Biển trời soi
mắt nhau
Cho sao về với sóng
Biển có trời thêm rộng
Trời xanh cho biển xanh
Cho sao về với sóng
Biển có trời thêm rộng
Trời xanh cho biển xanh
Mặt trời lên đến
đâu
Cũng lên từ phía biển
Nơi ánh sáng bắt đầu
Tỏa triệu vòng yêu mến
Cũng lên từ phía biển
Nơi ánh sáng bắt đầu
Tỏa triệu vòng yêu mến
Biển ơi! Biển
thẳm sâu
Dạt dào mà không nói
Biển ơi cho ta hỏi
Biển mặn từ bao giờ
Dạt dào mà không nói
Biển ơi cho ta hỏi
Biển mặn từ bao giờ
Nhặt chi con ốc
vàng
Sóng xô vào tận bãi
Những cái gì dễ dãi
Có bao giờ bền lâu
Sóng xô vào tận bãi
Những cái gì dễ dãi
Có bao giờ bền lâu
Biển chìm trong
đêm thâu
Ðể chân trời lại rạng
Khát khao điều mới lạ
Ta đẩy thuyền ra khơi
Dù bão giông vất vả
Không quản gì biển ơi!.
Ðể chân trời lại rạng
Khát khao điều mới lạ
Ta đẩy thuyền ra khơi
Dù bão giông vất vả
Không quản gì biển ơi!.
CẶP SONG HÀNH BIỂN TRỜI
Nhẹ nhàng mà
thấm thía, cao rộng nhưng không xa vời, bài thơ Biển của Lâm Thị Mỹ Dạ đã gợi
lên nhiều ý nghĩa triết lý sâu xa về cuộc đời. Nếu như Xuân Quỳnh mượn hình ảnh
những con sóng nhỏ để nói lên cung bậc tình yêu thì dường như với Lâm Thị Mỹ Dạ
không gian ấy mở rộng hơn với hai cặp hình ảnh biển trời. Nhà thơ đã khéo léo
để hai hình ảnh này song song bên nhau, tôn thêm vẻ đẹp cho nhau: Biển có trời
thêm rộng/ Trời xanh cho biển xanh. Biển cả luôn là đích đến, là nơi lưu giữ
những điều bí mật để chúng ta khám phá tìm hiểu. Phải chăng, với tác giả biển
cả chính là cuộc đời rộng lớn, là tấm gương lớn để mỗi người soi vào đấy và
khao khát tìm hiểu. Hình ảnh thơ không mới nhưng ý tưởng mà tác giả đề cập đến
thật thâm thúy và gần gũi với mỗi người.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét