Bích Khê - Một cõi thơ tươi mới
Bích Khê bước vào làng thơ từ năm 12 tuổi. Song đến năm 22 tuổi
ông mới bắt đầu biết đến thơ mới qua Hàn Mặc Tử. Đó là một sự gặp gỡ định mệnh
không chỉ của riêng ông, mà còn là của thơ ca Việt Nam. Và một nhà thơ Bích Khê
được khai sinh từ trong tình yêu cuộc sống mãnh liệt cùng với những dự cảm đau
thương vì bệnh tật.
Cuộc đời Bích Khê cũng có nhiều nét tương đồng với Hàn Mặc Tử:
cùng là người vùng Nam Trung bộ, cùng mắc bệnh nan y và yểu mệnh; song thơ Hàn
Mặc Tử chịu ảnh hưởng khá rõ của tư tưởng Công giáo. Riêng Bích Khê lại tìm nguồn
cảm hứng từ tư tưởng Phật giáo và Đạo giáo. Thơ ông thể hiện một cõi sắc “hỗn độn”
và cõi không vô cùng: “Gió thơm vùng nổi dậy/ Cảnh sắc biến thành không”, hay:
“Trở lại giữa bạn bè/ Vỗ hai bàn tay trắng” (Ngũ Hành Sơn).
Tình yêu cũng là một đề tài gây rất nhiều tranh cãi trong thơ
Bích Khê. Bởi, trong cái siêu thực là cả một thế giới nhục cảm đầy khát thèm, ước
ao. Ngay cả thiên nhiên, núi đồi cho tới chiếc lá, giọt sương cũng được nhân
cách hóa với cái đẹp của người phụ nữ, với sự ái ân… Nhưng trong đời thực, Bích
Khê đã ba lần từ chối tình yêu vì biết thơ không thể hòa điệu với đời thực, vì
sự hữu hạn của thân phận con người. Ông đã sống 30 năm cô đơn nhưng không hề cô
độc. Bởi bên cạnh hồn và xác, nhà thơ đã có một đôi mắt thơ thuần khiết tuyệt vời:
Rồi những mùa thu vô hạn thương
Trở về dưới nguyệt chập chờn hương
Mùa thu ám ảnh nhà thi sĩ
Muốn thổi tiêu vàng dưới khói sương.
Gia Cát
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét