Thứ Hai, 30 tháng 1, 2023
Năm canh bên bờ vực
Vách đá lạnh quá. Sương hay nước mắt của trời thi thoảng
rỏ xuống đầu, xuống mặt. Đợi chờ mãi mà có thấy gì đâu? Chỉ có tiếng côn trùng
rên rỉ. Gió như nỗi buồn chạy qua những hàng cây, làm cành lá kêu lên khe khẽ.
Hắn trệu trạo nhai lương khô, nốc một một cốc nước to, rồi dõi mắt nhìn xuống
đáy vực. Chỉ thấy thăm thẳm tối đen, nhưng hắn biết đã có hơn chục con xe Minsk
nằm tan xác dưới đó. Con đường mòn nằm thiêm thiếp ngủ dưới ánh trăng, đợi lúc
vắng người như thế này, lá khô mới lang thang đi tìm nhau tình tự. Còn bao lâu
nữa thì thằng cha ấy mới xuất hiện? Dĩ vãng như một đoàn tầu chầm chậm đi qua.
Mỗi giờ chờ đợi là một sân ga…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét