Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2022
Chuyện dài nụ hôn
Tôi nghe bản nhạc "Khi đã yêu" của nhạc sĩ Phượng
Linh trong nỗi cảm xúc sâu đậm nhất của con tim chia sẻ sự đồng điệu với ý tưởng
của nhà thơ Rabindranath Tagore khi ông nói: "Tình yêu là tự hiến dâng và
bao la vô tận khi cho, nhưng nó sẽ không trọn vẹn nếu người trong cuộc không đền
đáp đầy đủ". Trong khi triết gia Francois La Rochefoucauld lại quan niệm
là: "Tình yêu là khát vọng thống trị về linh hồn, nó còn là sự cảm thông về
tinh thần và còn là sự ham muốn về sự chiếm đoạt của thể xác". Bỏ qua cuốn
sách có bài viết của Tagore và La Rochefoucauld trong tâm thức mệt mỏi, tôi tìm
về về nét dịu dàng của nhạc Phượng Linh để bắt đầu bài viết này trong ý nghĩ mà
con người đã gần gũi với yêu thương và nụ hôn trong cuộc sống:
Trong những năm từ
1930 đến 1960 tại Hoa Kỳ ra một đạo luật kiểm duyệt, ngăn cấm những phim có các
xen đồi trụy, những nụ hôn "dâm đảng hay thái quá" được đưa lên màn
bạc. Tuy vậy, nụ hôn đắm say vẫn được thể hiện trong một cuốn phim ăn khách
nhất trong cuối thập niên 30’s. Đó là phim nói về một chuyện tình lãng mạn xảy
ra trong thời nội chiến "Gone with the wind" (Cuốn theo chiều gió),
mà 2 diển viên chính là nam tài tử Clarke Gable và nử tài tử Vivien Leigh. Phim
được trình chiếu lần đầu năm 1939.
@ Nụ hôn trong âm nhạc:
"Tình yêu bên bờ môi là chuyện ái tình dịu dàng và đáng nhớ nhất trong hạnh phúc lứa đôi". Jeanette Dubois
"Người yêu hỡi, sao anh yên lặng thế
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét