“Tôi
đi học” lại trở về
Mới đó mà sắp sửa đến kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Thanh Tịnh.
Hôm tháng chín rồi, có người bạn từ Mỹ qua Paris chơi, nhờ tôi
đưa đi tìm quyển “Livre de mon ami “ của Anatole France.
Cô bạn nói muốn tìm lại khúc “la rentrée” trong truyện, hai đứa
vào một quán café ngồi giở sách xem: La rentrée, “Je vais vous dire ce que me
rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers diners à la
lampe, et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonnent; je vais
vous dire ce que je vois quand je traverse le Luxembourg dans les premiers
jours d’octobre, alors qu’il est un peu triste et plus beau que jamais; car
c’est le temps où les feuilles tombent une à une sur les blanches épaules des
statues. Ce que je vois alors dans ce jardin, c’est un petit bonhomme qui, les
mains dans les poches et sa gibecière au dos, s’en va au collège en sautillant
comme un moineau. Ma pensée seule le voit, car ce petit bonhomme est une ombre;
c’est l’ombre du moi que j’étais il y a vingt- cinq ans. Vraiment, il m’intéresse,
ce petit: quand il existait, je ne me souciais guère de lui ; mais, maintenant
qu’il n’est plus, je l’aime bien...”.
Tui nhớ lần đầu tiên đi học, tháng mười Huế lành lạnh, mạ tui
gọi dậy sớm cho ăn điểm tâm, xong mặc cho tui chiếc áo đầm mới may, đưa cho tui
cặp học mới còn thơm mùi da thú trong đó mạ tui đã sắp cho một tập vở có vài
hình hoa mạ vẽ, một cây bút chì, một cây viết mực cán làm bằng khúc tre ngà,
một lọ mực, tấm bảng đen và viên phấn, cục gôm...
Tui nhớ mình vừa mừng vừa lo vì không biết trường ở mô và cô
giáo là ai? Rồi cổng trường hiện ra trước mắt, đó là trường Đồng Khánh mà ba
tui dạy ở đây. Lúc nớ không biết tui phải làm chi, thấy đầy học trò, ba tui đưa
tui tới lớp, không quen ai cả thấy lẻ loi. Nhưng vài phút sau, tới giờ vô học,
cô giáo chỉ cho từng đứa chỗ ngồi, và tui cũng vừa làm quen với cô bạn ngồi
cùng bàn tên Lai... Mấy năm sau, tui làm quen với đoạn văn dưới đây của Thanh
Tịnh, thấy thích thú vô cùng: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và
gió lạnh... Hôm nay tôi đi học”.
Ngỡ mình đã quên những kỷ niệm đầu đời, không dè hôm nay với
Anatole France, “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh lại trở về từ những kỷ niệm
xa xưa rất sống trong tui.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét