Thứ Ba, 2 tháng 8, 2022
Những nốt nhạc xa xanhXXXX
Sông Bùi quê tôi ở thượng nguồn sông Đáy, nó nhỏ và trong bốn
mùa. Dưới đáy sông có một loài trai vỏ rất dày, bề ngoài sần sùi như da cóc,
nhưng bên trong óng ánh sắc cầu vồng. Quê tôi gọi là con cong cóc. Tuổi thơ tôi
lặn ngụp trong dòng sông mò cong cóc, ruột để nấu canh, vỏ làm vật trao đổi khi
đánh khăng đánh đáo, và để... làm kèn. Nửa cái vỏ cong cóc nom như một con thuyền
xinh xắn, chỉ cần dùng dây chun quấn mấy vòng là có một cái kèn độc đáo thổi
toe toe suốt ngày. Chiếc kèn cong cóc ấy theo chúng tôi vào bữa ăn giấc ngủ, suốt
đường thôn ngõ xóm, khắp những cánh đồng, và đến cả trường làng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thềm xưa - Chốn hồng thiêng của thơ lục bát Nguyễn Nho Khiêm
Thềm xưa - Chốn hồng thiêng của thơ lục bát Nguyễn Nho Khiêm Nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm (Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật thành...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét