“Giấc
mơ độc mộc…”
Vũ Thị Huyền Trang
Những dấu chân tuổi trẻ em qua
Hoa cũng sẽ vì em mà thắm…
Tôi tưởng tượng ra
dấu chân nơi em từng đi qua còn in lại hình những chiếc thuyền độc mộc. Mà ở đó
tràn ngập sắc nắng hương hoa được thả trên chòng chành xúc cảm. Tâm hồn tôi
từng neo đậu ở đó những tháng ngày dài để ước ao, nuối tiếc dù tôi và em chẳng
thân thiết nhau là mấy. Em học dưới tôi vài lớp, khi tôi tốt nghiệp thì em đi
du học nước ngoài. Em chọn Pháp là nơi kí gửi một phần tuổi trẻ với những làng
hoa, những con sông, những cánh đồng đẹp như cổ tích. Còn tôi đã chọn em để gửi
giấc mơ thầm kín của mình. Giấc mơ vượt thoát khỏi căn phòng chưa đầy mười mét
vuông giữa nơi chỉ thấy tắc đường, thực phẩm độc hại và giá đất ảo đến xa xẩm
mặt mày.
Em
có cái tên đẹp như thơ và gợi nhiều hoài niệm nhưng tôi thích gọi em là V.
Giống như mật mã giấc mơ mà tôi đang giấu kín. Em không đẹp nhưng em mang khuôn
mặt của một kẻ lãng du bụi bặm sương gió dặm trường. Chỉ nụ cười là đủ ấm áp
cho những mùa đông lạnh giá ở xứ người. Tôi cũng có một nụ cười như em nhưng
dường như nó được đính sẵn trên môi để làm vật trang trí cho vui mắt người đời.
Bởi tôi chỉ giữ lại cho mình niềm khắc khoải khôn nguôi trong đôi mắt. Người ta
gọi tôi là Rêu, giống như cách người ta gọi em là Cá, gọi một vài sắc trẻ là
Mục, là Keng, là Gió… Những thanh âm ấy rơi xuống giữa vời vợi đời sống để rồi
rất dễ bị chìm nghỉm, bị nuốt trọn trong cái xô bồ. Tôi cũng bị rơi như thế, bỏ
lại vài cái sủi tăm rồi chìm hẳn. Tôi mừng vì em đã ngoi lên, bơi về phía đại
dương một mình một bóng cá chim trời. Vừa thong dong vừa nỗ lực. Nhỏ nhoi nhưng
đầy kiêu hãnh…
Tôi
ngủ trong giấc mơ của V khi lần đầu tiên em đặt chân đến làng Beuvron-en-Auge.
Đó là một trong những ngôi làng xinh đẹp nhất vùng Normandy nước Pháp mà tôi
mới chỉ biết qua sách báo. Tôi thích những giỏ hoa được treo ở khắp nơi trong
làng, từ hiên nhà, balcon, dọc hai bên hè đường, thậm chí hoa lả lơi treo dọc
bờ các dòng kênh. Kiến trúc cổ kính với mái ngói màu rêu, những ô cửa sổ nhỏ kề
nhau bên ống khói nhô lên bầu trời xanh thẳm. Em bước đến đó đứng lẫn trong
trong một thế giới sặc sỡ sắc hoa. Đã có lúc tôi giật mình vì tưởng đã mất dấu
em trong một thảm hoa nào đó. Giống như tôi đã từng mất dấu đứa em gái út của
mình cách đây mười năm trước…
Em
gái út của tôi cũng bằng tuổi V, có đôi mắt trong tựa nước hồ thu. Khi út ba
tuổi, út hay nhìn lén mỗi khi tôi ngồi đan cót. Khi út sáu tuổi, sáng nào tỉnh
giấc tôi cũng thấy em nằm im nhìn tôi chăm chú chớp chớp hàng mi cong vút. Tôi
bảo:
-
Sao út cứ nhìn chị mãi vậy?
út
nhoẻn cười lộ hai núm đồng tiền xinh xắn, rúc đầu vào nách chị thỏ thẻ khiến
tôi phải bật cười.
-
Vì chị bé đẹp.
Cả
nhà cười út sáu tuổi mà biết khen chị đẹp. út cũng cười bảo “thương chị bé nhất
nhà”. Những ngón tay út mềm và đẹp thường nghịch ngợm mái tóc dài của tôi. Tôi
thích mỗi lần út dụi mặt vào mái tóc tôi rồi cười sặc sụa. út khen tóc chị bé
mượt đen gội lá hương nhu thơm mát. Những lúc không quấn quýt tôi như một chú
mèo con, út thường lẻn đi chơi đâu đó nhiều hôm quên cả đường về. Khi thì là
cánh đồng mùa cạn, dọc những bờ cỏ xanh non là bạt ngàn hoa dại li ti nở, li ti
thắm, li ti ngát hương trời. út thích nhất hoa me cạn tím ngát, em nhảy chân
sáo hát líu lo, thi thoảng lại dừng lại chạm những ngón măng xinh vuốt ve
một bông hoa.
Vào
mùa hè em thường trốn lên rừng thoắt ẩn thoắt hiện trong những búi hoa mua tím.
Chơi chán út nằm xuống cỏ ngủ quên, để mỗi lần tôi tìm thấy em đều ngỡ ngàng
trước một cảnh tượng rất đỗi êm đềm. Trông út giống như một cô công chúa nhỏ
hồn nhiên ngủ giữa rừng hoa. Cảnh tượng đó gợi cho tôi niềm xúc động, là nỗi an
ủi vỗ về tôi qua những ngày tháng vất vả, nhọc nhằn khi đó. Giữa những khuôn
mặt người lầm lũi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc làm sao thoát khỏi cái đói,
làm sao kiếm được miếng ăn, làm thế nào để trả được nợ đọng lãi cao. Thì út
giống như một thanh âm trong trẻo vút lên khỏi cái nền ảm đạm ấy.
Năm
tôi mười ba tuổi, tôi bắt đầu nghĩ về những chuyến đi. Kỉ niệm rõ rệt nhất còn
đọng lại trong tâm trí tôi là sân ga lúc chiều tàn tôi vẫn thường ra chờ đón
hàng bố gửi từ miền xuôi lên. Nghề đan cót không đủ nuôi sống cả gia đình nên
bố phải đi bốc vác cho các bến xe, nhà ga dưới thành phố. Sau này nhờ quen các
mối hàng, bố lấy hàng khô gửi về cho mẹ mở thêm quán tạp hóa nhỏ xíu bán kiếm
đồng ra đồng vào còn lo ăn học cho cả một đàn con. Thế là cứ cuối tuần tôi lại
ra sân ga ngồi nhìn những chuyến tàu xuôi ngược. Âm thanh tiếng còi tàu va vào
kí ức vang vọng, hun hút, xa xăm... Tôi cũng thích những ô cửa sổ của đoàn tàu,
qua tấm lưới sắt là nhiều đôi mắt đang dõi nhìn về phía sân ga. Tôi tưởng tượng
họ đến từ một thế giới xa xôi nào đó, nơi mà tôi chưa từng biết đến. Tôi nhìn
theo đoàn tàu xình xịch trôi xa, nhìn những con người ngồi trên đó với ánh mắt
thèm muốn và ngưỡng mộ. Tàu đi rồi chỉ còn lại sân ga buồn, lá bàng rơi đỏ thẫm
cả chiều tàn…
út
có theo tôi một vài lần ra sân ga chờ hàng của bố. Em hỏi tôi:
-
Nếu mình lên tàu thì tàu sẽ chở mình đến tận đâu chị bé ơi?
-
Xa lắm!
-
Thế bố cũng ở đó đúng không chị bé? Mà ở đấy chắc là đẹp lắm… Mai này lớn lên
nhất định em sẽ đến đó. Chị bé có muốn em cho đi cùng không?
Tôi
cười, cõng út nhảy tênh tênh trên sân ga. Đó là những buổi chiều đẹp và chúng
tôi thường trở về nhà khá muộn. Mẹ đôi khi quở trách vài câu nhưng không hỏi
han nhiều. Mẹ không biết rằng trong khi mình đầu tắt mặt tối lo xoay sở kiếm
sống thì trong đầu đứa con gái lớn đang loay hoay tìm cách chạm vào những
chuyến đi…
V
bắt đầu những chuyến đi xa hơn cả nước Pháp hoa lệ, bỏ lại kinh đô ánh sáng sau
lưng. Nhờ hiệp ước tự do đi lại của một số nước châu Âu, V bắt đầu đi tham quan
nhiều nước trong khu vực Schengen. Sau những ngày làm việc mệt nhoài, tôi trở
về phòng trọ lặng lẽ theo dõi từng cập nhật của V trên
facebook
. Tôi có cảm
giác như mình đã đặt mua một vé tàu điện ngầm từ Paris đến thủ đô Amsterdam của
Hà Lan. Tôi tưởng tượng ra mình đang ngồi vào chiếc ghế trống ngay bên cạnh V
giống như người vô hình. Khi tàu chạy dưới đường hầm, V ngồi dựa người vào ghế,
nhắm mắt thư thái nghe nhạc. Tôi sẽ ngắm nhìn thật kĩ khuôn mặt em, tưởng tượng
ra từng đường nét của gió, của mây, của sắc màu nghìn hoa nơi em qua đều in dấu
trên khuôn mặt ấy. Tôi rất muốn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em, những ngón măng
nâu màu nắng gió, như xưa từng nắm lấy bàn tay của út. Có lẽ em đã ngủ, một bản
sonate buồn nào đó đã đưa em bước vào mảnh đất xa lạ trong những giấc mơ. Tôi
cũng ngồi ngả người, nhắm mắt im nghe từng hơi thở nhẹ như dấu chân của gió của
em… Và lúc này tôi tưởng như ngồi bên tôi là út. Giống như ngày xưa út hứa, khi
lên tàu đi bất kì đâu út cũng sẽ mang tôi đi cùng. Chúng tôi đang đến
Amsterdam, có lẽ út thích được ngồi du thuyền lặng lẽ ngắm thành phố có lịch sử
đồ sộ nhất châu Âu đang hiện ra dọc hai bên bờ sông thơ mộng.
Tôi
cảm nhận rất rõ nước mắt mình đang rơi khi tôi thấy bàn tay nhỏ nhắn của út đã
tan chảy trong bàn tay tôi lạnh buốt. Giống như ngày nhỏ, trời mưa đá tôi đã
lao ra sân cố cầm chặt một viên đá trắng muốt để giữ nó mãi mãi cho riêng mình.
Nhưng rồi viên đá ấy đã nũa dần trong tay tôi đến khi chỉ còn là vệt nước lan
khắp các kẽ tay. Đấy là lần đầu tiên tôi khóc vì cảm giác mất mát, hụt hẫng cứ
tràn ngập trong lòng. Khi đó tôi đã bắt đầu mơ hồ cảm nhận được rằng không phải
thứ gì mình thích cũng có thể nắm chặt được. Khi đó lần đầu tiên tôi biết rằng
đá cũng có thể tan chảy được. Cuộc sống khi nó mang đến một khám phá thú vị thì
cũng đồng nghĩa nó đang dạy ta chừa chỗ cho những khoảng trống vốn không thể
lấp đầy…
Tôi
để tuột tay út vào ngày tôi trốn nhà lên tàu đi tìm bố. Thực ra việc đi tìm bố
chỉ là cái cớ giúp tôi đủ mạnh mẽ rời khỏi sân ga chiều muộn để bước lên tàu.
Trí tưởng tượng về những chuyến đi đã thôi thúc bước chân tôi đi hoang. Cuộc
sống nghèo nàn, đơn điệu mỗi ngày ở miền quê bé nhỏ khiến tâm hồn thơ dại của
tôi căng cựa. Hằng đêm tôi hay ngồi một mình ngoài hiên, thấy mẹ đi qua lại
miệng lẩm bẩm tính từng đồng lỗ lãi mà thèm mẹ dừng lại quở mắng tôi một câu
cho đỡ tủi. Nhưng dường như một bờ vai gầy coi sóc bốn đứa con đã làm mẹ mệt
nhoài. Nên chỉ cần chúng mạnh khỏe và được đến trường là mẹ vui rồi còn chúng
nghĩ suy những gì mẹ không thể biết. Thiếu đi sự chở che của bố, cái vỗ về của
mẹ cùng những buổi chiều muộn ngồi đợi tàu trong sân ga. Tôi đã bắt đầu cho một
chuyến đi dài của cuộc đời mà chưa biết khi nào mới thực sự kết thúc…
Chuyến
đi hôm ấy giống như một giấc ngủ dài nhiều mộng mị mà tôi ước mình đừng bao giờ
tỉnh giấc. Tôi không nghĩ mình phải trả giá nhiều đến thế. Khi tôi còn chưa kịp
biết gì về vùng đất mới nơi vừa đặt chân đến thì tôi đã đánh mất linh hồn mình
trong đôi bàn chân bé nhỏ của út. Tôi đi, út một mình ra sân ga tìm chị. Không
biết có phải tại những bông hoa me cạn nở tím tái sân ga. Hay tại vì em mường
tượng thấy hình ảnh tôi lấp lóa trên những toa tàu khiến đôi bàn chân bé nhỏ ấy
líu ríu không kịp tránh đoàn tàu đang vào ga. út bị tàu hất tung ra, tai nạn
khủng khiếp ấy cướp đi đôi chân của út còn đầu óc thì lúc tỉnh lúc điên. Tôi
trở về sau chuyến đi hoang ấy và bắt đầu những tháng ngày dài sống trong nỗi
giày vò câm lặng…
Những
lúc tỉnh táo út thường hỏi tôi:
-
Điểm dừng cuối cùng của chuyến tàu ấy là ở đâu?
-
Xa lắm!
- Ở
đó chắc là nhiều hoa đẹp lắm phải không chị bé?
-
Chị đã không nhìn thấy bông hoa nào ở đó.
út
nghiêng nghiêng nhìn tôi như thể không muốn tin rằng ở một vùng đất mới xa xôi
lại chẳng có điều gì thú vị. Tôi nhìn vào đôi mắt đen láy hồn nhiên của út cảm
giác như đang bị hút xoáy vào một thế giới khác. Thế giới của những giấc
hoa tràn ngập sắc màu. Cho đến khi út chớp hàng mi cong, khép lại đôi mắt đen
láy và trả tôi về với thế giới thực tại thì những cánh hoa bay vẫn ám ảnh từng
suy nghĩ của tôi. út dần lớn lên bằng những buổi chiều ngồi trong nhà ngóng
hoàng hôn qua cửa sổ. Tôi đã trồng rất nhiều hoa trong vườn, để lúc nào út cũng
thấy một cảnh tượng tươi đẹp đang ngập tràn xung quanh em. Nhưng có lần út bảo
em không thể nào chạm vào những bông hoa ấy được, mỗi lần em chạm tay vào thì
sắc hoa đều tan chảy. Sau này tôi hay bắt gặp út ngồi ngồi hướng ra cửa sổ và
nhắm chặt mắt. Em bảo chỉ có cách đấy mới giúp em có thể chạm vào thế giới các
loài hoa, ngửi thấy mùi hương thơm lan tỏa trong nắng mới. Thi thoảng em lại mở
mắt hoảng hốt gọi “chị ơi!” như thể em sợ tôi lại bỏ rơi em thêm lần nữa…
Đêm.
Khi chúng tôi nằm bên nhau, út hay nói về những giấc mơ. Mơ thấy mình mặc bộ
váy trắng bay lên nền trời xanh thẳm. Trên trời gió rất mát, dưới đất cỏ rất
xanh, em lướt qua từ vùng đất này đến vùng đất khác, từ bình minh đến hoàng
hôn. Tôi hỏi út nhìn thấy những gì? Em bảo nhìn thấy con tàu mà chị từng đi.
Thấy ánh mắt chị lấp lánh niềm vui. Tôi lại hỏi út còn nhìn thấy thêm điều gì
nữa? Em cười ỏn ẻn bảo còn nhìn thấy chính em chiều đó ngồi chờ chị ngoài ngõ
đến tối mịt. Tôi hỏi em có khóc không? Em không trả lời, dụi mặt vào lòng tôi như
con mèo nhỏ. Nhưng tôi thì biết mình đang khóc…
Năm
mười sáu tuổi, sau một đêm út bảo “Chị có thể mang em đi xa được không?” rồi
nằm im trong vòng tay tôi ngủ ngon lành. Sáng ra em không tỉnh lại để ngắm xác
hoa rụng rơi ngoài cửa sổ. Đêm trước bão to gió lớn những hàng hoa đã tan
hoang. Bão cũng đã quật tả tơi trái tim tôi suốt những mùa dài khi không còn em
bên đời nữa. Từ đó tôi bắt đầu rơi vào trạng thái chênh vênh, sống co mình
trong chiếc kén buồn đau mà không cách nào thoát khỏi. Trong cái kén ấy, tôi
loay hoay nhìn xung quanh mình và bắt đầu cảm thấy sợ hãi nếu một ngày nào đó
bên cạnh tôi không còn ai thân thương nữa. Nó cũng giống như những tia sáng lấp
ló cuối cùng đang chiếu vào chiếc kén ấy bỗng dưng vụt tắt. Sẽ là một thế giới
tối tăm không lối thoát. Tôi bắt đầu vùng vẫy, căng cựa để nắm chặt thứ ánh
sáng diệu vợi ấy. Đến lúc này tôi mới biết mình yêu gia đình nhiều đến nhường
nào. Tôi không bao giờ còn muốn bước chân lên bất cứ chuyến tàu nào để phải rời
xa họ nữa. Tôi không còn dám nghĩ về những chuyến đi… cho đến khi tôi gặp được
V.
Gần
đây nhất, tôi gặp V đang lang thang trên cánh đồng hoa lavender ở vùng Luberon
nước Pháp. Em đi đôi giày vải, mặc một bộ váy trắng, trên đầu đội chiếc mũ rộng
vành nhiều màu sắc. Trông em giống một cây nấm nhỏ di động đang bước chậm rãi,
ngửa cổ hít thật sâu bầu không khí của miền quê trong lành nơi đây. Tôi đã từng
nghe nhiều về những ngôi làng một nghìn năm tuổi đầy mộc mạc, tinh tế với sức
hút diệu kì. Với những con đường màu nâu vàng nhạt, những vách đá màu đỏ, những
vườn cây ăn trái sum suê và góc chợ quê bán đầy hoa lavender khô bó thành từng
bó nhỏ. Trong một quãng đời nào đó của tuổi trẻ, tôi đã từng ao ước giá có một
cơn gió, một phép màu nào đó thổi cuốn tôi đi rồi thả xuống giữa cánh đồng hoa lavender
biếc tím.
Tôi
cứ đi theo V lặng lẽ như một chiếc bóng. Rồi dừng lại trên sườn đồi một ngôi
làng nhỏ. Tại đây tôi ngồi dựa vào một gốc cây, mải miết ngắm nhìn V đang ùa
xuống cánh đồng hoa tím bằng tất cả niềm vui sướng, thỏa thuê và nông nổi. Bây
giờ đang là cuối tháng tám, những cánh đồng hoa lavender đồng loạt khoác lên
mình chiếc váy dịu dàng màu tím. Giữa bạt ngàn sắc tím đó tôi như thấy lấp lánh
nụ cười của út trôi vào tiềm thức. Tôi ngồi đợi út ngủ một giấc rất dài trên
cánh đồng hoa. V đã mang tôi đến đây giống như ngày nhỏ út từng hứa sẽ mang tôi
đến bất cứ vùng đất mới nào mà em được đi qua. Hôm nay út mặc váy màu trắng, đi
đôi giày vải và đội một chiếc mũ rộng vành… Hoa levender tím đến tái tê lòng…
Sau
những chuyến đi trong tưởng tượng ấy. Tôi trở về với cuộc sống thường nhật
trong một phòng trọ chật trội giữa lòng thành phố. Nhà ông bà chủ có nuôi một
con gà trống, đêm nào nó cũng gáy khản cổ rất lâu mà không một tiếng gáy nào
đáp lại. Những lúc ấy tôi hay nghĩ về út, về những chuyến đi. Nhưng tôi có cha
mẹ già cần phải chăm sóc. Tôi có những ám ảnh khôn nguôi của thuở đầu đời kìm
hãm bước chân tôi. Chỉ khi chạm vào thế giới của V tôi mới thấy mình thật sự
được giải thoát. Giống như V cũng vịn vào chuyến đi để phóng sinh cho
những lo sợ hạn hẹp của đời người.
V
rất biết cách sống chậm lại sau một chuyến đi dài. Như thể khi tôi tỉnh dậy ở
phòng trọ chật chội này thì ở một đất nước xa xôi em đang mở toang cửa sổ đón
nắng mới tràn vào. Một lọ hoa nhỏ được đặt bên cửa sổ, dường như hoa là thứ không
bao giờ thiếu trong ngôi nhà nhỏ của em. Hoa V mang về rong ruổi đường dài cho
bớt nhớ những dấu chân. Tôi thích hình ảnh em ngồi bó gối ngoài cửa nghiêng mắt
nhìn nắng nhảy nhót trên bức tường rêu. Em bé nhỏ thế thôi mà gieo vào lòng tôi
cảm giác bình yên đến lạ. Lần gần đây nhất chúng tôi nói chuyện với nhau, V kêu
nhớ trường lớp cũ và những con người Hà Nội. V hỏi tôi:
-
Mọi thứ có thay đổi nhiều không chị?
-
Cũng như em thôi. Em cũng đổi thay nhiều. Hà Nội chật chội hơn rồi, không biết
khi trở về em còn có thể yêu nó hay không nữa…
-
Em được sinh ra và lớn lên ở đó nên chắc sẽ tìm được lý do để mà thương yêu nó.
à! Mẹ mới viết thư sang hỏi em ra trường rồi đã xin được việc chưa? Nếu không
xin được việc thì về nước. Em chỉ muốn xin một công việc bình thường ở đây để
dành thời gian khám phá những vùng đất mới. Em còn nhiều nơi muốn đến, nhiều
con người em muốn gặp.
Đấy
là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau gần gũi thế. Tôi bất chợt nhớ về
chuyến đi hoang của mình năm mười ba tuổi đầy khờ dại. Nên không đừng được lòng
mình mới hỏi V:
-
Vì sao ngày đó đang học dang dở bên này em lại tính đến chuyện đi du học một
cách bất ngờ như vậy?
V
cười bảo:
-
Lúc ấy em đi vì muốn quên một cơn “say nắng”. Nhưng bây giờ em đi chỉ đơn giản
vì lòng còn muốn đi, chân còn muốn bước.
-
À! Chị thấy đấy, em cũng rất khôn khéo khi biết gói ghém thật kĩ báu vật của
đời mình đấy chứ. Anh ấy là một món quà mà cuộc sống đã mang lại cho em từ
những chuyến đi. Khi nào về thăm nhà, em sẽ mang anh ấy về cùng.
Chúng
tôi kết thúc câu chuyện vào mùa thu. Những giấc thu êm đềm ngủ trên môi V cười
lịm ngọt. Tôi về quê ra thăm mộ út, thấy những bụi cây cũng dại cũng đã nở vàng
hiu hắt cả một góc nghĩa trang. Tôi khẽ gọi tên út trong niềm hy vọng rằng em
chỉ đang chạy chơi quanh quẩn đâu đây thôi. Nếu nghe được tiếng chị gọi em sẽ
vội vã chạy ùa vào lòng tôi như lúc bé thơ. Mặc dù tôi biết có thể em đang mặc
bộ váy trắng, bay trên nền trời xanh thẳm lướt qua từ vùng đất này đến vùng đất
khác như giấc mơ của em năm nào. Mà ở thế giới xa xôi ấy đôi chân của em mang
hình hài của gió. Như lúc này gió đang luồn qua các kẽ tay tôi…
Tôi
trở về tỉnh nhà nhận công tác để tiện chăm sóc cho bố mẹ lúc tuổi già. Sau một
khoảng thời gian khá dài bận bịu để tập thích nghi với công việc mới. Một hôm
tôi qua thăm thì thấy V đã đóng cửa facebook chẳng hiểu vì lý do gì. Điều đó có
thể sẽ khiến những chuyến đi tưởng tượng của tôi dần khép lại nhưng tôi biết sẽ
chẳng bao giờ là kết thúc cho những chặng đường thơm hương sắc mà em sắp đi
qua…
Nguồn: Văn
nghệ số 16/2013








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét