Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Chu Quang Mạnh Thắng: Về quê
Truyện ngắn Chu Quang
Lại tết. Khác với mọi người, hắn không bao giờ thích tết. Thà
hôm nào cũng như buổi chiều hôm nay thì hay biết mấy. Mặc dù ế đấy, ngồi chờ mỏi
cả gối cũng chẳng thấy ma nào ghé tới bơm một vài cái bánh xe. Lủng bánh lại
càng thêm hiếm. Ước gì, ngày nào cũng mưa thật to, to y như những chiều tháng bảy,
tháng tám ấy. Và con đường lại ngập… Thiên hạ tha hồ chết máy xe. Tha hồ cong
lưng ì ạch dong xe lên lề đường rồi lại chổng mông nghiêng ngó… Nước ngập ngang
xe, có ngó tới sáng cũng thế thôi. Vậy là hắn lại có việc. Chỉ cần tháo cái cuống
bu – gi, thổi thổi lau lau vài cái là đã có thể “vặt” được vài ngàn đồng… Ấy thế
mà trời lại không mưa. Nhưng dù sao thì ế, vẫn không sợ bằng cái tết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Tố Hữu và sự hiện hữu trong di sản văn học miền Nam (1954 -1975) Cuộc sống thường có những bất ngờ, văn học là bức tranh phản ánh hi...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét