Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Sương Nguyệt Minh: Đồi Con Gái
Truyện ngắn Sương
“Cuối năm 2007, nhà văn Nguyễn Bảo, Khuất Quang Thụy và
tôi đi công tác miền Đông Bắc. Giữa miên man biển đảo, chúng tôi chọn và “đổ bộ”
lên Quan Lạn. Lúc đó, đảo còn hoang sơ, huyền bí lắm. Con sông Mang ngày xưa Trần
Khánh Dư đánh tan đoàn thuyền lương Trương Văn Hổ. Bến Cái Làng một thời là
thương cảng Vân Đồn. Cột đình làng Quan Lạn to đến mức nhà văn Khuất Quang Thụy
và tôi vòng tay ôm vẫn không hết. Tôi bảo: Bác Thụy nóp cái bụng to như trống
cái lại. Nóp thì nóp, tay hai người vẫn không chạm nhau. Những giếng cổ bí ẩn với
huyền thoại uống nước giếng Hiệu thì đàn bà phồn thực, uống nước giếng Đình thì
đàn ông cường tráng. Bãi cát dài tinh khôi. Rừng trâm cổ thụ xanh rì. Những
người đàn bà liêu xiêu dưới bóng chiều tà tay cầm thuổng dõi theo hoa vân sá
sùng “vẽ” trên cát để đào bắt, mưu sinh. Đằng sau họ là những gì? Phải viết, đó
là ý nghĩ giục giã, thôi thúc tôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét