Ân tình cho thơ lãng mạn
Tôi xin
ghi nhận những ân tình cho các nhà thơ đã đóng góp những áng thơ yêu đương và
lãng mạn qua bài viết cục bộ này. Mang nghiệp dĩ thi ca chất chứa khuynh hướng
lãng mạn hay một tâm hồn văn thơ lai láng đắm say, bất cứ thi nhân nào cũng trải
qua các giai đoạn tâm tư bị dằn vật vì yêu đương, vì tương tư hay vì nhớ nhung,
vì vậy thế gian mới có những Chopin, Beethoven, Paul Verlaine, Jacques Prévert,
Félix Avers, hay Việt Nam ta có những Đỗ Lễ, Hàn Mặc Tử, TTKH, Nguyên Sa, Nguyễn
Bính hay Xuân Diệu,... Tất cả những nghệ sĩ này sống với hồn nhạc hay hồn thơ
như cái nghiệp chướng mà họ mang. Tôi thích họ bởi cái đặc tính là họ đã nói
lên những yêu đương đắm đuối, biết than vãn và họ nếm thú yêu thương hành hạ
cho đêm dài thêm trăn trở, cho thổn thức chín đỏ tim yêu và đó là yếu tố làm
cho những tác phẩm mà họ gây dựng thêm thăng hoa khi người đời còn nghĩ về họ
và văn học sử hay âm nhạc sử liệt kê họ vào khuynh hướng lãng mạn, và âu đó là
chủ đề của tôi muốn ghi nhận ra đây. Tôi thích thơ của những thi sĩ thuộc nhóm
thi ca lãng mạn này, trong đó có Jacques Prévert với bài "Tình Yêu
Này" khi ông tỏ tình với người yêu:
"Tình
yêu này
Rất mãnh
liệt
Rất mong
manh
Rất dịu
dàng
Rất
tuyệt vọng
Tình yêu này
Đẹp như ánh ban mai
Và tệ như khoảng thời
gian khắc nghiệt
Tình yêu này rất chân
thật
Tình yêu này rất hoa mỹ
Rất hạnh phúc
Rất vui tươi
Và cũng quá ít ỏi
Nó run sợ như trẻ thơ
trong bóng tối
Và chắc chắn như người
bình thản đi trong màn đêm
Tình yêu này làm cho
người khác lo âu
Làm cho người khác xôn
xao
Làm cho người khác héo
tàn...
Tình yêu này vốn trọn vẹn
Còn sống mãi
Và vốn chan hòa dưới ánh
bình minh
Nó là của em
Nó là của anh
Mà hai ta đã trải qua
Nó sẽ mãi mãi mới
Và nó sẽ chẳng hề thay
đổi
Nó cũng thật như tàng cây
xanh
Nó cũng như con chim run
sợ
Nó cũng sẽ rực nắng như
mùa hè sống động
Dành cho hai chúng
ta".
(Phỏng dịch, VHLA)Trong các thi sĩ mà tôi xin trích
thơ sẽ là bốn nhà thơ Nguyên Sa, Nguyễn Bính, Xuân Diệu và Hồng Vũ Lan Nhi
(HVLN), cộng thêm chút gió ru từ thơ VHla được bàn luận về chủ đề thi ca lãng
man. Bạn tôi, anh Đỗ Văn Cường biếu tôi một quyển tuyển tập nhiều tác giả hay
thân hữu cùng nhau viết về nhà thơ Nguyên Sa, để tri ân và tưởng nhớ đến ông
khi ông qua đời. Tôi mãi mê đọc bài của anh Vũ Hạ viết về Nguyên Sa với nhiều
thơ Nguyên Sa được trích gọn lại. Nguyên Sa ra đi để lại một khoảng trống vắng
nắng Sài Gòn mà người đi trong nhớ nhung, rồi kỷ niệm của Nguyên Sa về người em
gái tuổi 13 chìa tay đón mưa rơi như bong bóng vỡ đầy tay, Nguyên Sa trong
khung nhạc bất hủ của Ngô Thụy Miên, Nguyên Sa của màu vàng hoa cúc như màu áo
em, Nguyên Sa của mực tím đề tình thơ, Nguyên Sa của tháng 6 trời mưa, mưa rơi
mãi không dứt, Nguyên Sa của mùa thu Paris và Nguyên Sa của sự lãng mạn khi
nhìn tóc em mà lòng ngỡ như từng áng mây bay trong tâm thức. Đó là thi nhân làm
tôi nhớ mãi từng câu ví von, từng lời thơ tâm sự dâng nỗi lòng mà ông bộc lộ thật
hồn nhiên, thật thiết tha. Vì yêu là phải nói, mà nói là lời tâm sự khi yêu.
Yêu là tâm trạng tự nhiên mà thượng đế ban cho con người. Một khi nhịp đập con
tim dâng lên nỗi rung cảm, cái tần số rung động đó đã khiến các thi nhân biến
nguồn cảm hứng đó thành những áng thơ bất tử cho vườn thi ca âm nhạc thêm phong
phú hơn.Hãy nghe
Nguyên Sa tâm sự trong bài "Tương Tư" như sau:
"Có phải em mang
trên áo bay
Hai phần gió thổi, một
phần bay
Hay là em gói mây trong
áo
Rồi thở cho làn áo trắng
bay?"
Khi ta
yêu, con tim ngân dài theo phím đàn, tâm tưởng kéo dài theo yếu tố thời gian
qua đi. Từng nhịp tim, từng hơi thở, từng cung đàn, từng phút giây đều cho em,
nét dịu dàng hiện trên ánh mắt đầy nhớ nhung:
"Có phải rằng tôi
chưa được quen
Làm sao buổi sáng chờ đợi
em
Hay từng hơi thở ra âm
nhạc
Đàn xuống cung trầm, mắt
nhớ thương"
(Thơ Nguyên Sa, 1958)
Trong
cung đàn nhớ nhung đó, sáng nay tôi tình cờ đọc bài thơ của chị Hồng Vũ Lan Nhi
(HVLN), một nhà thơ nữ, vốn là nhà giáo trung học cùng thời với nhà giáo Trần
Bích Lan, Nguyên Sa. Chị vốn theo khuynh hướng thi ca lãng mạn. Đọc thơ chị,
đọc thơ của nhà giáo Phạm Mạnh Cương, rồi thơ của nhà giáo Trần Bích Lan cho ta
thấy nhà giáo không bị những nguyên tắc mô phạm cứng rắn giết chết nguồn rung
cảm của họ về thi ca yêu đương. Nền giáo dục hay thi ca nhân bản và khai phóng
cứ cho con người phát huy nguồn rung cảm văn học của họ, miễn sao tác phẩm văn
học được công chúng đón nhận hài hòa, nồng nhiệt. Đây là một đoạn trích dẫn
trong bài thơ dài "Tiếng Dương Cầm" của nhà thơ HVLN:
"Làm rộn rã trái tim
buồn cô tịch,
Cho đam mê đẫn lối mộng
mơ về.
Cho tương tư đầy ắp ánh
sao khuya,
Ôi nhớ quá tiếng dương
cầm trầm lắng."
Nhà thơ
nghe tiếng đàn mà tương tư phím nhạc. Một cõi mộng mơ đi về cô đơn sao khuya
lấp lánh, và khúc nhạc dạo buồn thổn thức gót chân em. Trong nỗi niềm nhung nhớ
cô liêu dâng tràn hồn thơ, Nguyên Sa sáng tác bài tình thơ "Người Em Sáng
Trong Cô Độc" với lời thơ chờ đợi người em gái để rồi hao mòn tâm tư:
"Có thơ sáng thắp
trong từng ánh nguyệt
Những lời êm bày biện với
linh hồn
Có mùa thu thay áo ở đầu
non
Cho dịu lối em về mai lá
rụng"
Nhớ em
như nỗi hôn mê phủ lấp chân trời tương lai trước mặt. Cả cuộc đời vắng em như
ngàn sao đêm vắng lặng trên nền trời tăm tối. Tình yêu ôi, tình yêu!.
"Em đã đến chưa?
Sao đêm chợt vắng
Cả cuộc đời xáo động chợt
hao đi
Những ngón tay dần chuyển
xuống hôn mê
Và tà áo phủ chân trời
trước mặt"
(Thơ Nguyên Sa, 1958)
Nguyên
Sa có những xao xuyến về mùa thu. Mùa thu trong thơ nguyên Sa chứa đựng hồn thơ
vui tươi như trong bài "Áo Lụa Hà Đông", anh quen em vào mùa thu tóc
ngắn, em duyên dáng trong tà áo lụa Hà Đông để nhà thơ mãi dâng hồn thơ ấp ủ:"Em ở đâu, hỡi mùa
thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà
Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô
cùng,
Giữ hộ anh bài thơ tình
lụa trắng".Mùa thu
của Nguyên Sa có nét chờ mong tích cực thì mùa thu nhớ cố nhân của nhà thơ HVLN
nghe như hồn đau buốt, chỉ là mùa thu tưởng nhớ cô liêu, tâm tư khắc sâu hình
bóng cũ cố nhân:
"Giờ đây, tưởng nhớ
người xưa,
Hồn đau, lòng lạnh, tâm
tư lắng chìm.
Trong tim còn một chút
tình,
Bởi chưng còn dấu vết
hình cố nhân".
(Nhớ Mùa Thu Xưa, HVLN)
Trong
bài "Gửi Cố Nhân" nhà thơ Nguyễn Bính chia xẻ tâm tư thao thức tựa
như HVLN. Ý thơ Nguyễn Bính ray rứt trong cơn mưa dầm gió bấc rét lạnh khi mơ
tưởng bóng cũ của cố nhân:
"Mưa dầm gió bấc cố
nhân ơi!
Áo rét nàng đan lỡ hẹn
rồi
Sông lạnh khi nàng ra giũ
lụa
Vớt giùm trong nước lấy
hồn tôi."
Trong
một bài thơ khác, bóng cố nhân lại hiện về khi mà Nguyễn Bính mơ trong nỗi nhớ
dịu dàng của bướm say hương sắc, hoa cười hé môi về người mà ông yêu:
"Tôi chỉ thèm yêu
lấy một lần
Có người di giữa xứ mùa
xuân
Thấy con bướm bay thơ
thẩn
Ý hẳn đi tìm Hương cố
nhân"
(Bài "Hương Cố
Nhân", NB)
Một bài
thơ bướm hoa khác, ông thố lộ tâm tình khi dòng đời đen bạc vì bị phụ tình như:
"Ai đem rắc bướm lên
hoa
Rắc bèo xuống giếng, rắc
ta vào nàng?
Ai đem nhuộm lá cho vàng?
Nhuộm đời cho bạc, cho
nàng phụ ta".
Có lẽ
không còn gì đau đớn hơn khi được tin mùa thu em đi lấy chồng, gặp nhau lần
cuối lòng tê tái khi chia ly trong đớn đau, trong buồn bã, Nguyễn Bính tâm sự
trong bài "Đêm Cuối Cùng":
"Hội làng mở giữa
mùa thu
Giời cao gió cả giăng như
ban ngày
Hội làng còn một đêm nay
Gặp em còn một lần này
nữa thôi".
Em đi
lấy chồng coi như chấm dứt từ đây, em về làm vợ người ta, mùa thu đóng kín như
buồng tằm dâu:
"Tình tôi mở giữa
mùa thu
Tình em lẳng lặng kín như
buồng tằm".
Trong
ngày vui xác pháo tơ duyên của người yêu, Nguyễn Bính lại thổn thức tiếp qua
bài "Lỡ Duyên":
"Pháo ơi đừng nổ rộn
ràng
Đừng phô sắc thắm, đừng
làm ta say
Biết đâu chịu khổ thế này
Thà rằng đừng sống những
ngày yêu đương"
Em bỏ đi
lấy chồng, hồn anh xót xa, con tim sẽ lặng thinh, nhưng yêu em anh vẫn cứ một
lòng mãi yêu:
"Dù rằng một chữ
cũng thơ
Dù rằng một thoáng cũng
thừa xót xa
Dù rằng một cánh cũng hoa
Dù rằng một nửa cũng là
trái tim
Dù không nói, dù lặng im
Dù sao anh cũng thương
đêm nhớ ngày"
(Dù Rằng..., 1961)
Nguyễn
Bính vốn là thi sĩ của sự lãng mạn, tôi thích bài thơ "Tương Tư" của
ông khi tôi học đệ tam, cái thời gian cho tôi chớm yêu và say thơ lãng mạn của
Xuân Diệu và Nguyễn Bính. Và câu thơ dưới đây đã dính chặc hồn tôi từ dạo ấy:
"Thôn Đoài ngồi nhớ
thôn Đông
Một người chín nhớ mười
mong một người
Gió mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi
yêu nàng".
Đọc thơ
Nguyễn Bính cho tôi nghĩ về tâm trạng tương tư của chính mình:
"Đêm về hồn mãi miên
man
Nhớ em cái nhớ nồng nàn
con tim
Xa em bướm mãi đi tìm
Nụ hoa ngày cũ sao im
lặng lòng?".
(Nhớ Em, VHLA)
Trong
khi đó Nguyễn Bính còn bài tương lòng khác mà tôi thích là "Người Hàng
Xóm". Hai người ở cạnh nhà, nhưng oái oăm thay cái giậu mồng tơi lại chia
cắt, cách trở hai tâm hồn yêu trong cô đơn:
"Nhà nàng ở cạnh nhà
tôi
Cách nhau cái giậu mồng
tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô
đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn
giống tôi".
Trong
bài "Lòng Yêu Thương", Nguyễn Bính tỏa tâm sự lòng như sau:
"Yêu yêu yêu mãi thế
này!
Tôi như một kẻ sa lầy
trong yêu"
Rồi nhà
thơ lại tôn vinh, thờ phượng người mình yêu chính là vị nữ thần linh thiêng
trong tâm hồn. Ngược về quá khứ 1940 khi Nguyễn Bính làm bài thơ này, khuynh
hướng xã hội tại Việt Nam thời ấy vẫn còn khép kín chuyện tình yêu lứa đôi
ngoài công cộng thì dư luận phải đồng ý là Nguyễn Bính thuộc lớp nhà thơ mới,
vô cùng táo bạo và sự phóng khoáng của ông đã đi ra ngoài khuôn khổ thuận lợi
của xóm làng hay xã hội cũ:
"Ai yêu như tôi yêu
nàng
Họp nhau lại, họp thành
làng cho xinh
Chung nhau dựng một
trường đình
Thờ riêng một vị thần
linh là Nàng".
Năm
1941, ông sáng tác bài "Vì em", nhà thơ bảo rằng vì em mà ông làm
thơ, để rồi nhớ mong, để rồi mơ được ôm em vào lòng, và để rồi hôn em bằng sự
thơ ngây trong tâm hồn:
"Tôi xin ôm lấy vào
lòng
Tôi xin giữ lấy trọn vòng
thời gian
Tôi xin sung sướng vô vàn
Để ca ngợi, để mơ màng em
luôn
Tôi xin dành một chiếc
hôn
Đặt lên tất cả tâm hồn
thơ ngây"
Cũng
"Vì Em" mà nhà thơ muốn kính cẩn tôn thờ em sống mãi bên bờ sông yêu
đương. Và bù lại chàng chỉ cần nàng ban cho nụ cười hay những lời ngọt ngào ái
ân:
"Tôi xin kính cẩn
vọng thờ
Thắp hương cầu nguyện bên
bờ sông yêu
Nhưng đau lòng biết bao
nhiêu!
Người tôi yêu chỉ biết
yêu như người
Chỉ cho tôi những nụ cười
Chỉ cho được những lời ái
ân..."
Đó là
bài "Vì Em" của Nguyễn Bính. Còn sự lãng mạn của Xuân Diệu trong thi
ca như thế nào? Ngày cũ của lớp đệ tam tôi thích bài "Vì Sao" của
Xuân Diệu, chỉ mấy dòng thơ cho tôi say sưa ngâm nga, đã ru kỷ niệm cũ vào thuở
biết mộng mơ vì khi đã yêu thì mơ mộng nhiều:
"Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi
chiều
Nó đến hồn ta bằng nắng
nhạt
Bằng mây nhè nhè, gió hiu
hiu..."
Đọc bài
thơ "Vì Sao" của Xuân Diệu tôi thấy lòng bâng khuâng, xao xuyến để
rồi tự hỏi chính mình biết "yêu" là gì không và rồi tôi làm thơ yêu,
bạn nghe nhé:
"Yêu ai, ai nhớ mộng
nhiều
Yêu ai, ai biết mình yêu
cái gì?
Yêu ai, ai hỏi làm chi?
Yêu ai, ai biết chỉ vì
đôi môi
Yêu ai, lòng lắm bồi hồi
Yêu ai, chết lịm bờ môi
người về
Yêu ai, ai lỡ đam mê
Yêu ai, ai lỡ nhiêu khê
đời mình..."
("Yêu Ai",
VHLA)
Nói về
thơ tiền chiến về yêu, người ta không thể không nghĩ đến bài thơ
"Yêu" của Xuân Diệu, nó vốn đã thịnh hành, phổ quát trong dân gian,
ít ra là câu đầu:
"Yêu là chết trong
lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc
được yêu
Cho rất nhiều song nhận
chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ,
chẳng biết".
Riêng
tôi đã chẳng thuộc lời nhà thơ Xuân Diệu khi vướng vòng khổ lụy yêu đương, mà
lại tự trấn an, tự nhủ khi cả quyết mình biết đắm say thú yêu đương, rồi tôi
làm bài "Tôi yêu" nhắn gửi người em gái tôi mộng mơ về nàng:
"Tôi yêu vì bởi tôi
yêu
Này, cô em nhỏ hỏi nhiều
vì sao...
Tôi yêu đừng hỏi tại sao?
Tôi yêu một mối tình cao
ngút trời"
("Tôi yêu",
VHLA)
Nói về
thơ hôn, Xuân Diệu là một trong các nhà thơ khá táo bạo đề cao nụ hôn trong thi
ca. Ông sáng tác bài "Hôn" như sau:
"Trời ơi ôm lấy say
sưa
Mặt khao khát mặt, lòng
mơ ước lòng
Hôn em nước mắt chảy ròng
Em ơi! Như ngọc đèn
chong vẫn chờ".Trong
niềm khát khao, sung sướng khi yêu nhau và rồi hôn nhau đến lệ tuôn trào. Đó là
biểu hiện cho tình yêu đích thật khi con tim rung động dâng cao quá bờ xúc cảm.
Nói đến đây tôi bổng nhớ đến bài "Nụ Hôn Đầu" của nhà thơ nữ Hồng Vũ
Lan Nhi, chị sáng tác bài này năm 1960 trong cùng nhịp điệu thổn thức tràn
dâng, khi con tim xao xuyến đến rơi lệ vì được hôn như sau:
"Nụ hôn đầu, ôi, sao
đắm say
Em úp mặt vào đôi bàn tay
Chẳng biết vì sao Em lại
khóc
Cho môi hồng thấm lệ tràn
đầy"
Xuân
Diệu lại tiếp bài thơ "Hôn" khi diễn tả về người yêu của mình:
"Em hôn anh suốt một
giờ
Anh hôn em mấy cho vừa
lòng đau
Sao mà xa cách giữa nhau
Để cho tháng thảm ngày
sầu thế em?"
Nhà thơ
HVLN là một trong những nhà thơ nữ có thơ hôn thặng dư phong phú, tôi đọc nhiều
áng thơ của chị, thơ chị làm mượt mà, trau chuốt chan chứa nỗi lòng, nhất là
những xúc cảm từ con tim. Bài thơ hôn khác mà tôi ghi nhận là "Nụ Hôn
Trinh Nguyên", nó cũng tượng trưng cho kỷ niệm dấu yêu đầu đời khi con tim
chớm yêu của thuở thiếu thời:
"Nụ hôn theo gió
bay đi
Còn trên môi ấm chút gì
nồng say
Hương trinh nguyên vẫn
ngất ngây
Trọn đời vẫn nhớ phút
giây bão tình"
Khi cơn
bão tình đến cho nụ hôn thêm say đắm, cuồng nhiệt, hãy tận hưởng giấc nồng
cuồng si vì yêu đương ngất ngây, khi tâm hồn tràn dâng ngàn sao lấp lánh của
mùa ái ân đến trong bờ mắt em:
"Mắt em lấp lánh sao
rơi
Môi em như đoá mộng đời
ngất ngây
Hằn trên môi vị cay cay
Hồn anh ngơ ngẩn, đắm say
một đời".
("Nụ Hôn Trinh
Nguyên", HVLN)
Đó là sự
gợi nhớ ánh mắt đắm đuối khi người nữ được hôn. Xuân Diệu mô tả trong thơ ông
về nụ hôn mà ông trao cho người yêu trong bài "Hôn Cái Nhìn" như sau:
"Không phải anh hôn
nơi mắt
Anh hôn cái nhìn của em
Mắt em một vùng yêu mến
Thắt anh trong lưới êm đềm"
Xuân
Diệu đắm say trong cái nhìn của người yêu đượm không gian chứa chan sự dịu vợi
vì ánh mắt biểu lộ sự đồng lõa khi được hôn:
"Xin em cho phép anh
hôn
Cái nhìn em, gương tâm
hồn
Cái nhìn em trong không
gian
Trong hồn anh giữ chứa
chan".
Trong
niềm tin yêu dâng tràn tâm tư, VHla sáng tác bài "Gởi người tôi yêu"
ấp ủ một thoáng nhẹ nhàng khi hôn em như thơ Xuân Diệu:
"Gởi em một đóa hoa
hồng
Để anh vương vấn hương
nồng ngây thơ
Đôi môi chạm phải tình cờ
Anh yêu ngày cũ mộng mơ
phím đàn"
Trong
cái nhớ nhung, mãi vương vấn hình bóng người yêu, Xuân Diệu sáng tác bài
"Vấn Vương":
"Anh chả hiểu vì
sao vấn vương
Năm năm, như mấy chục năm
trường
Vẫn làn mắt ấy, làn môi
ấy
Anh hãy còn thương, chẳng
hết thương"
Khi
người mình yêu thương nhiều mà tình không đến như ý muốn thì màn đêm trăn trở
chỉ là nỗi niềm của nước mắt nhớ nhung:
"Nằm đêm anh cứ
thương em
Rơi nghiêng nước mắt một
bên gối nằm
Thế này cho hết trăm năm
Đến muôn năm vẫn âm thầm
thương em".
(Nằm Đêm Anh Cứ Thương
Em, XD)
Nhà thơ
Xuân Diệu có nhiều áng thơ tự tình tiêu biểu cho mối tương lòng, những mối tình
không trọn vẹn để cái hương thơ của ông trở nên lãng mạn vô cùng và nó như loài
hoa bất tử trong vườn thơ Việt Nam:
"Bữa nay lạnh, mặt
trời đi ngủ sớm
Anh nhớ em, em hỡi! Anh
nhớ em...
Anh nhớ tiếng. Anh nhớ
hình. Anh nhớ ảnh
Anh nhớ em, anh nhớ lắm!
Em ơi!...".Trong
thi ca lãng mạn của những tác giả và tác phẩm trên khi mà chiều dài của nỗi nhớ
nhung chạy vào màn đêm vô tận, thì nhịp tim dâng tiếng lòng mãnh liệt và giấc
ngủ bị chôn vùi trong lãng quên để thay thế bằng những áng thi ca bất hủ. Cuộc
đời theo luật tương đối, nên không có nguyên tắc lý tưởng trong tình yêu, vì
bản sắc tình yêu vốn trắc trở và nhiêu khê mới nẩy sinh ra những tác giả hay
tác phẩm bất hủ cho đời vây. Vâng, chính những cái nhiêu khê trắc trở hay những
cái dở dang không trọn ven đó trong tình trường mới là nguồn cảm tác được quần
chúng ái mộ, tán thưởng trong các lãnh vực thuộc bộ môn nghệ thuật như thơ,
văn, nhạc, kịch, phim ảnh và hội họa.
Trong sự ái mộ văn chương và cho tôi nỗi niềm ân tình gợi nhớ thi
ca lãng mạn của những Nguyên Sa, Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Jacques Prévert và
Hồng Vũ Lan Nhi, VH muốn trình bày cái thầm kín riêng tư mà các tác giả đã bày
biện nỗi lòng mình lên trên nhiều trang giấy. Và chiều dài cho những tình yêu
mà họ đã trải qua, những nhớ mong của nhịp đập con tim dù xao xuyến dấu yêu hay
dù thất vọng dở dang vẫn là những chuỗi suy tư dài như thời gian và định mệnh
đưa đẩy họ vào cái không gian bất tận của nghiệp thi ca hay những mối tình đã
vào dĩ vãng yêu thương chỉ còn lắng đọng lại trong văn chương sau này.
Chú thích:
VHLA xin chân thành
cám ơn cô em Thụy Vi Paris đã giúp đỡ cung cấp nhiều tài liệu về thi ca Pháp
văn về Jacques Prévert, Paul Verlaine, Félix Avers, Beaudelaire, Lamartine và
Appolinaire. Nhưng khuôn khổ của bài viết giới hạn và bài lại chú trọng các thi
sĩ Việt Nam ta, nên đã không trích dẫn hết. Tuy vậy trong phạm vi văn chương
của nhân loại nói chung thì dù sao tiếng nói hay những rung cảm từ con tim của
các thi sĩ lãng mạn vốn đi xa hơn trong tình yêu mà không phân biệt màu da,
ngôn ngữ, tuổi tác hay thành phần xã hội.
* Lời Pháp ngữ:
Cet Amour
(Par Jacques Prévert)
Cet amour
Si violent
Si fragile
Si tendre
Si désespéré
Cet amour
Beau comme le jour
Et mauvais comme le temps
Quand le temps est mauvais
Cet amour si vrai
Cet amour si beau
Si heureux
Si joyeux
Et si dérisoire
Tremblant de peur comme un
enfant dans le noir
Et si sûr de lui
Comme un homme tranquille
au milieu de la nuit
Cet amour qui faisait peur
aux autres
Qui les faisait parler
Qui les faisait blémir
Cet amour guetté...
Cet amour tout entier
Si vivant encore
Et tout ensoleillé
C'est le tien
C'est le mien
Celui qui a été
Cette chose toujours
nouvelles
Et qui n'a pas changé
Aussi vraie qu'une plante
Aussi tremblante qu'un
oiseau
Aussi chaude aussi vivante
que l'été
Nous pouvons tous les deux.
3/2011Trần Việt Hải








.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét