Thứ Hai, 30 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Nguyễn Đức Hạnh: Âm Dương
Truyện ngắn Nguyễn
Xóm tôi có cái tên không đẹp: xóm Na Ranh, còn tại sao lại gọi
là Na Ranh thì chịu, hỏi các cụ 80 - 90 tuổi trong xóm cũng không ai biết. Người
xóm khác còn cười giễu cợt, gọi lệch đi là xóm Ma Ranh. Xóm nghèo tiêu điều, những
năm 70-80 của thế kỉ XX, chỉ có vài chục nóc nhà lợp lá cọ, vách buộc đứng trát
bùn trộn với rơm băm nhỏ, kì quái thay, trong mấy chục nóc nhà ấy gần như toàn
bộ là những con người có hình dáng và số phận kì dị.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Mai Văn Phấn – Cuống nhau và chùm rễ Trước sân chầu vũ trụ Ông vua và ngọn cỏ cùng ngồi - Rabindranath Tagore Đọc Mai Văn Phấn ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét