong một thời gian gần đây nhưng đã c...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét