Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022
Ông ba mươi... coi hát cọp
Hổ được nhiều bàn tay khéo léo, nhiều khối óc thông minh, thi
nhau đánh bóng, phết sơn, tô màu. Xanh, vàng, trắng, đỏ, đen. Hoa cả mắt. Chắc
nhờ vậy mà hóa thiêng. Ngoài cái vỏ loè loẹt, hổ còn được đám con thần cháu
thánh ban cho một cái oai thật to. To gấp mấy lần cái chuồng sở thú. Nhe răng,
giơ vuốt, gầm thét, ai mà chả sợ. Nhưng đáng sợ nhất là hổ có tài ẩn
hiện dưới nhiều bí danh. Hôm nay là hùm, ngày mai là cọp. Chỗ này
là kễnh, nơi kia là khái. Thỉnh thoảng nổi hứng tự xưng là ông. Ông
ba mươi đàng hoàng, chứ không phải thằng này, con nọ. Đứa nào hỗn láo thì
ông xé xác, nuốt tươi cho biết... nanh vuốt của ông! Trong hang tối mắt thần
khi đã quắc, là khiến cho mọi vật đều im hơi (Thế Lữ). Hèn gì người ta khiếp sợ
ông đến độ phải rủ nhau tôn thờ, lạy lục, cầu khẩn. Nhưng thói đời vốn kiêu bạc,
giả dối. Trước đám đông, đứa nào cũng sợ ông nhưng quay mặt đi thì có đứa... sợ
đếch gì nó! Nó chẳng qua cũng chỉ là... đồ súc vật. Có quái gì mà phải sợ! Lúc
hết thời, bị hạ bệ thì hổ bị phỉ nhổ là đồ mã, là... cọp giấy. Thậm chí hổ còn
bị khinh là ngu. Bị anh nhà quê phạng cho một trận nên thân. Tha hồ dậu đổ bìm
leo. Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giăng thề
Giăng thề Lời tác giả T iểu thuyết Giăng thề tôi viết năm 1942, ở Thủ Dầu Một bên sông Sài Gòn vùng đồn điền cao su Dầu Tiếng, khi trên ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét