Nói với đêm đông
Mùa đông về. Làn gió heo may chạy dài trên từng con phố. Chẳng
thể ngồi đếm mưa rơi. Bởi vì tiếng mưa cứ rả rích, lâm thâm với muôn ngàn
giọt nhớ, giọt thương. Ôi cơn mưa mùa đông làm dịu ngọt lòng người đến se
sắt, yên ắng. Trĩu nặng nỗi niềm- nghe mùa đông gõ bước thời gian.
Đứng lặng trong cõi thinh không, mưa trắng xoá, những bọt
bong bóng vỡ oà trên mặt nước. Chiều qua mau... Lặng lẽ đi về giữa con
đường có loài hoa mơn man trong cái rét, thiếu nữ nhà ai khẽ nghiêng bờ vai
mỏng kiêu sa giữa khung trời đẫm lệ. Theo hướng gió, mưa rơi nghiêng
qua kẽ lá. Cửa nhà ai đó vội khép hờ... Hứng lòng bàn tay để mưa đoán
vận may cuộc đời. Lòng thấy run run... Phấp phỏng, đợi...chờ. Đêm đông dài
và sâu hun hút. Từng giọt mưa vẫn rả rích trên mái ngói phủ thời gian. Tôi
nằm đếm mưa rơi, bất chợt, cảm thấy mình quá đỗi vô duyên, ai lại đi đếm
mưa rơi? ai lại gom nỗi nhớ cho độ tương tư càng dài thêm mộng tưởng!...
Thao thức không ngủ ta chợt nhận ra bao điều kì diệu: mẹ của ta, bao mùa
đông hát lên bài ca mẫu tử suốt năm canh dài. Giữa cái lặng thinh của không
gian, ta lại nghe tiếng chổi xào xạc với nhịp khúc đều đều để lại càng
thương hơn chị lao công cần mẫn... Một đêm không ngủ, giữa mênh mang gió
rét đất trời ta mới thấm thía thế nào là tâm sự của kẻ cô đơn. Xin đừng
lỗi hẹn nhịp cầu nối những bờ vui; đừng để cho trái tim đập nhịp đập
lỡ làng. Đêm đông, khép giùm tôi cánh cửa nhưng đừng khép cửa lòng và con
tim thổn thức... Đêm đông dài - đã cho ta thật nhiều cảm xúc, nghĩ suy. Ở
xứ sở mỗi năm có bốn mùa này, thế mà lạ thay, mỗi lần “nàng đông” thì thầm
gõ cửa thì không gian lại như ngưng động, thời gian chậm rãi trôi. Nhớ da
diết câu thơ Chế Lan Viên “Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét”. Mùa đông
trôi qua trong làn mưa, trong hơi gió, trong cái rét như thấm tận tuỷ xương
để mai đây nhựa sống căng đầy cho mùa xuân ước vọng.

Đông - trời dường như không mây mưa về. Ánh mắt ai đó bối rối thẹn thùng.
gió mơn man vuốt nhẹ lên mái tóc - chợt dừng lại trên đôi má ửng hồng và
đôi bàn tay xoe tròn cho mưa chấm. Chiều lạnh tách cà phê nóng, nghe bản
tình ca của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương lại thấm thía hơn cái tình
quê - cõi lòng. Bất chợt một nụ cười - một ánh mắt ai lúng liếng.
Thèm bước chân ai đi qua triền cỏ mùa đông mang theo chút lửa hạ vàng
còn sót lại. Ấm nồng trên đôi môi niềm yêu thương thánh thiện. Cuộc đời này
cần lắm những tri ân!
Ngồi
đếm lá vàng rơi thao thức trong đêm dài tôi lại nghe tiếng thở dài mùa đông
trên hành trình gieo mầm xanh hi vọng. Thức dậy lại thấy thương mùa đông
nhiều, cuộc đời không trải qua những mùa thương đau, không góp nhặt đắng
cay thì làm sao có hương hoa- quả ngọt. Đừng để con tim lọt vào băng giá,
đừng để cỏ phải ướt sũng trông đêm mềm, đừng để tiếng ai đó tỉ tê hoài
trong đêm vắng... Hãy để đông lên men ươm xuân hồng toả nắng.
Nguyễn Văn Thanh (Đại đoàn kết)
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét