Thứ Năm, 24 tháng 10, 2024
Ô cửa sổ màu tím
Khi cánh cửa phòng phụ sản lạnh tê khép lại, tôi
còn kịp nhìn thấy đôi mắt trĩu nặng của Giang nhìn theo mình. Nước mắt lã chã
rơi, tôi nằm lên chiếc giường đơn rải ra trắng toát vì giặt tẩy nhiều lần. Bà
bác sĩ già đẩy gọng kính lên, giọng ấm áp: “Lần đầu hả?”. “Dạ, thứ hai”. “Vậy
có gì phải khóc?”. Giọng bà vẫn ấm nhưng không thể khiến tôi bớt đau hơn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau Covid-19, còn điều gì nữa? – Diêm Liên Khoa Nhà văn nổi tiếng Diêm Liên Khoa, giảng viên và Chủ nhiệm Khoa Văn hóa Trung Quốc tại Đạ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét