Lại chuyện sân quần - Trong một gia đình văn minh - Xuân
Tóc Đỏ nhảy vào khoa học
Ba người cùng đứng ở cửa sổ nhìn xuống sân.
Bà Phó Đoan chỉ tay huyên thuyên nói:
− Đấy, anh chị xem! Ba công thợ rồi đấy. Mà chỉ mới được có
thế! Không biết đến đời nào mới xong một cái sân quần! (1)
Văn Minh chồng nói: (2)
− Dì đừng nóng ruột, vì xây một cái sân quần không phải là việc
chốc lát.(3)
Văn Minh vợ cũng họa theo:
− Vả lại dì cháu ta có vội gì đâu? Bao giờ xong thì ta
tập, ấy chỉ có thế. (4)
Cái sân mới hơi hơi thành hình, vì người ta chỉ mới đổ nền bằng
gạch đập vụn và tưới một vài nước bích-toong. (5) [a] Chung
quanh khu vuông ấy, những cây chanh, những cây hồng, và cỏ, đều bị phạt đi, bị
cuốc lên, nằm ngổn ngang bừa bộn như trong một cảnh tàn phá. Bà Phó Đoan đã phá
khu vườn hoa để xây cái sân quần ấy, chẳng bởi tự lòng hâm mộ thể thao mà thôi,
nhưng mà còn vì lẽ gì, cái đó đã có đấng Thượng đế biết rõ. Tuy vậy, bà cũng nói:
− Ngót tám trăm bạc một cái sân, chả biết thế là rẻ hay
đắt!
Văn Minh vợ vội nói ngay:
− Không đắt đâu, dì ạ. Dì cứ nhớ lại những lúc các hội
thể thao hết diễn kịch lại quyên tiền mà có mấy cái sân quần cũng mãi chẳng xây
xong... Thế mà dì cho xây cái sân này chưa đến tám trăm, tưởng cũng là rẻ.
Cho rằng bà Phó Đoan làm việc ấy chỉ là vì lòng hâm mộ thể
thao và yêu chuộng cô cháu, nghĩa là vợ mình, ông Văn Minh thấy cái cần nói những
câu ân nghĩa để đối phó với một sự nhờ vả. Ông uốn lưỡi bảy lần trong miệng rồi
mới tán:
− Vả lại dẫu có đắt nữa thì cũng không nên phàn
nàn. (6) Biết đâu rằng sau khi nhà này có sân quần thì cuộc đời của
dì lại không bắt đầu vào một kỷ nguyên mới? Rồi nhà này sẽ biến thành một nơi tựa
như một câu lạc bộ, một chỗ họp mặt, một chỗ hẹn hò của những kẻ thượng lưu trí
thức trong nước để làm việc cho xã hội một ngày một tốt đẹp văn minh thêm
lên! (7) Dì làm những việc ấy không những có lợi cho thanh danh của
dì, nhưng mà cũng còn là săn sóc đến cái tương lai của em Phước nữa. Theo ý tôi
thì trẻ con thời buổi này cần được hưởng tất cả mọi sự giáo dục mới mẻ của văn
minh, được giáo huấn về xác thịt cũng như về tinh thần. Xưa kia các cụ chỉ nghĩ
đến khối óc mà thôi, đó là một sự sai lầm rất lợi hại. (8)
Ông ta nói thế một cách liến thoắng trôi chảy như nước suối,
sốt sắng như những người không thành thực chút nào cả, đến nỗi bà Phó Đoan nghe
xong, tuy chẳng hiểu quái gì, nhưng cũng thấy êm tai, và nhất là sung sướng, vì
cả hai bên cùng làm khác với ý nghĩ mà lại có vẻ như hiểu rõ bụng tử tế của
nhau lắm. Việc xây sân quần mà lại để cho cả xã hội văn minh thì bà có cần gì?
Ba người quay vào buồng khách, ai cũng hài lòng như ai.
Tự nhiên bà Phó Đoan hỏi:
− Này! Cái anh chàng Xuân xem chừng cũng được việc đấy
chứ?
Cô cháu đáp:
− Hắn thông minh lắm! Mới vào làm việc có vài ngày mà
khách khứa xem ý ai cũng mến. (9)
Bà Phó Đoan sung sướng mà rằng:
− Số anh ta tốt lắm đấy! Ở đâu là vui vẻ đấy, thịnh vượng
đấy.
− Thế à! Có lẽ đúng thật! Từ hôm có hắn thì quả nhiên
khách may mặc cũng có đông hơn lên.
Ông cháu rể ôn tồn: (10)
− Được cái mồm miệng hắn cũng nhanh nhảu.
Bà Phó thêm:
− Có người thì đi đến đâu chết trâu đến đấy, anh ta thì đi đến
đâu cũng vui vẻ đến đấy, âu cũng là tại số. Chỉ thương hại về nỗi bồ côi sớm,
chứ không thì, nếu được ăn học, tất cũng nên người như ai.
Ông Văn Minh sửng sốt phản đối:
− Thì sao? Dì bảo sao? Việc gì mà phàn nàn? Làm nghề nhặt ban
hay giúp việc cho tiệm may thì cũng đều là giúp cho xã hội tiến bộ cả! Hắn có bồ
côi như thế thì sau này có được chút danh vọng gì mới càng đáng quý. Còn những
ông con quan, những ông con nhà giàu, mà sau được hiển vinh, thì còn có gì là lạ? (11)
Hắn có thể tự hào là Bình dân! Bây giờ mà nói đến quý phái, trưởng giả là
cổ hủ, là không đúng mốt nữa! Khắp thế giới, đâu người ta cũng chỉ coi trọng
Bình dân thôi! Để chỗ cho Bình dân! Bình dân vạn tuế! (12)
Nghe những câu nói ấy, bà Phó Đoan cũng thấy ông cháu rể là
văn minh, tân tiến, rất xứng với chức du học sinh, tuy là không có văn bằng. Bà
ôm lấy con Loulou vào lòng một cách thân yêu như ôm một người tình
nhân, ngáp dài một cái, rồi nói: (13)
− Bảo lại mà sao mãi không thấy!
Ông Văn Minh ngửa đầu tựa thành ghế, lấy điếu thuốc lá
Ăng-lê [b] thứ mười tám ra để lên miệng, oai vệ quệt diêm. Vợ ông ta
để cả hai chân lên bàn − cái bàn lùn tìn tịt − đài các y như những phụ nữ tân
tiến khác, và hỏi:
− Quái, sao buổi chiều hôm nay chả thấy ai đến chơi thế
nhỉ?
− Chắc lát nữa thể nào cũng có vài người bạn tôi đến
chơi đây.
− Ai? Những ai hở mình?
Bà Phó Đoan cũng hỏi:
− Ai? Phái mới hay phái cũ? (14)
Văn Minh đáp:
− Anh đốc Trực Ngôn với lại Joseph Thiết, (15) với
lại một vài người bạn nữa.
− À!
− Những người đã được tôi giới thiệu cho dì biết và muốn lại
đây đáp lễ...(16)
− Hay lắm!
Reo thế rồi, bà Phó với tay lên cái quả điện để bấm chuông.
Khi người bếp chạy lên, bà ra một cái lệnh:
− Đi mua nước đá và sửa soạn đồ nước! Mở rộng cái cửa chính
ra! Xích cổ mấy con chó vào một chỗ, mau lên!
Cái quạt trên trần nhà quay tít làm cho những thớ lụa ở những
thứ quần áo mỏng gần bằng giấy hút thuốc lá cứ mấp máy nhảy như sóng gợn một
cách rất mỹ thuật trên da thịt trắng trẻo của hai phụ nữ cùng tân tiến như
nhau, mặc lòng tuổi tuy có khác xa nhau. (17) Tiếng quả lắc trong đồng
hồ tăng thêm sự tĩnh mịch trong gian phòng. (18) Với con chó
Tây trong cánh tay, với hai con mắt mơ màng nhìn lên chiếc quạt, bà Phó Đoan có
vẻ linh hồn nước Việt Nam trên đường tiến hoá và giải phóng. (19) Minh
và Văn thì cứ uể oải nhọc mệt như những kẻ không bao giờ phải nhúng tay vào một
việc gì nặng nhọc, mặc dầu đã bao lâu nay rồi, (20) cả hai người
vẫn phải làm những công việc của tứ khoái một cách rất văn minh và vẫn cổ động
suông cho chủ nghĩa bình dân.
Một tiếng chuông dài kêu ran lên ngoài dàn lý làm cho bà chủ
ngồi nhỏm dậy. (21) Mấy phút sau, một ông già lò dò bước vào, hai vợ
chồng Minh và Văn đứng lên thì bà Phó đon đả:
Cụ Hồng chưa kịp đáp đã giữ lấy ngực ho để sù sụ lên một hồi
dài ghê gớm như sặc thuốc lào. (22) Tuy giữa mùa hè, cụ cũng mặc
áo bông và đi giầy dạ. Cụ vào thì một bầu không khí sặc lên những mùi dầu bạc
hà cũng theo cụ mà vào phòng. Trên ngực cụ có mấy cái cuống huy chương.
Cặp vợ chồng Văn Minh đưa mắt nhìn nhau rất chán nản, vì cụ Hồng
chính là ông bố. Xưa kia, cụ là một ông Phán. (23) [c]Sau khi
hưu trí, nghiệm rằng cụ đã giúp nước phò vua trong 30 năm tròn, nhà nước bèn ân
thưởng cho cụ cái Hồng lô tự thiếu khanh. [d] Cụ đã là một người
dân bảo hộ trung thành, một viên chức gương mẫu, một người cha nhân từ vì sợ sệt
và vâng lời con cái như một người nô lệ. (24) Cụ lại còn nghiện
thuốc phiện nữa, điều ấy mới thật tỏ cụ hoàn toàn là người Việt Nam. (25)
Chí bình sinh của cụ Hồng chỉ là được làm một cụ cố. Cho nên
chưa 50 tuổi, cụ cũng đã làm ra vẻ già cả sắp chết: ra phố là cụ phải mặc áo
bông, chưa đến mùa rét cụ đã khoác cái áo ba-đờ-xuy [e] dày sù; trước
khi trả tiền cho phu xe cụ phải ôm ngực ho rũ rượi hàng năm phút và đếm nhầm một
xu để phu xe tưởng cụ đã lẫn lộn; nằm dài bên khay đèn thuốc phiện, nghe ai nói
chuyện cụ cũng nhắm nghiền mắt lại, nhăn mặt khẽ gắt: "Biết rồi, biết rồi,
khổ lắm, nói mãi!..." mặc dầu cụ chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra làm sao,
mặc dầu cụ vẫn vui lòng lắng tai nghe. Cũng như nhiều người phú quý có tiền cho
con sang Tây "học một cái chơi", cụ Hồng kính phục con cụ lắm. Sau những
bữa cơm, cụ thường đem chuyện con giai cụ ra làm món đét-se, [f] mặc
dầu con giai cụ chỉ là ông Văn Minh. Cụ cũng hơi tiu nghỉu ở chỗ con cụ không
kiếm nổi mảnh văn bằng nào, nhưng khi nghe con cụ cãi rằng: "Học thức
không ở văn bằng; những người như Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, mà khảo đến bằng,
thì thành ra vô học hay sao?" thì cụ lại được yên tâm. Ngoài ra cụ lại còn
kính thờ con cụ là một nhà cách mệnh trong vòng pháp luật, vì làm như Văn Minh
đương làm, chính là cải cách xã hội một cách tha thiết mà có công hiệu, mà lại
không sợ tù tội hay mất đầu như những đảng viên cộng sản hay Việt Nam Quốc dân
đảng, những người ngu dại mưu hạnh phúc cho đồng bào mà chẳng làm cho đồng bào
được biết cái gì là nhảy đầm, cái gì là y phục tối tân. (26) Ngần ấy
điều kiện đã đủ khiến cụ Hồng trung thành với ông con đã Pháp du của cụ cũng
như đã trung thành với nước Đại Pháp, và nhắm mắt tin theo văn minh chằng kém
những người hủ lậu và ngu dốt khác, những kẻ chẳng hiểu văn minh là cái quái
gì. Cụ đã xưng toa moa [g] với con, hết sức hoan nghênh đủ mọi
việc và đủ mọi cử chỉ Tây Tầu của con cụ. (27)
Bà Phó Đoan giơ tay cho cụ Hồng vịn mà đi vào. Sau khi rón
rén ngồi xuống ghế một cách lật đật như một cụ cố chính hiệu − có thứ cố chính
hiệu cũng có thứ cố giả hiệu (28) − cụ bèn hỏi:
− Thế toa đến đây từ bao giờ thế hở toa?
Con giai cụ đáp trống không: (29)
− Lúc nãy.
− Moa đi tìm toa có việc cần. Cụ via [h] nhà
ta dễ sắp... về. Bây giờ tưởng đã đến lúc tìm một vị y khoa bác sĩ để trước khi
cụ via chết, cụ via cũng được hưởng một chút khoa học Thái Tây...(30)
Bà Phó Đoan sửng sốt hỏi:
− Thưa cụ, cụ tổ nhà đau ra làm sao?
Cụ Hồng lại ho khạc một hồi dài rồi mới thủng thỉnh đáp:
− Nặng lắm! Bà tính: đã hơn tám mươi tuổi mà còn cứ sống
mãi.
Vợ Văn Minh dẩu mỏ nói:
− Sống như vậy thật là trái lẽ tạo hoá. (31)
Cụ Hồng phân trần:
− Nên tôi mong cho cụ tôi về đi, là vì cụ tôi chết sớm ngày
nào hay ngày ấy chứ cứ sống mà ăn không được ngủ không được, lúc nào cũng kêu
rên, nằm đâu thì phóng uế ra đấy, thì sống mà làm gì! (32) Vả lại nếu
ngộ nhỡ tôi lại chết trước cụ tôi thì có phải nhà mắc tiếng vô phúc
không? (33) Nếu cụ tôi chết trước thì mới có người trông nom cho,
thiên hạ mới vì tôi mà đi đưa đông, thì đám ma mới được linh đình trọng thể. (34)
Bà Phó Đoan cười như trong rạp hát mà rằng:
− Như vậy thì còn mời đốc-tờ [i] làm gì?
− À, phải mời chứ? Thà cụ tôi chết vì đốc-tờ còn
hơn không thuốc men mà chết. Mời đốc-tờ thì cũng chỉ để cho bệnh nhân
chết, chứ có để chữa cho bệnh nhân sống đâu mà lo!
Văn Minh dõng dạc nói:
− Như vậy thì không cần những vị bác sĩ có danh tiếng
cho lắm.
Ông bố thêm:
− Chính thế. Ta chỉ cần một ông đốc-tờ lang băm mà
thôi. Toa thử xem trong đám bạn hữu cũ có anh nào mèng nhất, ít khách
nhất không?
Ông con ngồi xuống ghế ôm đầu nghĩ ngợi một cách nghiêm trọng
như khi người ta chủ trương một cuộc mưu sát bằng khoa học, rồi nói:
− Moa có một thằng bạn hiện đã mở phòng khám bệnh độ
hai năm nay, cũng về nước cùng một chuyến tầu với moa. Số người chết vì hắn
cũng khá nhiều. Một anh chàng lên đinh râu phải chữa bằng thuốc mán cẩn thận.
Thật là một ông lang băm có danh vọng.
Vợ Văn Minh hỏi:
− Cái anh chàng đã toan hiếp dâm một nữ bệnh nhân ấy à?(35)
Văn Minh gật đầu:
− Phải đấy.
Bà Phó Đoan trợn trừng hỏi dồn:
− Ai? ai? ai thế?
Nhưng cụ Hồng gạt phắt đi mà rằng:
− Không! Không cần đến hạng người đa dâm đến bực chực hiếp bệnh
nhân. Ta chỉ cần một ông thầy thuốc làm bộ, hay cho đơn thuốc mạnh, hoặc là hay
khệnh khạng, là đủ giết nổi cụ vianhà ta rồi. (36)
Bà Phó Đoan bàn:
− Cụ tổ nhà ta đã 80 tuổi, bây giờ ta đi mời một ông đốc-tờchuyên
môn chữa những chứng bệnh cho trẻ con, thế là thượng sách. Hoặc là cụ đau dạ
dày thì ta mời một bác sĩ chuyên chữa bệnh đau mắt, hoặc cụ ho suyễn thì ta mời
một ông chuyên chữa bệnh giang mai...
Bà ngừng một lát rồi tiếp:
− Phải! Một ông cụ già 80 tuổi mà ốm thì kể cũng chẳng
cần gì mà phải mời đến một ông đốc-tờ thích hiếp dâm.
Cụ Hồng nhăn mặt mà rằng:
− Ác một nỗi cụ tôi không biết đau ốm bệnh gì!
Vợ Văn Minh lễ phép thưa lên:
− Thưa ba, nếu vậy thì rất đáng lo. Nhỡ ra cụ đau tim
thật mà ta lại mời nhằm một ông thầy chuyên chữa bệnh tim, hay cụ đau dạ dày mà
ta lại mời đúng một ông chuyên các bệnh về dạ dày, thì chí nguy!
Vừa lúc ấy, Xuân Tóc Đỏ khép nép bước vào. Nó chào mọi người
thì ai cũng chỉ gật đầu qua loa, ai cũng có vẻ nghĩ ngợi. Nó ngồi né xuống một
cái ghế và soi gương ngắm nghía bộ Âu phục mới may, do số tiền năm đồng của ông
Phán dây thép mà nói coi là cái bổng tự nhiên. Nó vui vẻ nghĩ thầm: "Vạn
tuế những người chồng mọc sừng! Ước gì ai cũng mọc sừng!" Lúc ấy bà Phó
Đoan lại hỏi cụ Hồng:
− Thế cụ nhà đau như thế nào?
− Nhiều chứng bệnh lắm! Ho khạc, rên, suốt ngày đêm! Thế
mà hỏi thì lại bảo là đau dạ dày mới quái chứ!
Xuân Tóc Đỏ nhanh nhảu hỏi:
− Bẩm cụ, thế bệnh nhân có khó thở, có mắc đờm không?
Cụ Hồng đáp:
− Dễ có.
− Bẩm, thế là suyễn. Thuốc nào có vị long diên
hương [j] thì khỏi. (37)
− Nhưng mà lại đau cả dạ dày kia mà!
Xuân Tóc Đỏ lại nhanh nhảu nói như một nhà lang chính tông:
− Bẩm thế dễ bệnh nhân mắc cả hai thứ bệnh, chắc là đã có tuổi
lắm. Thưa cụ, đau dạ dày là vì khí huyết tích trệ, nên ăn uống không tiêu. Hoặc
có khi vì mắc phạm phòng làm cho khí bế đầy hơi, có người đau dữ dội, có người
đau âm ỷ như giả cách, có khi đau từ bụng xuyên ra sau lưng. Bẩm cụ, thế bệnh
nhân hay đau sau bữa cơm hay trước bữa cơm?
− Hình như sau khi ăn cơm.
− Thế thì trong dạ dày thiếu nước chua, vì thiếu nước
chua thì hay đau lúc no, mà thừa chất chua thì hay đau lúc đói.
Sau khi thấy Xuân Tóc Đỏ nói như một cái máy như thế, bà Phó
Đoan và vợ chồng Văn Minh đều kinh hoàng cả lên, không còn hiểu duyên cớ vì
đâu.(38)
Thật là kỳ quái, không thể tưởng tượng được nữa vậy.
Cụ Hồng kính cẩn hỏi Xuân:
− Bẩm ngài, ngài làm gì mà giỏi về y lý như vậy thế ạ?
Xuân chưa kịp đáp thì Văn Minh đã vội đứng lên đỡ lời:
− Một sinh viên trường thuốc, bạn con, con quên chưa giới
thiệu với ba.
Xuân Tóc Đỏ không ngờ rằng, khi xưa, lúc nó ngồi đọc quảng
cáo cho một hiệu thuốc vào máy phóng thanh, và ngồi trên mũi ô tô với bộ quần
áo Charlot [k] và cái mặt nạ thổi loa khắp phố phường cho một
"ông vua thuốc lậu" Nam Kỳ, (39) thì chính là nó đã tập đi
đến khoa học, và do thế, đến sự phú quý.
NGUỒN:
[Chương] VI
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 45 (11 Novembre 1936), tr. 33-38.
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 45 (11 Novembre 1936), tr. 33-38.
Bản B: Số đỏ, tiểu thuyết, Vũ Trọng Phụng; Nhà in
Lê Cường, Hà Nội, 1938 (mất văn bản)
Bản C: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1946, tr. 78-92
Bản D: Số đỏ, Vũ Trọng Phụng; Nxb. Mai Lĩnh,
Hà Nội, 1952, tr. 66-77.
Bản E: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1957, tr. 61-71.
Bản F: Số đỏ, tiểu thuyết xã hội tả chân, Vũ Trọng
Phụng; Nxb. Mai Lĩnh, Sài Gòn, 1958, tr. 61-71
Bản G: Tuyển tập Vũ Trọng Phụng, tập III, Nxb. Văn
học, Hà Nội, 1987, tr. 64-75.
KHẢO DỊ:
(1) A: Không biết đến đời kiếp nào mới xong một
cái sân quần!
C, D, E, F, G: Không biết đến
đời nào mới xong một cái sân quần!
(2) A: Văn Minh chồng nói
C, D, E, F, G: Văn Minh chồng bảo
(3) A: Dì đừng nóng ruột, xây một cái sân quần không phải
là việc chốc lát.
C, D, E, F, G: Dì đừng nóng ruột, vì xây
một cái sân quần không phải là việc chốc lát.
(4) A: Bao giờ xong thì ta tập, chỉ có thế.
C, D, E, F, G: Bao giờ xong thì ta tập, ấy chỉ
có thế.
(5) A, C, D, E, F: Cái sân mới hơi hơi thành hình, vì
người ta chỉ mới đổ nền bằng gạch đập vụn và tưới một vài nước bích-toong.
G: Cái sân mới hơi hơi thành
hình, vì người ta mới đổ nền bằng gạch đập vụn và tưới một vài nước bích-toong.
(6) A: Vả lại dù có đắt nữa thì cũng không
nên phàn nàn
C, D, E, F, G: Vả lại dẫu có
đắt nữa thì cũng không nên phàn nàn
(7) A, C, D, F, G: Rồi nhà này sẽ biến thành một nơi tựa
như một câu lạc bộ, một chỗ họp mặt,một chỗ hẹn hò của những kẻ thượng lưu
trí thức trong nước để làm việc cho xã hội một ngày một tốt đẹp văn minh thêm
lên!
E: Rồi nhà này sẽ biến thành một
nơi tựa như một câu lạc bộ, một chỗ hẹn hò của những kẻ thượng lưu trí thức
trong nước để làm việc cho xã hội một ngày một tốt đẹp văn minh thêm lên!
(8) A, D, F, G: Xưa kia các cụ chỉ nghĩ đến khối óc mà
thôi, đó là một sự sai lầm rất tai hại.
C, E: Xưa kia các cụ chỉ nghĩ
đến khối óc mà thôi, đó là một sự sai lầm rất lợi hại.
(9) A: Bà Văn Minh đáp
− Hắn thông minh lắm! Mới vào
làm có vài ngày mà khách khứa xem ý ai cũng mến.
C, E: Cô cháu đáp
− Hắn thông minh lắm! Mới vào
làm việc có vài ngày mà khách khứa xem ý ai cũng mến.
D, F, G: Cô cháu đáp
− Hắn thông minh lắm! Mới vào
làm có vài ngày mà khách khứa xem ý ai cũng mến.
(10) A: Có lẽ đúng thật! Từ hôm có hắn thì quả khách
may mặc cũng có đông hơn lên.
Ông Văn Minh ôn tồn:
C, D, E, F, G: Có lẽ đúng thật!
Từ hôm có hắn thì quả nhiên khách may mặc cũng có đông hơn lên.
Ông cháu rể ôn tồn:
(11) A: Hắn có bồ côi như thế thì sau
này có được chút danh vọng gì mới càng đáng quý. Còn những ông con quan, những
ông con nhà giàu mà sau được hiển vinh, thì có gì là lạ?
C: Hắn có mồ
côi như thế thì sau này có được chút danh vọng gì mới càng đáng quý. Còn
những ông con quan, những ông con nhà giàu, mà sau được hiển vinh, thì còn có
gì là lạ?
D, F, G: Hắn
có bồ côi như thế thì sau này có được chút danh vọng gì mới càng đáng
quý. Còn những ông con quan, những ông con nhà giàu, mà sau được hiển vinh,
thì còn có gì là lạ
E: Hắn có bồ
côi như thế thì sau này có được chút danh vọng gì mới càng quý. Còn những
ông con quan, những ông con nhà giàu, mà sau được hiển vinh, thì còn có
gì là lạ?
(12) A: Khắp thế giới, đâu người ta cũng chỉ coi trọng
Bình dân thôi! Bình dân vạn tuế! Để chỗ cho Bình dân!
C, D, E, F, G: Khắp
thế giới, đâu người ta cũng chỉ coi trọng Bình dân thôi! Để chỗ cho Bình
dân! Bình dân vạn tuế!
(13) A: Nghe những câu nói ấy, bà Phó Đoan cũng thấy
ông cháu rể là văn minh tân tiến, rất xứng với cái chức du học sinh,
tuy là không có văn bằng. Bà ngả mình trên ghế, ôm lấy con Loulou vào
lòng một cách thân yêu như ôm một người tình nhân, ngáp dài một cái rồi nói:
C, D, E, F, G:
Nghe những câu nói ấy, bà Phó Đoan cũng thấy ông cháu rể là văn minh, tân tiến,
rất xứng với chức du học sinh, tuy là không có văn bằng. Bà ôm lấy con Loulou vào
lòng một cách thân yêu như ôm một người tình nhân, ngáp dài một cái, rồi nói:
(14) A: Ai? Mới hay cũ?
C, D, E, F,
G: Ai? Phái mới hay phái cũ?
(15) A: Anh đốc Trực Ngô, với anh Joseph Thiết,
C, D, E, F,
G: Anh đốc Trực Ngôn, với anh Joseph Thiết,
(16) A, C, D, E: Những người đã được tôi giới thiệu cho
dì biết và muốn lại đây đáp lễ...
F, G: Những người
đã được tôi giới thiệu cho dì và muốn lại đây đáp lễ...
(17) A: Cái quạt trên trần nhà quay tít làm cho những
thớ lụa của những thứ quần áo mỏng gần bằng giấy hút thuốc lá cứ mấp
máy nhảy như sóng gợn một cách rất mỹ thuật trên da thịt trắng trẻo của hai phụ
nữ cùng tân thời như nhau, mặc lòng tuổi tuy có khác xa
nhau.
C, D, E, F: Cái quạt
trên trần nhà quay tít làm cho những thớ lụa ở những thứ quần áo mỏng
gần bằng giấy hút thuốc lá cứ mấp máy nhảy như sóng gợn một cách rất mỹ thuật
trên da thịt trắng trẻo của hai hai phụ nữ cùng tân tiến như nhau, mặc
lòng tuổi tuy có khác xa nhau.
G: Cái quạt trên
trần nhà quay tít làm cho những thớ lụa ở những thứ quần áo mỏng gần
bằng giấy hút thuốc lá cứ mấp máy nhảy như sóng gợn một cách rất mỹ thuật trên
da thịt trắng trẻo của hai hai phụ nữ cùng tân tiến như nhau, mặc lòng tuy có
khác xa nhau.
(18) A: Tiếng quả lắc trong đồng hồ tăng thêm
sự tĩnh mịch của gian phòng.
C, E: Tiếng quả lắc trong đồng
hồ tăng thêm sự tĩnh mịch trong gian phòng.
D, F, G: Tiếng quả
lắc đồng hồ tăng thêm sự tĩnh mịch của gian phòng.
(19) A: bà Phó Đoan có vẻ là linh hồn nước
Việt Nam trong đường tiến hoá và giải phóng.
C, E: bà Phó Đoan
có vẻ linh hồn nước Việt Nam trên đường tiến hoá và giải phóng.
D, F, G: bà
Phó Đoan có vẻ là linh hồn nước Việt Nam trên đường tiến
hoá và giải phóng.
(20) A: Minh và Văn thì cứ uể oải nhọc mệt như những kẻ
không bao giờ phải nhúng tay vào một việc gì nặng nhọc, dù đã bao lâu
nay rồi,
C, D, E, F,
G: Minh và Văn thì cứ uể oải nhọc mệt như những kẻ không bao giờ phải nhúng tay
vào một việc gì nặng nhọc, mặc dầu đã bao lâu nay rồi,
(21) A, C, D, E, F: Một tiếng chuông dài kêu ran
lên ngoài dàn lý làm cho bà chủ ngồi nhỏm dậy.
G: Một tiếng
chuông dài kêu ran lên ngoài dàn thiên lý làm cho bà chủ ngồi nhỏm dậy.
(22) A: Cụ Hồng chưa kịp đáp đã giữ lấy ngực ho sù sụ
lên một hồi dài ghê gớm như sặc thuốc lào.
C, D, E, F: Cụ Hồng
chưa kịp đáp đã giữ lấy ngực ho để sù sụ lên một hồi dài ghê gớm như
sặc thuốc lào.
G: Cụ Hồng chưa kịp
đáp đã giữ lấy ngực để ho sù sụ lên một hồi dài ghê gớm như sặc thuốc
lào.
(23) A: Xưa kia, cụ là ông Phán.
C, D, E, F, G: A:
Xưa kia, cụ là một ông Phán.
(24) A: một người cha nhân từ vì sợ sệt và vâng con cái
như một người nô lệ.
C, D, E, F,
G: một người cha nhân từ vì sợ sệt và vâng lời con cái như một người
nô lệ.
(25) A: Cụ lại còn nghiện thuốc phiện nữa, điều ấy mới
thật tỏ cụ là người Việt Nam hoàn toàn.
C, D, E, F: Cụ lại
còn nghiện thuốc phiện nữa, điều ấy mới thật tỏ cụ hoàn toàn là người Việt
Nam.
G: Cụ lại còn nghiện
thuốc phiện nữa, điều ấy mới thật tỏ ra cụ hoàn toàn là người Việt
Nam.
(26) A, D: Ngoài ra cụ lại còn kính thờ con cụ ở
chỗ con cụ là một nhà cách mệnh trong vòng pháp luật, vì làm như Văn
Minh đương làm, chính là cải cách xã hội một cách tha thiết mà có công hiệu, mà
lại không sợ tù tội hay mất đầu như những đảng viên cộng sản hay Việt Nam
Quốc dân đảng, những người ngu dại mưu hạnh phúc cho đồng bào mà chẳng làm cho
đồng bào được biết cái gì là nhảy đầm, cái gì là y phục tối
tân.
C: Ngoài ra cụ lại
còn kính thờ con cụ là một nhà cách mệnh trong vòng pháp luật, vì làm như
Văn Minh đương làm, chính là cải cách xã hội một cách tha thiết mà có công hiệu,
mà lại không sợ tù tội hay mất đầu như những đảng viên cộng sản hay Việt
Nam Quốc dân đảng, những người ngu dại mưu hạnh phúc cho đồng bào mà chẳng làm
cho đồng bào được biết cái gì là nhảy đầm, cái gì là y phục tối
tân.
F, G: Ngoài ra cụ
lại còn kính thờ con cụ ở chỗ con cụ là một nhà cách mệnh trong vòng
pháp luật, vì làm như Văn Minh đương làm, chính là cải cách xã hội một
cách tha thiết mà có công hiệu, mà lại không sợ tù tội hay mất đầu như những nhà
cách mạng, những người ngu dại mưu hạnh phúc cho đồng bào mà chẳng làm cho đồng
bào được biết cái gì là nhảy đầm, cái gì là y phục tối tân.
(27) A: Cụ đã xưng toa moa với con, hết sức
hoan nghênh đủ mọi việc và mọi cử chỉ Tây Tầu của con cụ.
C, D, E, F, G: Cụ đã
xưng toa moa với con, hết sức hoan nghênh đủ mọi việc và đủ mọi
cử chỉ Tây Tầu của con cụ.
(28) A: có thứ cố chính hiệu cũng như thứ cố
giả hiệu
C, E: có thứ cố
chính hiệu, cũng có thứ cố giả hiệu
D, F, G: có thứ cố
chính hiệu cũng như có thứ giả hiệu
(29) A: Minh đáp trống không:
C, D, E, F,
G: Con giai cụ đáp trống không:
(30) A: Bây giờ tưởng đã đến lúc cần tìm một
vị bác sĩ để trước khi cụ via chết, cụ via cũng được hưởng
một chút khoa học Thái Tây.
C, D, E, F, G: Bây
giờ tưởng đã đến lúc tìm một vị y khoa bác sĩ để trước khi cụ via chết,
cụ via cũng được hưởng một chút khoa học Thái Tây.
(31) A: Sống như vậy thì thật là trái lẽ tạo
hoá.
C, D, E, F, G: Sống
như vậy thật là trái lẽ tạo hóa.
(32) A: Nếu tôi mong cho cụ tôi chết là
vì cụ tôi chết sớm ngày nào hay ngày ấy, chứ cứ sống mà ăn không được ngủ không
được, lúc nào cũng kêu rên, nằm đâu thì phóng uế ra đấy, thì sống mà làm
gì!
C, E: Nên tôi
mong cho cụ tôi về đi, là vì cụ tôi chết sớm ngày nào hay ngày ấy, chứ cứ
sống mà ăn không được, ngủ không được, lúc nào cũng kêu rên, nằm đâu thì phóng
uế ra đấy, thì sống mà làm gì!
D, F: Nếu tôi
mong cho cụ tôi về đi, là vì cụ tôi chết sớm ngày nào hay ngày ấy, chứ cứ
sống mà ăn không được, ngủ không được, lúc nào cũng kêu rên, nằm đâu thì phóng
uế ra đấy, thì sống mà làm gì!
G: Nên tôi
mong cho cụ tôi về đi, là vì cụ tôi chết sớm ngày nào hay ngày ấy, chứ sống
mà ăn không được, ngủ không được, lúc nào cũng kêu rên, nằm đâu thì phóng uế ra
đấy, thì sống mà làm gì!
(33) A, D, F: Vả lại nếu ngộ nhỡ tôi lại chết trước
cụ tôi thì có phải nhà sẽ mắc tiếng vô phúc không?
C, E: Vả lại
nếu ngộ nhỡ tôi lại chết trước cụ tôi thì có phải nhà mắc tiếng vô phúc không?
G: Vả lại nếu
ngộ nhỡ tôi lại chết trước cụ tôi thì có phải nhà sẽ mắc phải tiếng
vô phúc không?
(34) A: Nếu cụ tôi chết trước tôi thì mới có
người trông nom cho, thiên hạ mới vì tôi mà đi đưa đông, thì đám ma mới được
linh đình trọng thể.
C, D, E, F, G: Nếu
cụ tôi chết trước thì mới có người trông nom cho, thiên hạ mới vì tôi mà đi đưa
đông, thì đám ma mới được linh đình trọng thể.
(35) A, C, E: Cái anh chàng đã toan hiếp dâm một
nữ bệnh nhân ấy à?
D, F, G: Cái
anh chàng đã toan làm hại đời một nữ bệnh nhân ấy à?
(36) A, C, E: Nhưng cụ Hồng gạt phắt đi mà rằng:
− Không! Không cần đến hạng người đa dâm đến bực chực hiếp
bệnh nhân. Ta chỉ cần một ông thầy thuốc làm bộ, hay cho đơn thuốc mạnh,
hoặc là hay khệnh khạng, là đủ giết nổi cụ via nhà ta rồi.
D, F, G: Nhưng cụ
Hồng gạt phắt đi mà rằng:
−… Ta chỉ cần một ông thầy thuốc làm bộ, hay cho đơn thuốc mạnh, hoặc là
hay khệnh khạng, là đủ giết nổi cụ via nhà ta rồi.
(37) A: Bẩm, thế là suyễn. Có vị long diên hương
thì khỏi.
C, D, E, F, G: Bẩm,
thế là suyễn. Thuốc nào có vị long diên hương thì khỏi.
(38) A: Sau khi thấy Xuân Tóc Đỏ nói như một cái máy
như thế, bà Phó Đoan và vợ chồng Văn Minh đều kinh hoàng cả lên, không còn hiểu tại
sao...
C, E: Sau khi
thấy Xuân Tóc Đỏ nói như một cái máy như thế, bà Phó Đoan và vợ chồng Văn Minh
đều kinh hoàng cả lên, không còn hiểu duyên cớ vì đâu.
D, F,
G: Sau khi thấy Xuân Tóc Đỏ nói như một cái máy như thế, bà Phó Đoan và vợ
chồng Văn Minh đều kinh hoàng cả lên, không còn hiểu nguyên cớ vì đâu.
(39) A: lúc nó ngồi đọc quảng cáo cho một hiệu thuốc
vào máy phóng thanh, và ngồi trên mũi ô tô thổi loa khắp phố phường với một bộ
quần áo Charlot và cái mặt nạ cho một "ông vua thuốc lậu" Nam Kỳ,
C, D, E, F: lúc nó
ngồi đọc quảng cáo cho một hiệu thuốc vào máy phóng thanh, và ngồi trên mũi ô
tô với một bộ quần áo Charlot và cái mặt nạ, thổi loa khắp phố phường cho
một "ông vua thuốc lậu" Nam Kỳ,
G: lúc nó ngồi đọc
quảng cáo cho một hiệu thuốc vào phóng thanh, và ngồi trên mũi ô tô với một bộ
quần áo Charlot và cái mặt nạ, thổi loa khắp phố phường cho một
"ông vua thuốc lậu" Nam Kỳ,
CHÚ THÍCH:
[a] bích-toong (phỏng âm chữ Pháp béton):
bê-tông (vật liệu xây dựng chế tạo từ hỗn hợp xi-măng, cát, đá sỏi và nước, đúc
vào khuôn)
[b] Ăng-lê (phỏng âm chữ Pháp anglais): của Anh; ở
đây là thuốc lá Anh (cigarette anglaise)
[c] Phán: gọi tắt “phán sự”, từ thường dùng để gọi
thuộc viên tại các công sở (theo Đào Duy Anh: Hán-Việt từ điển, 1932);
[d] Hồng lô tự thiếu khanh: chức quan triều Nguyễn
thuộc hàng chánh ngũ phẩm (theo Đào Duy Anh: Hán-Việt từ điển, 1932); tuy
nhiên đối với nhân vật trong truyện, đây là một hư hàm, không phải một chức vụ.
[e] ba-đờ-xuy (phỏng âm chữ Pháp par-dessus): thứ
áo ấm mặc ngoài, thường may bằng dạ, có nhiều lướp lót, khá dày.
[f] đét-se (phỏng âm chữ Pháp dessert): món ăn
tráng miệng sau bữa cơm.
[g] xưng toa-moa (phỏng âm chữ
Pháp toi-moi): xưng hô thân mật theo cách người Pháp, tương tự
“mày-tao”, “anh-tôi”
[h] via (phỏng âm chữ Pháp vieux): người già (“đây
chỉ ông bố già, giọng riễu cợt, vô lễ”, − chú thích của bản Minh Đức,
1957)
[i] đốc-tờ (phỏng âm chữ Pháp docteur): bác
sĩ, thầy thuốc.
[j] long diên hương (tiếng Anh: Ambergris), một
chất sáp màu xám được tạo ra trong ruột cá voi, được dùng để sản xuất một số loại
nước hoa.
[k] Charlot: tức “vua hề Charlot”, họ tên thật
Charles Spencer Chaplin (1899-1977), người Anh, thường được biết đến với tên
Charlie Chaplin, một trong những diễn viên và đạo diễn nổi tiếng ở thời kỳ đầu
của Holywood và điện ảnh Mỹ.
VII
Cái chúc thư của người còn sống - Cuộc khẩu chiến của mấy
nhà khoa học - Ái tình, mày còn đợi gì?
Cụ Hồng lúc ấy đã nhắm nghiền hai mắt lại. Trên cái sập gụ khảm
mà giữa là cái khay đèn, cụ nằm một bên, cụ bà thì ngồi phía dưới chân. (1) Thằng
xe lúc ấy đã rửa sạch hai cái chân ngựa người để gánh vác cái trách nhiệm nặng
nề của người bồi tiêm thuốc phiện. (2)
Cụ Bà nói:
− Ông ạ, tuy vậy tôi cũng cứ cho mời cụ lang...
Cụ Hồng lại nhăn mặt lần thứ mười mà khẽ gắt cũng lần thứ mười
rằng:
− Biết rồi! Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi!
Đã hiểu cái tính ấy, cụ bà cứ thản nhiên nói tiếp:
− Ấy thế rồi... ta cứ lo toan trước ma chay đi mà
thôi. (3)
− Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!
− Tôi thì tôi nghĩ nên theo cả lối cổ và lối mới, nghĩa
là cứ minh tinh, nhà táng, kèn tàu, kiệu bát cống, và rõ nhiều câu đối. Nếu
chúng nó muốn thì chúng nó cứ đi thuê kèn bú-rích [a] Tây đi,
càng hay. (4) Nhưng mà không thể vì cái thích của chúng mà bãi bỏ cái
thích của tôi được! (5)
Đến đây thì cụ bà không nói gì nữa, ngồi trầm ngâm nghĩ ngợi,
làm cho cụ ông phải hỏi ngay:
− Thế sao nữa, hở bà?
Thằng xe đã quen những cái ấy lắm nên cũng không thấy gì là
buồn cười nữa. Cụ bà lải nhải kể lể những mớ lễ nghi phức tạp nó làm cho một
gia đình thành ra muốn pha trò, mỗi khi gia đình ấy sắp được hân hạnh là tang
gia. (6)
Cách cái lộ bộ, [b] ở phòng khách bên ngoài, lúc ấy
khách khứa đông lắm. Ngoài số những người họ hàng lại có bạn hữu của vợ chồng
Văn Minh. Người nào cũng đã lên gác chỗ có giường của cụ cố tổ, vén màn nhìn
vào rồi rón rén lui ra, chạy ù xuống nhà dưới, cho thế là xong cái bổn phận đi
thăm một người ốm nặng. (7) Họ xúm nhau lại uống nước, hút thuốc,
chuyện trò vui vẻ lắm, vì bệnh nhân mà chết thì thực là đáng mừng cho họ.(8) Do
thế, người ta bàn soạn y như trong nhà đã có người chết rồi, chứ không phải chỉ
mới có người ốm. (9)
Ông TYPN đã được mời ngay đến để nghĩ cách chế tạo một vài kiểu
quần áo tang tối tân. Ông nhà báo đã được sự chủ khẩn khoản yêu cầu viết bài
cáo phó, bài tường thuật, và sửa soạn chụp ảnh đăng báo. (10)
Văn Minh vợ mơ màng một cách sung sướng rằng chỉ nay mai là sẽ
được ăn vận toàn trắng, một điều mà bà vẫn ao ước bấy lâu nay. Văn Minh chồng
ngồi hút thuốc lá Ăng-lê, cũng mơ màng đến phần tài sản mà ông ta sẽ được hưởng,
nếu ông nội ông ta chết. (11)
Đã hơn một năm nay, ông cụ già cay nghiệt đã đến tìm một ông
chưởng lý văn khế để giao hẹn với pháp luật rằng mình có chết thì phần lợi tức
của mấy chục nóc nhà mới được đem ra cho con cháu chia nhau... Ông cụ già không
biết rằng nếu cái chết của mình lại có lợi cho con cháu đến như thế thì con
cháu không khi nào lại muốn cụ cứ sống như thế mãi, dù là một ngày, dù là một
giờ. Xưa kia, cụ đã tay trắng làm nên giàu, âu cũng là sinh ư nghệ, tử ư nghệ,
hoặc là một cách chết vì … nghĩa vụ!
Cậu Tân, mà ai cũng gọi là Tú Tân, không phải vì đã đỗ Tú
tài, nhưng mà vì đã ba lần thi trượt cái phần thứ nhất bằng Tú tài, lúc ấy loay
hoay hai ba cái máy ảnh, cân nhắc xem hôm đưa đám nên dùng đến cái nào thì hơn. (12)
Bà Phó Đoan ngồi ẵm cậu con cầu tự của bà như một vị hiền mẫu. (13)
Ông Joseph Thiết − một bạn thân của Văn Minh − thì ngồi trầm
tư mặc tưởng với cái ý định mở một tờ báo bảo hoàng, không phải làm việc
cho triều đình Huế, nhưng cho dòng họ Orléans [c] bên Pháp, và cho
ông Léon Daudet.[d](14)
Nhân dịp sắp có đám ma, ông cổ động cho ông:
− Khi ông Bainville [e] chết, lúc tôi còn là một đảng
viên Thập Tự Lửa mà đi đưa đám, thì một nửa dân thành phố Paris, gồm
các chính đảng ở cực hữu...(15)
Song ông nói không ai nghe, vì người ta còn mải nghe ông TYPN
đương bàn:
− Quần áo nhất định bằng nhiễu Thượng Hải trắng, mà viền đen.
Cổ áo sẽ có hoa thị, cánh trắng, cũng viền đen! Mũ mấn cũng thế! Trắng viền đen
nổi hơn đen viền trắng.
Bà Phó Đoan khen:
− Thế thì nhất! Thế thì ai cũng muốn có trở!
Cậu Phước nguẩy đầu một cái:
− Em chã!
Bà Văn Minh ẻo lả hai bàn tay ngọc khẽ vỗ vào nhau:
− Được lắm! Dernières créations! [f]
Duy có ông Phán mọc sừng là ngồi im với hai con mắt đầy những
căm hờn. Ông buồn bực vì không thấy vợ ông có mặt tại đấy. Ông muốn tìm
Xuân cũng không gặp. Ông bèn hỏi ông Văn Minh:
− Này bác, thế ông Xuân đâu?
− Ông ấy đi lấy thuốc, cũng sắp về.
Rồi người ta cãi nhau ỏm tỏi một cách chính đáng về vấn đề chức
nghiệp biên trong cáo phó. (16)
Giữa lúc ấy, cô Tuyết bước vào. Cô này là con gái út cụ Hồng,
mới 18 tuổi đúng, rất có nhan sắc, lại cũng sắp lãng mạn theo cái lối phụ nữ
tân tiến rởm. (17)
Cô nói:
− Tôi đến nhà cả hai cụ lang, tôi chẳng gặp cụ nào cả,
tôi bèn dặn cả hai cụ cùng đến. (18)
Cụ bà ở trong nhà thét lên:
− Chết! Sao mày lại dại thế, hở con? Thế thì hai cụ lại giận
nhà này đến chết mất thôi!
Văn Minh đứng lên sừng sộ:
− Cái gì? Việc gì mà phải mời đến những hai ông lang? Người
ta đã bảo để chờ ông Xuân xin thuốc thánh ở đền Bia [g] về... (19)
Bạn ông là Joseph Thiết cắt nghĩa ngay: (20)
− Ồ! Toa mà lại chịu được thuốc đền Bia! Thế
thì toa điên thật!
− Không! Chữa bệnh cốt ở lòng tin thuốc, toa phải
hiểu thế nào là tự kỷ ám thị mới được! Hễ tin là khỏi, mà ông cụ nhà moatin
thuốc thánh đền Bia lắm.
− Sao bảo đã có một ông Xuân nào là sinh viên trường
thuốc chữa chạy cho cụ kia mà? (21)
Ông Văn Minh cắt nghĩa ngay:
− Chính thế! Ông Xuân đã ngồi trò chuyện với ông cụ và
được kính phục lắm. (22) Thế là một mối tin nhé? Rồi ông Xuân
cũng lại công nhận thuốc đền Bia thì làm gì toa bảo ông cụ nhà moa lại
không khỏi? Hai mối tín ngưỡng đủ khiến cho một ông lang băm cũng trở nên có
tài! (23)
Ông Joseph Thiết vì không hiểu cái ẩn tình, cái ý riêng của bạn,
liền biểu đồng tình:
− Nói thế kể cũng có lý.
Được thể, Văn Minh lại mắng cô em:
− Thế thì ai bảo cô mời những hai ông lang? Hở cô ả?
Tuyết cãi:
− Đẻ bảo tôi thế thì tôi cứ thế, chứ tôi biết đâu đấy?
Văn Minh chạy vào phía trong tìm mẹ. (24)
− Ồ! Phiền quá đi mất! Phiền quá đi mất! Rồi thì chết vì thuốc
mất! Nhiều thầy thối ma, đẻ lại không biết câu phương ngôn ấy hay sao?
Cụ bà chép miệng rồi nói chữa:
− Thôi thì để hai cụ cắt vài thang thuốc bổ thôi vậy.
Cụ ông lại nhắm nghiền mắt lại, gắt:
− Biết rồi! Khổ lắm! Khổ lắm! Nói mãi!...
− Thế người ta giận thì rồi nhà này có người ốm thì ai
đến chữa cho nữa?
Giữa lúc cuống quýt lúng túng ấy, Xuân Tóc Ðỏ bước vào, một
chai nước rất bẩn thỉu cắp ở nách, một gói lá kỳ dị ở tay. (25) Nó
trông thấy ông Phán dây thép, chợt nhớ đến bộ Âu phục mới may của nó, thì hiểu
ngay ra cái nghĩa chữ tín ở đời. Nó bèn dõng dạc khoan thai:
Nhưng ông Phán mọc sừng vội nháy mắt xua tay ra hiệu kín thì
nó lại thôi.(26) Người ta xúm quanh Xuân hỏi han nó về cuộc hành
trình, về tin tức đền Bia, ai cũng có vẻ vồ vập nó như nó là một vị hoàng tử.(27) Nhất
là Tuyết, sau khi thấy anh ruột tiến cử vắng mặt Xuân là sinh viên trường thuốc,
thì cứ đứng đờ ra mà nhìn Xuân bằng cặp mắt rất ngây thơ. Văn Minh trợn hai con
mắt ốc nhồi, ưỡn cái cổ lộ hầu, vuốt mảng tóc uốn quăn một cách trịnh trọng, rồi
nói:
− Mời các ngài lên xem chữa thuốc thánh!
Cả bọn đứng lên toan theo Văn Minh lên gác là chỗ có người bệnh.
Song le cụ lang Tỳ và cụ lang Phế đã cùng bước vào nhà một
lúc và để cho phu xe phải đòi tiền xe nhặng lên theo cái lối các bậc danh y đi
xe. Cô Tuyết ra trả tiền. Trong lúc bối rối, không biết xử trí ra sao, cụ Hồng
đã bất đắc dĩ ngồi nhỏm lên và mời tất cả mọi người lên gác vậy. (28)
Lúc ấy trên gác chỉ có ông Hai và cô Nga là con gái ông ta
săn sóc đến người bệnh mà thôi. (29) Ông Hai tuy là em ruột cụ Hồng,
song vì an cư lạc nghiệp nơi thôn quê nên bị coi rẻ. Mỗi một cử chỉ của anh
ông, cháu giai cháu dâu ông, đều làm ông kinh ngạc như người ở tiên giới bị rơi
xuống trần gian... (30) Yên trí mình quê mùa hủ lậu, ông không
hề dám có một dư luận gì về những điều mà ông thấy hình như kỳ quặc. (31) Ngay
đến con gái ông, ông cũng không dám dạy bảo gì, mỗi khi cô Nga ra tỉnh mà tải về
làng một ít ngôn ngữ hoặc cử chỉ của cuộc văn minh tiến bộ ở xứ ta.
Khi thấy tin cụ tổ mệt nặng, ông Hai vội vã ra tỉnh ngay và
đã ngồi suốt đêm ngày ở đầu giường bố để nâng bố dậy, để đỡ bố nằm xuống, để
đưa ra cái ống nhổ... để xúc một thìa chào... Ông không ghen tị vì cụ Hồng cứ
an vị mà hút thuốt phiện, vì các cháu không săn sóc đến ông cụ già. Ông thấy chỉ
một mình ông vất vả thì lòng hiếu đễ càng tăng.
Ngưòi ta rón rén lên, người nào cũng tự kiếm cho mình một chỗ,
không ai phải mời mọc ai cả. (32) Văn Minh để cụ lang Tỳ, cụ lang Phế
ngồi cạnh bệnh nhân, rồi giơ gói lá và lọ thuốc thánh ra.
−Ðây, thuốc thánh chúng tôi xin ở đền Bia cho cụ chúng
tôi đây. Thưa hai cụ, khoa học của người trần dù tiến bộ đến bậc nào thì cũng
chẳng mầu nhiệm bằng sự cứu vớt chúng sinh của đức Thánh được.
Cụ lang Tỳ giở gói lá, xem xét một lúc rồi nói:
− Ồ! Rau thài lài! Rau sam! Chỉ có thế này thôi ư?
Cụ lang Phế cầm lọ nước soi lên bóng đèn mà rằng: (33)
− Ơ kìa! Nước quỷ gì thế này? Nước ao à?
Văn Minh đưa mắt cho Xuân Tóc Ðỏ. Anh chàng này nói ngay:
− Vâng, chỉ có thế, nhưng mà chữa khỏi, vì là thuốc thánh.
Tôi đã xin âm dương, tôi đã được Thánh ban lộc cho, tôi đã thấy hàng nghìn người
khỏi bằng những thứ này rồi. (34)
Cụ lang Tỳ ra vẻ giận dỗi mà rằng:
− Thuốc men mà thế này thì công tôi bao lâu nay cũng toi! Ðã
cắt ba thang, đã đỡ, ấy thế mà...
Cụ lang Phế cũng nói ra ý bóng gió:
− Thưa cụ, không phải tôi đến tranh công của cụ. Nếu
thuốc của cụ mà hay thì hẳn người ta không phải đi xin thuốc thánh đền Bia!
Cụ lang Tỳ giật phắt lấy lọ nước trong tay cụ lang Phế, nói:
− Ðể tôi xem! Nước này mà là nước ao! Nước này chính là
nước ruộng! Uống nước này thì khỏi hết bệnh, không còn bệnh mà chữa nữa!
Cụ lang Phế cự lại:
− Cụ vặc ra với ai thế? (35) Cụ giật lấy để
làm gì thế? Ðơn tôi kê đấy à?
Nhưng cụ lang Tỳ đã không chịu nhận lỗi lại còn phát bẳn:
− Phải! Không là đơn của cụ nhưng mà nó là nước ở ruộng
chứ không phải là nước ao! Làm thuốc thì phải biết phân biệt nước ao, nước ruộng!
Cụ Phế đứng phắt dậy:
− Thôi, chịu ông rồi! Cả nước này chỉ có ông là biết
nghề thuốc!
− Biết hay không mặc xác tôi! (36)
Hai vị danh sư lúc ấy cùng đứng trước mặt nhau, sấn sổ nhìn
nhau. Sự nóng nảy của hai vị cùng như nhau, không thể ai can mà được nữa.
− Này đừng khoe mẽ! Ðám ma cụ tuần Vi mới ngày hôm kia
chứ đâu!
− A! A! Nhưng cụ tuần Vi cũng thọ hơn sáu chục tuổi
rồi! (37) Anh muốn đổ cho tôi phỏng? Thôi đi, sao anh không nhắc đến
chuyện con bé Chắt nhà ông tham Vĩnh mà anh bốc có hai thang nó đã lăn đùng ra
chết? (38)
Cụ Phế giơ hai tay phân vua mọi người:
− Ai bảo? Ai bảo là hai thang? Sao nó sốt nó lại
ăn mận? Không thì việc gì! Hai thang à? Thế anh có nhớ đứa nào chỉ bán có hai
xu thuốc đau bụng mà cậu ký Ðại suýt nữa mất mạng đấy. Thế mà đòi là lang?
Lang thế, mấy lúc mà tù mọt gông? Lang băm ấy à?
Nhung cụ Tỳ thản nhiên ngồi xuống ghế, đủng đỉnh nói:
− Lang băm? Có lẽ!... Nhưng không làm đọa thai
người nào thì thôi.
Cụ Phế ngẫu nhiên có hai mắt to như ốc nhồi: (39)
− A! Anh to gan nhỉ? Nói nữa! Nói nữa đi xem nào?
− Chứ lại sợ à? Nói tại sở Liêm phóng cho mà xem!
− Này không phải doạ! Chưa chắc đâu! Hỏi cái đứa nào
đánh mộng mà đến nỗi lòi con ngươi người ta ra, nó đây kia! Nó đây kia!
− Số nó mù thì anh bảo sao? Anh muốn tôi lục đến cái thằng
bé sài suyễn mà anh chữa bằng lá ổ nhĩ mãi không?
− Sao không nói đến bệnh trẩn kinh của bà Phó Ðoan mà
anh cứ kêu là có chửa? (40)
Bà Phó Ðoan đương cười khúc khích, bỗng phải hỗ thẹn, vội chạy
tọt ra gác sân. (41)
− Anh là thằng khốn nạn nhé! Thế cô Nga đây kia,
hôi nách mà anh chữa bằng dầu bạc hà trong sáu tháng giời không khỏi thì sao? (42)
− Sáu tháng? Thế trong ba năm trời sao anh không cho sạch
mấy nốt ghẻ ruồi ở mình cô Tuyết kia đi? (43)
Cô Nga và cô Tuyết cùng đương bưng miệng cười bỗng đỏ mặt, ngẩn
người ra như gỗ, rồi lôi nhau cắm cổ chạy mất!
Văn Minh lôi cụ Tỳ xuống thang, ông Hai lôi cụ Phế ra một
nơi. [h] Cụ Hồng thì cứ: “Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!” Những người
khác hoặc rũ rượi ra cười, hoặc xúm quanh cụ Phán bà mà khuyên giải, vì cụ bà
đã mếu máo khi người ta nói rõ mấy nốt ghẻ ruồi của con gái út cụ ra cho ai
cũng hay. Trận đấu khẩu của hai vị danh sư làm cho ông lão 80 tuổi đương nằm
rên mà tỉnh hẳn người ra như không ốm đau gì cả. Cụ ngơ ngác hỏi:
− Ô hay? Cái gì mà cười nói vui vẻ thế này? Tôi thức
hay tôi ngủ mê thế này?
Văn Minh lúc ấy đã tống khứ hai vị danh sư khỏi nhà rồi, (44) liền
ngồi xuống bên giường mà rằng:
− Thưa ông, ấy là con cháu vui mừng vì ông khỏi bệnh đấy
ạ!
− Tôi khỏi rồi ư? Tôi chưa chết ư? Lạy giời!
− Thưa ông, nhờ có ông đốc-tờ Xuân đây mà ông khỏi
đấy ạ.
− Ðâu? Thế thuốc thánh đền Bia đâu?
− Bẩm ông đã uống một nửa rồi nên mới tỉnh táo thế.
− Thế à!
− Vâng.
− Thưa cụ con đã xin âm dương... Thánh troàn rằng một
ông đốc-tờ mà chịu ơn thánh thì thánh sẵn lòng giúp lắm. Chứ mà ông lang ta thì
không đời nào thánh giúp. (44)
Ông cụ già vui mừng hỏi:
− Ðâu, còn thuốc thì cho tôi uống nốt. (45)
Xuân Tóc Ðỏ đưa lọ nước ruộng và mấy cái lá thài lài ra. Ông
cụ già lại nói:
− Nghe người ta nói thì thuốc thánh ban cho là phải nước ao,
thật bẩn thỉu, thật hôi tanh, ô uế, thì mới khỏi được bệnh kia đấy.(46) Ðừng
ai đánh lừa già đấy nhé!
Người ta cho bệnh nhân ăn mấy lá rau xam, rau thài lài, và uống
mấy chén nước ruộng ấy. Thật là thuốc thánh! Bệnh nhân độ nửa giờ đã
tỉnh táo khác thường, ngồi dậy một mình được, đã ăn được nửa bát cháo.
Ðêm ấy, khi mọi người đi ngủ thì trong phòng người ốm chỉ có
Xuân Tóc Ðỏ và cô Tuyết săn sóc mọi việc mà thôi. Ðến chính ông Hai cũng ngủ mê
ngủ mệt ở một cái trường kỳ gần đấy, vì ông đã hơi yên tâm là cụ tổ sẽ mạnh khoẻ
đến nơi rồi. (47) Tuyết đã lấy chữ hiếu ra làm cớ để cùng thức với
Xuân. Hai bên tuy không nói chuyện với nhau song bốn con mắt đã đủ nói giỏi hơn
hai cái mồm.(48)
Bệnh nhân ngủ yên, hết ho khạc, hết cả rên, cựa cậy cũng ít.
Mặt trăng soi qua cửa kính...
Hồi lâu, Tuyết đánh bạo nói:
− Thưa ngài, cụ lang vu oan, chứ tôi... tôi ... khỏi mấy
nốt ghẻ đã từ lâu rồi. (49)
Xuân Tóc Ðỏ lúng túng ngồi câm làm cho Tuyết phải nghĩ thầm:
“À, dễ người ta làm bộ vì người ta là sinh viên trường thuốc”. Rồi Tuyết ôm mối
hận mà về phòng riêng.
NGUỒN:
[Chương] VII
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 46 (18 Novembre 1936), tr. 33-38.
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 46 (18 Novembre 1936), tr. 33-38.
Bản B: Số đỏ, tiểu thuyết, Vũ Trọng Phụng; Nhà in
Lê Cường, Hà Nội, 1938 (mất văn bản)
Bản C: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1946, tr. 93-107.
Bản D: Số đỏ, Vũ Trọng Phụng; Nxb. Mai Lĩnh,
Hà Nội, 1952, tr. 78-90.
Bản E: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1957, tr. 72-82.
Bản F: Số đỏ, tiểu thuyết xã hội tả chân, Vũ Trọng
Phụng; Nxb. Mai Lĩnh, Sài Gòn, 1958, tr. 72-83.
Bản G: Tuyển tập Vũ Trọng Phụng, tập III, Nxb. Văn
học, Hà Nội, 1987, tr. 76-87.
KHẢO DỊ:
(1) A, D, F: Trên cái sập gụ khảm mà giữa là cái
khay đèn, cụ nằm một bên, thằng xe nằm một bên, cụ bà thì ngồi phía dưới
chân.
C, E: Trên cái sập gụ khảm mà
giữa là cái khay đèn, cụ nằm một bên, cụ bà thì ngồi phía dưới chân.
G: Trên cái sập gụ khảm mà giữa là cái
khay đèn, cụ nằm một bên, thằng xe một bên, cụ bà thì ngồi phía dưới chân.
(2) A: Thằng xe lúc ấy đã rửa sạch hai cái chân ngựa
người để gánh vác trách nhiệm nặng nề của người bồi tiêm thuốc phiện.
C, D, E, F, G: Thằng xe
lúc ấy đã rửa sạch hai cái chân ngựa người để gánh vác cái trách nhiệm
nặng nề của người bồi tiêm thuốc phiện.
(3) A, D, F, G: Ấy thế rồi... ta cứ lo toan trước việc ma
chay đi mà thôi.
C, E: Ấy thế rồi... ta cứ
lo toan trước ma chay đi mà thôi.
(4) A: Nếu chúng nó muốn thì chúng nó cứ cho thuê
kèn bú-rích Tây đi, càng hay.
C, D, E, F, G: Nếu chúng
nó muốn thì chúng nó cứ đi thuê kèn bú-rích Tây đi, càng
hay.
(5) A, C, D, E, F: Nhưng mà không thể vì cái
thích của chúng mà bãi bỏ cái thích của tôi được!
G: Nhưng mà không
thể vì cái thích của chúng mà bỏ cái thích của tôi được!
(6) A, C, D, F, G: Cụ bà lải nhải kể lể những mớ
lễ nghi phức tạp nó làm cho một gia đình thành ra muốn pha trò, mỗi
khi gia đình ấy sắp được hân hạnh là tang gia.
E: Cụ bà lải nhải kể lể những
mớ lễ nghi phức tạp nó làm cho gia đình thành ra muốn pha trò, mỗi khi gia đình
ấy sắp được hân hạnh là tang gia.
(7) A: Người nào cũng đã lên gác chỗ có giường của cụ
cố tổ, vén màn nhìn vào rồi rón rén lui ra, chạy ù xuống nhà dưới, và cho
thế là xong cái bổn phận đi thăm một người ốm nặng.
C, D E, F: Người nào
cũng đã lên gác chỗ có giường của cụ cố tổ, vén màn nhìn vào rồi rón
rén lui ra, chạy ù xuống nhà dưới, cho thế là xong cái bổn phận đi thăm một người
ốm nặng.
G: Người nào cũng đã lên
gác chỗ có giường cụ cố tổ, vén màn nhìn vào rồi rón rén lui ra, chạy ù xuống
nhà dưới, cho thế là xong cái bổn phận đi thăm một người ốm nặng.
(8) A: vì bệnh nhân mà chết thì thực là đáng mừng chung.
C, D, E, F, G: vì bệnh
nhân mà chết thì thực là đáng mừng cho họ.
(9) A, C, D, E, F: người ta bàn soạn y như trong nhà đã
có người chết rồi, chứ không phải chỉ mới có người ốm.
G: người ta bàn soạn y
như trong nhà đã có người chết rồi, chứ không phải chỉ có người ốm.
(10) A: Ông nhà báo đã được sự chủ khẩn khoản yêu
cầu viết bài tường thuật, bài cáo phó, và sửa soạn chụp ảnh đăng báo.
C, D, E, F,
G: Ông nhà báo đã được sự chủ khẩn khoản yêu cầu viết bài cáo phó,
bài tường thuật, và sửa soạn chụp ảnh đăng báo.
(11) A: Văn Minh vợ mơ màng một cách sung sướng rằng
chỉ nay mai là sẽ được ăn vận toàn trắng, nhất là cái khăn trắng, một điều
mà bà vẫn ao ước bấy lâu nay. Văn Minh chồng ngồi hút thuốc lá Camel, cũng
mơ màng đến phần tài sản mà ông ta sẽ được hưởng, nếu ông nội ông ta chết.
C, D, E, F, G: Văn Minh
vợ mơ màng một cách sung sướng rằng chỉ nay mai là sẽ được ăn vận toàn trắng, một
điều bà vẫn ao ước bấy lâu nay. Văn Minh chồng ngồi hút thuốc lá Ăng-lê, cũng
mơ màng đến phần tài sản mà ông ta sẽ được hưởng, nếu ông nội ông ta chết.
(12) A: Cậu Tân, mà ai cũng gọi là Tú Tân, không phải
vì đã đỗ Tú tài, nhưng là vì đã ba lần thi trượt cái phần thứ nhất bằng
Tú tài, lúc ấy loay hoay với hai ba cái máy ảnh, cân nhắc xem
hôm đưa đám nên dùng đến cái nào thì hơn.
C, E: Cậu Tân, mà ai cũng gọi
là Tú Tân, không phải vì đã đỗ Tú tài, nhưng mà vì đã ba lần thi trượt
cái phần thứ nhất bằng Tú tài, lúc ấy loay hoay hai ba cái máy ảnh, cân nhắc
xem hôm đưa đám nên dùng đến cái nào thì hơn.
D, F: Cậu Tân, mà ai cũng gọi
là Tú Tân, không phải vì đã đỗ Tú tài, nhưng mà vì đã ba lần thi trượt
cái phần thứ nhất bằng Tú tài, lúc ấy loay hoay hai ba cái máy ảnh, cân nhắc
xem hôm điđưa đám nên dùng đến cái nào thì hơn.
G: Cậu Tân, mà ai cũng gọi là
Tú Tân, không phải vì đã đỗ Tú tài, nhưng mà vì đã ba lần thi trượt
cái phần thứ nhất bằng Tú tài, lúc ấy loay hoay hai ba cái máy ảnh, cân nhắc
xem hôm điđám nên dùng đến cái nào thì hơn.
(13) A, C, D, E, F: Bà Phó Đoan ngồi ẵm cậu con cầu
tự của bà như một vị hiền mẫu.
G: Bà Phó
Đoan ngồi ẵm cậu con cầu tự của bà như một hiền mẫu.
(14) A: Ông Joseph Thiết − một bạn thân của Văn
Minh − thì ngồi trầm tư mặc tưởng với cái ý định mở một tờ báo bảo hoàng, không
phải làm việc cho triều đình Huế, nhưng cho dòng vuaOrléans bên Pháp, và
cho ông Léon Daudet.
C, D, E, F,
G: Ông Joseph Thiết − một bạn thân của Văn Minh − thì ngồi trầm tư mặc tưởng với
cái ý định mở một tờ báo bảo hoàng, không phải làm việc cho triều đình Huế,
nhưng cho dòng họ Orléans bên Pháp, và cho ông Léon Daudet.
(15) A: thì một nửa dân thành phố Paris, gồm các đảng ở
cực hữu
C, D, E, F, G: thì
một nửa dân thành phố Paris, gồm các chính đảng ở cực hữu
(16) A: Rồi người ta cãi nhau về vấn đề chức nghiệp
biên trong cáo phó.
C, D, F: Rồi
người ta cãi nhau ỏm tỏi một cách chính đáng về vấn đề chức nghiệp
biên trong cáo phó.
E: Rồi người ta
cãi nhau ỏm tỏi một cách thích đáng về vấn đề chức nghiệp biên trong
cáo phó.
G: Rồi người ta
cãi nhau ỏm tỏi một cách chính đáng về vấn đề chức nghiệp in trong
cáo phó.
(17) A: rất có nhan sắc, lại cũng sắp sửa lãng
mạn theo cái lối phụ nữ tân tiến rởm.
C, D, E, F, G: rất
có nhan sắc, lại cũng sắp lãng mạn theo cái lối phụ nữ tân tiến rởm.
(18) A: Tôi đến nhà cả hai cụ lang, tôi chẳng gặp cụ
nào cả, tức mình tôi dặn cả hai cụ cùng đến.
C, D, E, F, G: Tôi
đến nhà cả hai cụ lang, tôi chẳng gặp cụ nào cả, tôi bèn dặn cả hai cụ
cùng đến.
(19) A, D, F: Người ta đã bảo để chờ
ông Xuân xin thuốc Thánh ở đền Bia về.
C, E: Người
ta bảo để chờ ông Xuân xin thuốc Thánh ở đền Bia về.
G: Người ta
đã bảo chờ ông Xuân đi xin thuốc Thánh ở đền Bia về.
(20) A: Bạn ông là Joseph Thiết cắt ngay:
C, D, E, F, G: Bạn
ông là Joseph Thiết cắt nghĩa ngay:
(21) A: Sao bảo đã có một ông Xuân nào là sinh viên trường
thuốc kia mà?
C, D, E, F, G: Sao
bảo đã có một ông Xuân nào là sinh viên trường thuốc chữa chạy cho cụkia
mà?
(22) A: Ông Xuân đã ngồi trò chuyện với ông cụ mà đã
được kính phục lắm.
C, D, E, F, G: Ông
Xuân đã ngồi trò chuyện với ông cụ và đã được kính phục lắm.
(23) A: Hai mối tín ngưỡng đủ khiến một ông lang băm
cũng có tài!
C, D, E, F, G: Hai
mối tín ngưỡng đủ khiến một ông lang băm cũng trở nên có tài!
(24) A: Văn Minh chạy thẳng vào phía trong
tìm mẹ.
C, D, E, F, G: Văn
Minh chạy vào phía trong tìm mẹ.
(25) A, D, F, G: Xuân Tóc Ðỏ bước vào, một cái chai
nước rất bẩn thỉu cắp ở nách, một gói lá kỳ dị ở tay.
C, E: Xuân Tóc Ðỏ
bước vào, một chai nước rất bẩn thỉu cắp ở nách, một gói lá kỳ dị ở tay.
(26) A: Nhưng ông Phán mọc sừng vội nháy mắt soa tay
ra hiệu kín thì nó lại thôi.
C, D, E, F,
G: Nhưng ông Phán mọc sừng vội nháy mắt sua tay ra hiệu kín thì
nó lại thôi.
(27) A: ai cũng có vẻ vồ vập như nó là một vị hoàng tử.
C, D, E, F, G:
ai cũng có vẻ vồ vập nó như nó là một vị hoàng tử.
(28) A: Trong lúc bối rối, không biết xử trí
ra sao, cụ Hồng đã bất đắc dĩ ngồi nhỏm lên và mời tất cả mọi người
lên gác vậy.
C, D, E, F,
G: Trong lúc bối rối, không biết xử trí ra sao, cụ Hồng đã bất đắc dĩ ngồi nhỏm
lên mời tất cả mọi người lên gác vậy.
(29) A, C, D, E, F: Lúc ấy trên gác chỉ có ông Hai
và cô Nga là con gái ông ta săn sóc đến người bệnh mà thôi.
G: Lúc ấy trên gác
chỉ có ông Hai và cô Nga là con gái ông ta.
(30) A: Mỗi một cử chỉ của anh ông, của cháu
giai cháu dâu ông, đều làm ông kinh ngạc như người ở tiên cung bị
rơi xuống trần gian.
C, E: Mỗi một
cử chỉ của anh ông, cháu giai cháu dâu ông, đều làm ông kinh ngạc như người ở tiên giới bị
rơi xuống trần gian.
D, F, G: Mỗi
một cử chỉ của anh ông, cháu giai cháu dâu ông, đều làm ông kinh ngạc như
người tiên giới bị rơi xuống trần gian.
(31) A, C, D, E, F: Yên trí mình quê mùa hủ lậu,
ông không hề dám có một dư luận gì về những điều mà ông thấy hình như kỳ quặc.
G: Yên trí
mình nhà quê hủ lậu, ông không hề dám có một dư luận gì về những điều
mà ông thấy hình như là kỳ quặc.
(32) A: Ngưòi ta rón rén lên, người nào cũng kiếm
cho mình một chỗ, không ai phải mời mọc ai cả.
C, D, E, F,
G: Ngưòi ta rón rén lên, người nào cũng tự kiếm cho mình một chỗ,
không ai phải mời mọc ai cả.
(33) A, D, F, G: Cụ lang Phế cầm lọ nước soi lên
bóng đèn điện mà rằng:
C, E: Cụ
lang Phế cầm lọ nước soi lên bóng đèn mà rằng:
(34) A: Vâng, chỉ có thế, nhưng mà chữa khỏi, vì
là của thánh. Tôi đã xin âm dương, tôi đã được Thánh ban cho, tôi đã
thấy hàng nghìn người khỏi bằng những thứ này rồi.
C, D, E, F, G:
Vâng, chỉ có thế, nhưng mà chữa khỏi, vì là thuốc thánh. Tôi đã xin
âm dương, tôi đã được Thánh ban lộc cho, tôi đã thấy hàng nghìn người
khỏi bằng những thứ này rồi.
(35) A, C, D, F, G: Cụ vặc ra với ai thế?
E: Cụ vặc
ra mới ai thế?
(36) A: Biết hay không mặc xác tôi! Anh
không phải cà!
C, D, E, F, G: Biết
hay không mặc xác tôi!
(37) A: Nhưng cụ tuần Vi còn thọ
hơn sáu chục tuổi rồi!
C, D, E, F,
G: Nhưng cụ tuần Vi cũng thọ hơn sáu chục tuổi rồi!
(38) A: sao anh không nhắc đến chuyện con bé
Chắt nhà ông tham Vĩnh mà anh bốc mới có hai thang nó đã lăn đùng ra
chết?
C, D, E, F:
sao anh không nhắc đến chuyện con bé Chắt nhà ông tham Vĩnh mà anh bốc có hai
thang nó đã lăn đùng ra chết?
G: sao anh
không nhắc đến chuyện con bé Chắt nhà ông tham Vĩnh mà ông bốc có hai
thang là nó đã lăn đùng ra chết?
(39) A: Cụ Phế ngẫu nhiên có hai con mắt
to như ốc nhồi
C, D, F, G:
Cụ Phế ngẫu nhiên có hai mắt to như ốc nhồi
E: Cụ Phế ngẫu
nhiên có đôi mắt to như đôi mắt ốc nhồi
(40) A: Sao không nói đến bệnh điều kinh
của bà Phó Ðoan mà anh cứ kêu là chửa?
C, D, E, F,
G: Sao không nói đến bệnh trẩn kinh của bà Phó Ðoan mà anh cứ kêu là
có chửa?
(41) A: Bà Phó Ðoan đương cười khúc khích, bỗng
chạy tọt ra gác sân.
C, D, E, F, G: Bà
Phó Ðoan đương cười khúc khích, bỗng phải hỗ thẹn, vội chạy tọt ra
gác sân
(42) A: Thế cô Nga đây kia, hôi nách mà anh chữa bằng dầu
bạc hà trong sáu tháng trời thì sao?
C, D, E, F, G: Thế
cô Nga đây kia, hôi nách mà anh chữa bằng dầu bạc hà trong sáu tháng giời không
khỏi thì sao?
(43) A: Thế trong ba năm trời sao anh không cho sạch
mấy nốt ghẻ ở mình cô Tuyết kia đi?
C, D, G: Thế trong
ba năm trời sao anh không cho sạch mấy nốt ghẻ ruồi ở mình cô Tuyết
kia đi?
E: Thế trong ba năm giời
sao anh không chữa sạch mấy nốt ghẻ ruồi ở mình cô Tuyết
kia đi?
F: Thế trong ba năm giời
sao anh không cho sạch mấy nốt ghẻ ruồi của mình cô Tuyết
kia đi?
(44) A: Văn Minh lúc ấy đã tống khứ hai vị danh y khỏi
nhà rồi,
C, D, E, F,
G: Văn Minh lúc ấy đã tống khứ hai vị danh sư khỏi nhà rồi,
(44) A: Thánh troàn rằng một ông đốc-tờ mà
chịu ơn thánh thì thánh sẵn lòng giúp lắm.
C, D, E, F, G:
Thánh troàn rằng một ông đốc-tờ mà chịu ơn thánh thì thánh sẵn lòng giúp lắm. Chứ
mà ông lang ta thì không đời nào thánh giúp.
(45) A: Ðâu, còn thuốc thì cho tôi
uống nốt.
C, D, E, F, G:
Ðâu, còn thuốc cho tôi uống nốt.
(46) A, G: Nghe người ta nói thì thuốc thánh ban
cho phải là nước ao, thật bẩn thỉu, thật hôi tanh, ô uế, thì mới khỏi
được bệnh kia đấy.
C, D, E, F: Nghe
người ta nói thì thuốc thánh ban cho là phải nước ao, thật bẩn thỉu,
thật hôi tanh, ô uế, thì mới khỏi được bệnh kia đấy.
(47) A: Ðến chính ông Hai cũng ngủ mê ngủ mệt ở một
cái trường kỳ gần đó, vì ông đã hơi yên tâm là cụ tổ sẽ mạnh khoẻ đến nơi
rồi.
C, D, E: Ðến
chính ông Hai cũng ngủ mê ngủ mệt ở một cái trường kỳ gần đấy, vì ông đã
hơi yên tâm là cụ tổ sẽ mạnh khoẻ đến nơi rồi.
(48) A: Hai bên tuy không nói gì với nhau
song bốn con mắt đã đủ nói giỏi hơn hai cái mồm.
C, D, E, F, G: Hai
bên tuy không nói chuyện với nhau song bốn con mắt đã đủ nói giỏi hơn
hai cái mồm
(49) A: Thưa ngài, cụ lang vu oan, chứ tôi... tôi
... khỏi mấy nốt ghẻ rồi.
C, D, E, F, G:
Thưa ngài, cụ lang vu oan, chứ tôi... tôi ... khỏi mấy nốt ghẻ đã từ lâu rồi.
CHÚ THÍCH:
[a] minh tinh: dải lụa hoặc giấy có ghi tên tuổi,
chức tước người chết, được trương cao lên khi đưa đám ma theo tục lệ cổ truyền;
nhà táng: nhà làm bằng giấy hoặc vải, có trang trí, úp lên quan tài khi đưa ra
huyệt mộ; bú-rích (phỏng âm chữ Pháp musique): âm nhạc.
[b] lộ bộ: chưa rõ là gì; trong ngữ cảnh câu văn, có thể
đoán đây là tên một vật dụng trong nhà.
[c] dòng họ Orléans: một dòng họ từng làm vua ở nước
Pháp.
[d] Léon Daudet (1867-1942) nhà văn, nhà báo, chính
khách Pháp.
[e] Jacques Bainville (1879-1936) nhà ngoại giao, sử gia
Pháp.
[f] Dernières créations (chữ Pháp): sáng tạo mới nhất,
sáng tạo tối tân.
[g] Thuốc thánh đền Bia: thuốc xin ở đền Bia, tại
làng Văn Thai, tổng Nghĩa Phú, huyện Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương. Đền này thờ Tuệ
Tĩnh thiền sư tức Nguyễn Bá Tĩnh (1330-?), quê làng Văn Thai. Theo lời tục truyền,
Tĩnh mồ côi cha mẹ từ 6 tuổi, được một hào phú trong làng nuôi, sau theo học một
thiền sư ở Giao Thủy (Nam Định), vừa học nho vừa học thuốc, đỗ Hoàng giáp /hay
đỗ Thái học sinh?/ dưới triều Trần Dụ Tông (1341-69) nhưng không ra làm quan mà
chuyên làm thuốc chữa bệnh, đặc biệt chú ý tìm cây thuốc ở Việt Nam, soạn ra và
truyền lại sách “Nam dược thần hiệu”; ngoài ra còn hưng công xây dựng được vài
chục ngôi chùa. Về sau ông được triều cống sang Trung Quốc để chữa bệnh hậu sản
cho vợ vua nhà Minh /hay Nguyên?/, được vua Minh phong sắc “Nam Việt Y Tử”,
nhưng không được về nước mà bị giữ lại ở đó cho đến chết. Cũng theo tục truyền,
đến thời Lê Cảnh Hưng (1740-86) có tiến sĩ Nguyễn Danh Nho (1638-99) là người
cùng làng Văn Thai đi sứ sang nhà Thanh, tình cờ nhìn thấy tấm bia mộ Tuệ Tĩnh,
trong đó có lời nhắn “mai sau ai có về Nam Việt thì cho di cốt tôi về với”, bèn
sao lục lời văn bia ấy rồi thuê thợ khắc đá thành tấm bia đem về nước; qua vạn
thủy thiên sơn, khi đến một nơi gần làng Văn Thai thì tấm bia tụt xuống và
không sao chuyển đi được. Người ta cho là thánh đã hiển linh, bèn xây đền thờ
ngay tại vị trí đó, đặt tên là đền Bia. Tục truyền, thuốc thánh xin ở đền Bia rất
công hiệu, dân đến lễ đền Bia xin thuốc rất đông. Đến thời Minh Mệnh (1820-40),
vua thấy dân tụ về đông như thế, cho là việc phạm, bèn bắt khiêng bia về tỉnh
đường giam phạt 100 năm, từ đó người đến cúng bái xin thuốc bớt dần. Về sau, có
người làng Văn Thai làm việc trên tỉnh đường xin được mang lại tấm bia về đặt lại
ở đền cũ; người trong vùng lại về đây cúng lễ xin thuốc, nhưng ban đầu chỉ có
dân 3 làng Văn Thai, Nghĩa Phú, Phú Lộc xin thuốc là hiệu nghiệm. Người ta cho
rằng từ đầu tháng giêng năm 1936, lời quở phạt của vua Minh Mệnh đã hết hạn, tức
là thánh y Tuệ Tĩnh lại vui lòng cứu chữa chúng sinh, nên người ta kéo về làm lễ
mỗi ngày có đến hàng nghìn người. Ai đã thành tâm đến xin thuốc cửa ngài thì dù
bệnh nặng đến đâu cũng thuyên giảm. Hầu hết các bệnh đều chữa bằng các thứ lá
và nước lã, ai xin về uống cũng đều khỏi. (Theo sách “Lịch sử chùa Bia”, Hồng
Mai soạn, nhà in Hồng Tuyết, Hà Nội, 1936, tr. 3-8). Tại thư viện Quốc gia ở Hà
Nội hiện có ít nhất 5 tập sách mỏng về sự tích đền Bia, hầu hết đều in cuối
1935 đầu 1936, hầu hết đều dùng để bán tại lễ hội đền Bia. Hẳn đây là sự việc
đáng chú ý trong đời sống dân gian đương thời. Có lẽ nhà văn Vũ Trọng Phụng đã
chú ý đến điều này, và đã đưa sự kiện đó vào tiểu thuyết Số Đỏ.
[h] Đoạn đối đáp cãi vã giữa hai nhân vật lang Tỳ và
lang Phế này, tác giả Vũ Trọng Phụng đã từng viết thành truyện ngắn Cuộc
vui ít có, đăng tuần báo Nhật tân s. 18 (29.11.1933) dưới bút
danh Thiên Hư.
VIII
Mấy nguyên nhân đắc thắng của Bình dân trong xưởng
Âu Hóa - Một cuộc âm mưu về tài chính - Một cuộc âm mưu về tình (1)
Ðã hai tuần lễ nay, phong trào Bình dân toàn thắng!
Là vì sự tình cờ đã đẩy xô Xuân Tóc Ðỏ, đã hai tuần lễ, vào
cái gia đình trưởng giả của Văn Minh. (2) Thanh thế nó mỗi ngày một
to tướng mãi ra. Ảnh hưởng của nó cũng vậy. (3) Nó cứ tự nhiên
tham dự vào những việc rất can hệ cho xã hội mà nó không biết. Sự ngu độn của
nó được người ta cho là nhũn nhặn, là sự khiêm tốn, nên nó lại càng được yêu mến
hơn. (4) Nó chỉ còn chờ... Nó biết rõ điều ấy lắm. Nó chờ số phận
lôi nó lên cao chót vót.
Ông thầy số, những khi lai vãng nhà bà Phó Ðoan để khen bà là
trinh tiết, (5) và cậu con cầu tự (Em chã!) thật là con
Giời con Phật, không bao giờ quên cổ động cho Xuân Tóc Ðỏ là có một tương lai rực
rỡ, lừng lẫy tiếng tăm có phen... Bà Phó Ðoan lại cổ động cho Xuân là có học
thức với ông phán mọc sừng. Ông này lại luôn luôn khen ngợi trước mặt cụ Hồng (Biết
rồi! Khổ lắm!...) rằng Xuân là một người đứng đắn, mặc lòng hãy còn trẻ trung.
Cụ cố Hồng đã côông kênh Xuân Tóc Ðỏ là sinh viên trường thuốc trước mặt cụ cố
tổ và cụ bà... Những người này vô tình nhắc lại những lời ấy cho nhiều người
khác cùng biết. Ðối lại kết quả bất ngờ ấy, Xuân Tóc Ðỏ chỉ việc cổ động cho
ông thầy số là Quỷ Cốc Tử tái thế, ấy chỉ có vậy thôi! (6)
Chỉ có cặp vợ chồng Văn Minh là biết rõ sự thực, nhưng lại ở
vào trường hợp há miệng mắc quai. Tuyên bố rằng Xuân vốn con nhà hạ lưu, làm
nghề nhặt ban sân quần, vì một trò dâm dục bỉ ổi mà phải đuổi? Chao ôi! Thế thì
còn gì là tiệm may Âu Hoá nữa! (7) Thế thì còn đâu là những cái
thích của bọn khách hàng phụ nữ vốn ưa cái nhanh mồm nhẹ miệng và những cử chỉ
ngộ nghĩnh của Xuân Tóc Ðỏ nữa? (8)
Vợ nghĩ thế, còn chồng thì, vì lẽ đã bịp cả ông bố hiếu danh
rằng Xuân vốn là sinh viên trường thuốc, “ông đốc” cẩn thận, bây giờ biết ăn
làm sao, nói làm sao! (9) Cho nên dù Văn Minh rất oán hận Xuân ở chỗ
nó đã chẳng may cứu sống được ông nội mình bằng thuốc thánh đền Bia − một sự
ông ta không thể tha thú được − ông ta cũng khoanh tay chịu nhịn vậy.
Riêng về phần cụ Hồng (Biết rồi! Khổ lắm!) thì tuy cũng có cụt
hứng vì bố mình lại không chết vì chai nước ruộng và mấy cái lá thài lài, cụ
cũng không dám tỏ lòng bất bình ra với Xuân. Con giai cụ đã kêu đó là sinh viên
trường thuốc và con rể cụ − ông Phán mọc sừng − vẫn luôn nhắc cho cụ khỏi quên
rằng đó là một người đáng kính trọng, vì có học thức lắm, và đứng đắn hết mực. (10)
Thành thử Xuân cứ nghiễm nhiên tọa hưởng kỳ thành, im lặng mà
mỉm cười những khi cụ phán bà, ông Hai, cô Nga, cô Tuyết, ông Joseph Thiết, gọi
nó là quan đốc, và làm cái bộ mặt thờ ơ lãnh đạm mỗi khi bà Phó Ðoan nhìn trộm
nó mà mỉm cười toe toét một cách rất đa dâm. (11)
Sau khi cụ cố tổ đã mời Xuân Tóc Ðỏ dự một bữa tiệc rất trọng
thể linh đình. Việc ấy mở đầu cho một kỷ nguyên mới để thành ra một thói
quen.(12) Từ đấy mà đi, Xuân luôn luôn dự tiệc với bà Phó
Ðoan, với vợ chồng Văn Minh, bằng các lý tưởng tự do, bình đẳng. Sau cùng thì,
mỗi khi ai mời được Xuân một bữa cơm, là được một cái hân hạnh đặc biệt nữa rồi!
Ðã có người mến nó, kính sợ nó. Ðã có người ghen ghét nó nữa, nhưng cái đó
không hề gì. Lại có người phải lòng mặt nó nữa, điều ấy là đáng quan tâm.
Lâu lâu, sống mãi trong bầu không khí hỗn loạn những sự kính
trọng, sợ sệt, mơn trớn của kẻ chung quanh, Xuân Tóc Ðỏ đâm ra khinh người. Vì
lẽ theo thói thường, những kẻ nhũn nhặn hay bị coi khinh, nên Xuân Tóc Ðỏ càng
kiêu ngạo, làm bộ làm tịch bao nhiêu, lại được thiên hạ càng kính trọng. (13)
Một cái lặng im của nó cũng có giá trị của một sự khinh bỉ đáng sợ. Một cái gật
đầu ngây ngô của nó cũng có giá trị của một cái đặc ân. (14) Bọn thợ
may và thợ khâu cho nó là có thế lực đối với ông chủ, bà chủ. Cô Tuyết kính thờ
nó vì Xuân được cụ bà... kính thờ. Ông TYPN, ông Joseph Thiết, cả ông đốc Trực
Ngôn nữa, cả cậu Tú Tân là em ruột ông Văn Minh nữa, cũng ra vẻ nịnh hót nó để
lấy lòng nó, vì ai cũng tưởng cụ cố Hồng (Biết rồi! Khổ lắm!) đương chủ trương
những tư tưởng cổ điển bí mật là gả cô Tuyết, cô con gái rượu, gái út, gái yêu
quý, cho Me-sừ [a] Xuân! Hoặc tự mình lừa dối mình, hoặc bị vô số kẻ
khác lừa dối, ai cũng ở cảnh bó buộc không sợ hãi hoặc không kính trọng Xuân
thì không được. (15)
Như vậy thật là sự đắc thắng của Bình dân vậy thay! (16)
Hai giờ chiều hôm ấy, bà Phó Ðoan đánh xe hơi lại mời Xuân
lên xem một cái hội ghê gớm là Ngày hội của các gái nhảy ở Hà Nội (La
Journée des cavalières Hanoїennes) có cả các vị tai to mặt lớn trong chính giới
chủ tọa. (17) Khi thấy chỉ có Xuân Tóc Ðỏ thôi, bà Phó ngơ ngác mà rằng: (18)
− Ông Xuân nhỉ? Sao lại không nghỉ hẳn một buổi?
Xuân thản nhiên đáp trống không:
− Việc gì phải nghỉ hẳn? Họ đi thì đã có tôi ở nhà thay
quyền!
Bà Phó Ðoan nghĩ ngợi hồi lâu rồi khoe:
− Ông Xuân đã biết chưa? Hở ông?
− Cái gì?
Trước lời hỏi sỗ gọn như một câu gắt, bà Phó Ðoan vội:
− Bẩm... bẩm cái sân quần... sắp xong.
Xuân lại làm một câu gọn thon lỏn:
− Ðược lắm!
Bà Phó tuy cũng hơi kinh ngạc về những ngôn ngữ khác thường ấy,
nhưng mà chưa chi bà đã vội đem cái ngu dốt của bà ra tra khảo đã. Ắt hẳn
nếu không có cái “vì một lẽ gì” mà bà chưa hiểu được, thì Xuân Tóc Ðỏ hẳn không
dám có giọng nói sỗ sàng với bà dường kia. (19) Nghĩ rằng như
thế mà ra đi ngay thì trơ, bà lại hỏi: (20)
− Thưa ông, thế ông không đi xem hội?
− Việc Âu Hoá không có tôi một ngày cũng không được!
− Bẩm thế thợ khâu... thợ may đâu cả ạ?
− Có mấy cô khâu thì đã phải vận cả mấy bộ y phục đại
tang và tiểu cớ [c] do ông TYPN vừa chế tạo ra, mà người nhà
này chưa ai mặc đến, vì cụ tổ đã được tôi cứu cho khỏi chết... (21)Mấy cô
khâu mặc những quần áo ấy và ăn tiền công của ma-nơ-canh, bà đã hiểu ra
chưa? (22) Quần áo trót may thì phải lăng-xê[b] để quảng
cáo chứ? Mấy ông thợ cũng được đi xem hội để phát giấy chiêu hàng. (23)
− Tôi có ý muốn lại cùng đi với vợ chồng Văn Minh và rủ
ông nữa…
− Ấy họ đã đi cả.
Xuân Tóc Ðỏ cứ đáp lửng khửng đủng đỉnh như thế, tay vẫn mân
mê mấy bộ vú bằng cao su mà Tây phương mới gửi sang cho công cuộc Âu hoá ở bên
Ðại Cồ Việt này. (24) Những khí cụ của nhan sắc ấy được để trong những
cái hộp rất đẹp, lót năm bảy lần giấy thủy tinh lóng lánh. Bà Phó Ðoan nhìn những
của quái ấy bằng hai con mắt thèm thuồng, lại nhân thấy Xuân lúc ấy chỉ có một
mình trong gian hàng rộng − sự ấy thật hãn hữu – nên bà không muốn bỏ một cơ hội
tốt. Bà còn trù trừ đứng tìm một câu gì để đả động đến những cái vú cao su ấy
thì chẳng may cậu Phước ngồi ở xe hơi đỗ bên ngoài cứ “Em chã, em chã” mãi,
và khóc thét lên. Bà đau lòng phải bắt tay Xuân và ra thẳng. (25)
Xuân đứng cười thầm một mình. Bà Phó Ðoan tuy già nhưng còn
hư hơn các thiếu nữ ngây thơ nhiều, điều ấy nó biết lắm. Nó chỉ gật đầu một cái
là ăn thua ngay! “Nhưng mà già như thế thì còn... nước mẹ gì! Họa chăng
có các tiền!” Nó nghĩ thế rồi càng phục ông thầy số là tài, khi ông bảo năm nay
gặp vận đào hoa.(26) Rồi nó mơ màng những cách làm tiền, nếu bà Phó Ðoan
biết cho tâm sự của nó. Thành thử vô tình, Xuân Tóc Ðỏ đã thực hành một phương
châm mà những nhà triết học sống đến bạc đầu mới tìm ra được: ấy là phải lên mặt
với ái tình thì cuộc chinh phục mới dễ dàng hơn và bền chặt. (27)
Nó đương sung sướng bỗng phải cụt hứng vì ông Phán mọc sừng.
Ông này tập tễnh bước vào, mặt lầm lầm, không nói gì cả, giơ tay ra bắt. Xuân
Tóc Ðỏ bắt tay xong, ưỡn ngực lên cất giọng lanh lảnh nói thật to:
− Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!
− Hay lắm! Xin đa tạ... cảm ơn vạn bội.
Ông Phán mọc sừng cảm ơn tha thiết như ông ta, lần này là lần
đầu, được có người đến mách cái tin sét đánh là vợ ông ngủ với giai. Nhưng đó
là tại ông quen mồm đi mà thôi, chứ không phải là ông cảm động, vì ông đã kéo
ghế ngồi trước mặt Xuân, và nói: (28)
− Ấy lần sau quan bác cứ dõng dạc thế cho. Tôi nói lần
sau, nghĩa là lần nào bác thấy cả mặt tôi lẫn vợ tôi, nhất là trước mặt cụ Hồng
hay cụ tổ thì càng hay lắm!(29)
Xuân ngẫm nghĩ rồi nói:
− Ai lại nói thế trước mặt bác gái hay cụ Hồng,
hay cụ tổ!
− Phải thế chứ! Không thì tôi thuê quan bác chục bạc
làm gì?
Xuân lo lắng hồi lâu lại hỏi: (30)
− Hay là rồi tôi trả lại quan bác số tiền ấy vậy nhé!
Ông Phán đứng phắt dậy như bị một cái lò xo đẩy lên, kêu thất
thanh:
− Giời ơi! Thế thì chết tôi mất! Thế thì tôi đến phải tự
tử... (31)
Xuân cũng cảm động mà rằng:
− Chết nỗi! Nhưng sao quan bác lại cần tôi phải... công
kích quan bác về tội mọc sừng?
Nhưng ông Phán không những không cắt nghĩa rõ mà lại nói rằng: (32)
− Không! Không thế được! Quan bác đã hứa rồi. Chỉ có những
người giữ lời hứa là đáng quý. Hai nữa, quan bác có biết rằng địa vị quan bác
trong cái nhà này đã lung lay lắm rồi không?
− Lung lay? − Xuân Tóc Ðỏ hỏi thế một cách lo sợ.
− Phải! Tôi xin làm phúc mà mách quan bác rằng ông TYPN
hiện đương ghen tức bác vì bác đã làm vợ ông ta hư hỏng là một, tiếp khách khéo
hơn ông ta là hai, lại đã biết đo các phụ nữ may áo là ba, làm giảm thế lực của
ông ấy là bốn. (33) Bà Phó Ðoan cũng có vẻ hằn học với bác lắm,
vì lẽ gì tôi chưa rõ. Còn chính vợ chồng ông chủ thì không những ghét ngầm hờn
mát bác mà thôi, mà còn coi bác là kẻ tử thù. (34) Tại sao? Bác
có biết không? Tại bác đã làm cho cụ tổ khỏi hẳn bệnh là một, và làm cho cô Tuyết
nó hối hôn với một đám đã sêu tết [d] là hai. Vậy quan bác phải coi
chừng đó! Tôi xin lấy tình thân mà bảo rõ cho bác biết để bác liệu... Thế thì,
tôi đối với bác đã như vậy, mà bác lại không chịu giúp tôi cái việc ấy hay sao?
Xuân nghe xong rất lo sợ. Chết chửa, thì ra nó chẳng để ý gì
cả nên chẳng hiểu gì cả. Nếu thế, tất lại thất nghiệp, và không hy vọng gì có
công danh. Nó cần phải được yêu, được ai cũng yêu, thì mới mong từ một anh nhặt
quần mà lên một nhà quần vợt tài tử được. Nó run run hỏi: (35)
− Thế bây giờ phải làm thế nào? (36)
− Phải làm như tôi đã dặn. Làm như thế là nhất cử lưỡng
tiện.
− Làm sao? (37)
− Làm như thế bác chuộc lại cái lỗi xưa, những người
thù bác sẽ trở lại yêu bác.
− Tôi mà bị thù à? Bị thù vì chữa khỏi bệnh cho cụ cố
à? (38)
− Chính thế. Chỉ có cụ phán bà là hâm mộ bác vì việc ấy.
Nhưng cụ bà có thế lực gì đâu? Bác phải trông ở cụ Hồng, ở vợ chồng Văn Minh...
− Thế nghĩa là phải bảo bác mọc sừng trước mặt cả vợ
bác lẫn cụ tổ?
− Bẩm chính thế ạ! Nếu vậy tất cụ tổ phải chết tức khắc... Mà
do thế, ai cũng có tiền tiêu. Cả tôi nữa, tôi sẽ cũng có tiền tiêu... (39)
− Thật không?
− Rồi bác sẽ biết, vì nếu tôi có tiền thì rồi bác
cũng... được tiêu.
Nhưng Xuân lưỡng lự rồi nguẩy đầu:
− Tôi chả thế. Thế là giết người! Tôi không muốn làm một kẻ
sát nhân! Một tội ác! Không thể thế được!
− Ồ! Nếu bác giết có một người thì trái lại, bác cũng
làm cho số đông người khác được sung sướng. Nên lắm, bác ạ. Nếu không thì, chẳng
chóng thì chầy, bác sẽ... mất việc. (40)
Xuân Tóc Ðỏ giơ tay ra cho ông Phán mọc sừng:
− Vậy thì tôi xin hứa một lần nữa... danh dự... cam
đoan.
Ông Phán sung sướng bắt tay Xuân rất chặt, nói rối rít: (41)
− Thôi, tôi vào sở, cảm ơn bác trước nhé!
Ông Phán vừa đi khỏi thì một mỹ nhân chạy tọt vào. Xuân tưởng
lại là một phụ nữ tân tiến muốn may mặc gì, lòng đã mừng thầm, nhưng đó chỉ là
Tuyết.(42) Cô này hổn hển hỏi:
− Anh Phán liệu anh ấy có trông thấy tôi không, hở ông?
Xuân đáp liều: (43)
− Không, ông ấy có quay lại nhìn sau lưng đâu?
− Thế thì tốt lắm. Nhà đi vắng cả?
− Vâng. Sao cô không lên Hồ Tây xem hội?
− Không thích chứ sao! Trên ấy... trên ấy đầy những cô
đầu với gái nhảy, họ ăn mặc lại tân thời hơn mình hoặc y như mình! (44) Tôi,
tôi là con nhà danh giá, tôi không muốn bị thiên hạ nhầm là gái nhảy.
− Cô nói phải lắm.
− Nhưng mà đừng tưởng là tôi không biết khiêu vũ đấy
nhé?
− À... vâng.
− Ông có biết nhảy không? Ta làm thử bài tango xem
nào? (45)
Xuân sợ hãi, lắc đầu:
− Ðể khi khác... vả lại, phải có âm nhạc chứ? Nếu quý
nương muốn thì hôm nào ta đi bar chơi hơn.
− Thật không? Y hẹn rồi đấy nhé? Ông sinh viên trường
thuốc làm bộ nhé?
Xuân chối cãi:
− Chết nỗi! Quý nương cứ nói thế chứ... (46) Tôi
ít nói, ai cũng tưởng nhầm tôi là khinh người. Vả lại khinh ai chứ khinh sao được
quý nương mà dám khinh! Cô không khinh tôi là phúc!
Lần này là lần đầu Xuân dám tán tỉnh – và cũng có cơ hội –
nên Tuyết rất lấy làm cảm động. Muốn giấu sự xúc động, cô chỉ đống vú cao su, hỏi:
− Những cái gì thế ông?
− À, những vú cao su đấy... Ðể cho phụ nữ tân tiến văn minh
Âu hoá.(47)
− Thế à! Ðể tôi mách chị em bạn tôi mới được. Tôi có nhiều bạn
gái mới lắm.(48) Như thế là dắt khách cho hiệu Âu Hoá của ông đấy nhé? (49)
Xuân nói nửa nạc nửa mở:
− Chứ còn cô thì không cần dùng? (50)
Tuyết bĩu môi và ưỡn ngực ra:
− Cần gì nữa? Vú tôi thế này lại không nở nang chán ra
hay sao? Mấy cô gái mới đã có cái ngực như tôi được! (51) Mà thật đấy
chứ không bằng cao su đâu nhé?
Chừng như sợ mình chỉ nói thế chưa đủ là văn minh tân tiến,
Tuyết lại bảo:
− Tôi cho phép ông khám mà xem!
Tinh quái, Xuân Tóc Ðỏ còn khoanh tay sau lưng. (52)
− Thời buổi này, biết sao được! Giả dối hết thảy! Yêu cũng
yêu giả dối, tân thời cũng tân thời giả dối, hủ lậu cũng hủ lậu giả dối!
Tuyết phải cáu một cách rất chính đáng mà rằng: (53)
− Thì ông cứ thử khám xem tôi có... giả dối không
nào! (54)
Xuân nhìn ra phía ngoài thấy không có ai, liền phóng tay lên
ngực Tuyết, nắn tay xem của thật hay của giả. Sau khi không còn ngờ gì nữa, nó
cảm ơn bằng cách tiện thể hôn luôn tay của Tuyết mà rằng:
− Chỉ có một mình quý nương là không giả dối như đời mà
thôi. (55)
Tuyết thở dài, cảm động. Sau cùng khẽ nói:
− Ông... anh, tôi muốn anh giúp tôi một việc, em rất cảm
tạ.
− Chúng tôi rất hân hạnh. (56)
− Tôi không muốn lấy cái ngưòi ấy, vì nếu tôi lấy hắn,
chắc hắn sẽ mọc sừng. Thí dụ một người như ông mà hỏi tôi thì còn nói gì! (57) Ðằng
này hắn lại nhà quê, không biết yêu vợ như những người văn minh. Buồn lắm anh ạ.
− Tôi phải làm gì?
− Phải giả vờ chim tôi..., chúng ta giả vờ chim nhau,
mê nhau. Cho hắn bỏ tôi, mình hiểu chưa? Ta giả vờ với nhau thôi mà! Tôi cần
mang tiếng hư hỏng lắm mới được.
− Thế sao nữa ạ?
− Anh thì anh cũng phải mang tiếng là làm hại một đời
tôi mới xong! (58)
− Nếu em hứa là sau này đừng làm anh mọc sừng thì anh
xin làm hại một đời em thật sự chứ không còn “mang tiếng” gì nữa.
− Anh đốc, anh nói thật đấy chứ?
− Xin lấy danh dự ra mà hại một đời em! (59)
− Cảm ơn! Yêu lắm! Quý lắm! À, thế nhưng mà anh cần xin
nghỉ việc mới được. Thế muốn làm hại một đời người con gái tử tế đứng đắn thì mất
mấy ngày? Hở mình?
Từ đấy trở đi, Tuyết và Xuân còn nói nhiều, một bên thì lấy
tư cách bình dân, bên kia thì lấy tư cách phụ nữ tân tiến.
NGUỒN:
[Chương] VIII
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 47 (25 Novembre 1936), tr. 33-38.
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 47 (25 Novembre 1936), tr. 33-38.
Bản C: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1946, tr. 108-122.
Bản D: Số đỏ, Vũ Trọng Phụng; Nxb. Mai Lĩnh,
Hà Nội, 1952, tr. 91-103.
Bản E: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1957, tr. 83-93.
Bản F: Số đỏ, tiểu thuyết xã hội tả chân, Vũ Trọng
Phụng; Nxb. Mai Lĩnh, Sài Gòn, 1958, tr. 84-95.
Bản G: Tuyển tập Vũ Trọng Phụng, tập III, Nxb. Văn
học, Hà Nội, 1987, tr. 88-99.
KHẢO DỊ:
(1) A: PHẦN THỨ HAI. I. Mấy nguyên nhân đắc thắng
của bình dân trong xưởng Âu Hóa – Một cuộc âm mưu tài chính – Một cuộc âm mưu về
tình.
C, D, E, F, G: VIII. Mấy
nguyên nhân đắc thắng của bình dân trong xưởng Âu Hóa – Một cuộc âm mưu về tài
chính – Một cuộc âm mưu về tình.
(2) A: Là vì sự tình cờ đã đẩy sổ Xuân Tóc Ðỏ,
đã hai tuần lễ, vào cái gia đình trưởng giả của Văn Minh.
C, D, E, F: Là vì sự tình cờ
đã đẩy xô Xuân Tóc Ðỏ, đã hai tuần lễ, vào cái gia đình trưởng giả của
Văn Minh.
G: Là vì sự tình cờ đã xô
đẩy Xuân Tóc Ðỏ, đã hai tuần lễ, vào cái gia đình trưởng giả của Văn Minh.
(3) A : Ảnh hưởng của nó cũng mỗi ngày một
rộng rãi.
C, D, E, F, G: Ảnh hưởng của
nó cũng vậy.
(4) A: Sự ngu độn của nó được người ta coi
là sự nhã nhặn, là sự khiêm tốn, nên nó lại càng được yêu mến hơn.
C, D, F, G: Sự ngu độn của
nó được người ta cho là nhũn nhặn, là sự khiêm tốn, nên nó lại càng được
yêu mến hơn.
E: Sự ngu độn của nó được
người ta cho là sự nhũn nhặn, là sự khiêm tốn, nên nó lại càng được yêu mến
hơn.
(5) A, D, F, G: Ông thầy số, những khi lai vãng
nhà bà Phó Ðoan để khen bà ta là trinh tiết,
C, E: Ông thầy số, những khi
lai vãng nhà bà Phó Ðoan để khen bà là trinh tiết,
(6) A: Xuân Tóc Ðỏ chỉ việc cổ động cho ông thầy số
là Quỷ Cốc Tử tái thế, chỉ có thế mà thôi!
C, D, E, F, G: Xuân Tóc Ðỏ
chỉ việc cổ động cho ông thầy số là Quỷ Cốc Tử tái thế, ấy chỉ
có vậy thôi!
(7) A: Chỉ có cặp vợ chồng Văn Minh là biết rõ sự
thực, nhưng gần như bị ở vào trường hợp há miệng mắc quai, độc
giả hẳn đã hiểu vì những lẽ gì. Nói rõ với xã hội rằng Xuân vốn con nhà hạ
lưu, làm nghề nhặt ban sân quần, vì một trò dâm dục bỉ ổi mà phải đuổi? Chao
ôi? Thế thì còn gì tiệm may Âu Hoá nữa!
C, D, E, G: Chỉ có cặp
vợ chồng Văn Minh là biết rõ sự thực, nhưng lại ở vào trường hợp há
miệng mắc quai. Tuyên bố rằng Xuân vốn con nhà hạ lưu, làm nghề nhặt
ban sân quần, vì một trò dâm dục bỉ ổi mà phải đuổi? Chao ôi! Thế thì còn
gì là tiệm may Âu Hoá nữa!
F: Chỉ có cặp vợ chồng
Văn Minh là biết rõ sự thực, nhưng lại ở vào trường hợp há miệng mắc
quai. Tuyên bố rằng Xuân vốn con nhà hạ lưu, lành nghề nhặt
ban sân quần, vì một trò dâm dục bỉ ổi mà phải đuổi? Chao ôi! Thế thì còn
gì là tiệm may Âu Hoá nữa!
(8) A: Thế thì còn đâu là những cái thích của bọn
khách hàng phụ nữ vốn ưa thích cái nhanh mồm nhẹ miệng và những cử chỉ
ngộ nghĩnh của Xuân Tóc Ðỏ nữa?
C, D, E, F, G: Thế thì còn đâu
là những cái thích của bọn khách hàng phụ nữ vốn ưa cái nhanh mồm nhẹ miệng và
những cử chỉ ngộ nghĩnh của Xuân Tóc Ðỏ nữa?
(9) A: còn chồng thì, vì lẽ đã bịp cả ông cụ rằng
Xuân vốn là sinh viên trường thuốc, “ông đốc” cẩn thận, bây giờ biết ăn làm
sao, nói làm sao!
C, D, E, F, G: còn chồng
thì, vì lẽ đã bịp cả ông bố hiếu danh rằng Xuân vốn là sinh viên
trường thuốc, “ông đốc” cẩn thận, bây giờ biết ăn làm sao, nói làm
sao!
(10) A: Riêng về phần cụ Hồng (Biết rồi, khổ lắm !)
thì tuy cũng có cụt hứng vì bố mình lại không chết vì chai nước ruộng và mấy
cái thài lài, cụ cũng không dám tỏ lòng bất bình ra với Xuân, vì con
giai cụ đã kêu đó là sinh viên trường thuốc, và con rể cụ − ông Phán mọc sừng −
vẫn luôn luôn nhắc cho cụ khỏi quên rằng đó là một người đáng kính trọng vì có
học thức lắm, và đứng đắn hẳn hoi.
C, D, E, F, G: Riêng về
phần cụ Hồng (Biết rồi, khổ lắm !) thì tuy cũng có cụt hứng vì bố
mình lại không chết vì chai nước ruộng và mấy cái lá thài lài, cụ
cũng không dám tỏ lòng bất bình ra với Xuân. Con giai cụ đã kêu đó là sinh viên
trường thuốc và con rể cụ − ông Phán mọc sừng − vẫn luôn luôn nhắc cho cụ khỏi
quên rằng đó là một người đáng kính trọng, vì có học thức lắm, và đứng đắn hết
mực.
(11) A: và làm cái bộ mặt thờ ơ lãnh đạm mỗi khi bà Phó
Ðoan nhìn trộm nó mà mỉm cười toe toét một cách rất đỗi đa dâm.
C, D, E, F, G: và
làm cái bộ mặt thờ ơ lãnh đạm mỗi khi bà Phó Ðoan nhìn trộm nó mà mỉm cười toe
toét một cách rất đa dâm.
(12) A: Sau khi cụ cố tổ đã bình phục hẳn, muốn trả
ơn thầy, cụ bà đã mời Xuân Tóc Ðỏ dự một bữa tiệc rất trọng thể linh đình. Việc
ấy mở đầu cho một kỷ nguyên mới để ra thành một thói quen.
D, F, G: Sau khi cụ cố tổ
đã bình phục hẳn, muốn trả ơn thầy, cụ bà đã mời Xuân Tóc Ðỏ dự một bữa tiệc rất
trọng thể linh đình. Việc ấy mở đầu cho một kỷ nguyên mới để thành ra một
thói quen.
C: Sau khi cụ cố tổ
đã mời Xuân Tóc Ðỏ dự một bữa tiệc rất trọng thể linh đình. Việc ấy mở đầu
cho một kỷ nguyên mới để thành ra một thói quen.
E: Sau khi cụ cố tổ
đã mời Xuân Tóc Ðỏ dự một bữa tiệc rất trọng thể linh đình, việc ấy mở đầu
cho một kỷ nguyên mới, để thành ra một thói quen.
(13) A: nên Xuân Tóc Ðỏ càng kiêu ngạo, làm bộ làm tịch
bao nhiêu, lại được thiên hạ kính trọng.
C, D, E, F, G: nên
Xuân Tóc Ðỏ càng kiêu ngạo, làm bộ làm tịch bao nhiêu, lại được thiên hạ càng kính
trọng.
(14) A, C, D, F: Một cái lặng im của nó cũng có giá trị
của một sự khinh bỉ đáng sợ. Một cái gật đầu ngây ngô của nó cũng có giá
trị của một cái đặc ân.
E, G: Một cái lặng im của
nó cũng có giá trị của cái đặc ân.
(15) A: Hoặc tự mình lừa dối mình, hoặc vô số kẻ khác lừa
dối, ai cũng ở cảnh bó buộc không sợ hãi hoặc không kính trọng Xuân thì không
được.
C, D, E, F, G: Hoặc
tự mình lừa dối mình, hoặc bị vô số kẻ khác lừa dối, ai cũng ở cảnh
bó buộc không sợ hãi hoặc không kính trọng Xuân thì không được.
(16) A: Như vậy thật là sự đắc thắng của chủ nghĩa Bình
dân vậy thay!
C, D, E, F, G: Như
vậy thật là sự đắc thắng của Bình dân vậy thay!
(17) A, D, F, G: bà Phó Ðoan đánh xe hơi lại mời Xuân
lên Hồ Tây xem một cái hội ghê gớm là Ngày hội của các gái nhảy (La
Journée des cavalières Hanoїennes) có cả các vị tai to mặt lớn trong chính giới
chủ tọa.
C, E: bà Phó Ðoan
đánh xe hơi lại mời Xuân lên xem một cái hội ghê gớm là Ngày hội của các
gái nhảy ở Hà Nội (La Journée des cavalières Hanoїennes) có cả các vị
tai to mặt lớn trong chính giới chủ tọa.
(18) A: Khi thấy cửa hiệu vắng tanh vắng ngắt, chỉ
có Xuân Tóc Ðỏ thôi, bà Phó ngơ ngác mà rằng:
C, D, E, F, G: Khi
thấy chỉ có Xuân Tóc Ðỏ thôi, bà Phó ngơ ngác mà rằng:
(19) A: Bà Phó cũng hơi kinh ngạc về những ngôn ngữ
khác thường ấy, nhưng mà chưa chi bà đã vội đem cái ngu dốt của bà ra tra khảo
đã, bởi cớ nếu không có cái “vì một lẽ gì” mà bà chưa hiểu được, thì
Xuân Tóc Ðỏ hẳn không dám có giọng nói sỗ sàng với bà dường kia.
C, D, E, F, G: Bà
Phó tuy cũng hơi kinh ngạc về những ngôn ngữ khác thường ấy, nhưng mà
chưa chi bà đã vội đem cái ngu dốt của bà ra tra khảo đã. Ắt hẳn nếu
không có cái “vì một lẽ gì” mà bà chưa hiểu được, thì Xuân Tóc Ðỏ hẳn không dám
có giọng nói sỗ sàng với bà dường kia.
(20) A: Nghĩ rằng như thế mà ra đi ngay
thì cũng trơ, bà lại hỏi:
C, D, E, F: Nghĩ rằng
như thế mà ra đi ngay thì trơ, bà lại hỏi:
G: Nghĩ rằng như
thế mà đi ra ngay thì trơ, bà lại hỏi:
(21) A: Có mấy cô khâu thì đã phải vận cả mấy bộ y phục
đại tang và tiểu cớ do ông TYPN vừa chế tạo ra, mà rồi người nhà này
chưa ai mặc đến, vì cụ tổ đã được tôi cứu cho khỏi chết...
C, D,
E, F, G: Có mấy cô khâu thì đã phải vận cả mấy bộ y phục đại tang và tiểu cớ do
ông TYPN vừa chế tạo ra, mà người nhà này chưa ai mặc đến, vì cụ tổ đã được tôi
cứu cho khỏi chết...
(22) A: Mấy cô khâu mặc những quần áo và ăn tiền công của ma-nơ-canh,
bà đã hiểu ra chưa?
C, D, E, F: Mấy cô
khâu mặc những quần áo ấy và ăn tiền công của ma-nơ-canh, bà đã
hiểu ra chưa?
G: Mấy cô khâu mặc
những quần áo ấy và ăn tiền công của ma-nơ-canh, bà đã hiểu
chưa?
(23) A: Quần áo đã trót may thì phải lăng-xê để
quảng cáo chứ? Mấy ông thợ cũng được đi xem hội để đi phát giấy chiêu
hàng.
C, D, E, F, G: Quần
áo trót may thì phải lăng-xê để quảng cáo chứ? Mấy ông thợ cũng được
đi xem hội để phát giấy chiêu hàng.
(24) A: Xuân Tóc Ðỏ cứ đáp lửng khửng đủng đỉnh như thế,
tay vẫn mân mê mấy bộ vú bằng cao su mà nước Pháp mới gửi sang cho
công cuộc Âu hoá ở bên Ðại Cồ Việt này.
C, D, E, F, G:
Xuân Tóc Ðỏ cứ đáp lửng khửng đủng đỉnh như thế, tay vẫn mân mê mấy bộ vú bằng
cao su mà Tây phương mới gửi sang cho công cuộc Âu hoá ở bên Ðại Cồ Việt
này.
(25) A: Bà còn trù trừ đứng tìm một câu gì đả động đến
những cái vú cao su ấy thì chẳng may cậu Phước ngồi ở xe hơi đỗ bên ngoài cứ “Em
chã, em chã” mãi, và khóc thét lên. Bà phải bắt tay Xuân và ra thẳng.
C, D, E, F, G: Bà còn
trù trừ đứng tìm một câu gì để đả động đến những cái vú cao su ấy thì
chẳng may cậu Phước ngồi ở xe hơi đỗ bên ngoài cứ “Em chã, em chã”
mãi, và khóc thét lên. Bà đau lòng phải bắt tay Xuân và ra thẳng.
(26) A, D, F, G: Nó nghĩ thế rồi càng phục ông thầy số
là tài, khi ông bảo nó năm nay gặp vận đào hoa.
C, E: Nó nghĩ thế rồi
càng phục ông thầy số là tài, khi ông bảo năm nay gặp vận đào hoa.
(27) A: Thành thử vô tình, Xuân Tóc Ðỏ đã thực hành một
phương châm mà triết học đã sống đến bạc đầu mới tìm ra được, ấy là
phải lên mặt với ái tình thì cuộc chinh phục mới dễ dàng hơn và bền chặt hơn.
C, D, E, F, G: Thành thử
vô tình, Xuân Tóc Ðỏ đã thực hành một phương châm mà những nhà triết
học sống đến bạc đầu mới tìm ra được: ấy là phải lên mặt với ái tình thì cuộc
chinh phục mới dễ dàng hơn và bền chặt.
(28) A: Nhưng đó là tại ông quen mồm đi đó mà
thôi, chứ không phải do ông cảm động, vì ông kéo ghế ngồi trước mặt
Xuân và nói:
C, E: Nhưng đó là tại
ông quen mồm đi mà thôi, chứ không phải là ông cảm động, vì ông đãkéo ngay ghế
ngồi trước mặt Xuân, mà nói:
D, F, G: Nhưng đó là tại ông
quen mồm đi mà thôi, chứ không phải là ông cảm động, vì ông đã kéo ngay ghế
ngồi trước mặt Xuân, và nói:
(29) A, C, D, F, G: Tôi nói lần sau, nghĩa là lần nào
bác thấy cả mặt tôi lẫn vợ tôi, nhất là trước mặt cụ Hồng hay cụ tổ
thì càng hay lắm!
E: Tôi nói lần
sau, nghĩa là lần nào bác thấy mặt tôi lẫn vợ tôi, nhất là trước mặt cụ Hồng
hay cụ tổ thì càng hay lắm!
(30) A: Xuân lo lắng hồi lâu rồi hỏi
C, D, E, F,
G: Xuân lo lắng hồi lâu lại hỏi
(31) A, C, D, E, F: Giời ơi! Thế thì chết tôi mất!
Thế thì tôi đến phải tự tử.
G: Giời ơi! Thế
thì tôi chết mất! Thế thì tôi đến phải tự tử.
C, D, E, F,
G: Nhưng ông Phán không những không cắt nghĩa rõ mà lại nói rằng:
(33) A: Tôi xin làm phúc cho bác mà mách bác
rằng ông TYPN hiện đương ghen tức bác, vì bác đã làm vợ ông ta hư hỏng là một, tiếp
khách khéo hơn ông ta là hai, lại đã biết đo các phụ nữ may áo là ba, làm giảm
thế lực của ông ấy là bốn.
C, D, F: Tôi xin làm
phúc mà mách quan bác rằng ông TYPN hiện đương ghen tức bác, vì bác
đã làm vợ ông ta hư hỏng là một, tiếp khách khéo hơn ông ta là hai, lại đã biết
đo các phụ nữ may áo là ba, làm giảm thế lực của ông ấy là bốn.
E: Tôi xin làm phúc mà
mách bác rằng ông TYPN hiện đương ghen tức bác, vì bác đã làm vợ ông ta hư hỏng
là một, tiếp khách khéo léo hơn ông ta là hai, lại đã biết đo các phụ
nữ may áo là ba, làm giảm thế lực của ông ấy là bốn.
G: Tôi xin làm phúc mà
mách với quan bác rằng ông TYPN hiện giờ đương ghen tức
bác, và bác đã làm vợ ông ta hư hỏng là một, tiếp khách khéo hơn ông
ta là hai, lại đã biết đo các phụ nữ may áo là ba, làm giảm thế lực của ông ấy
là bốn.
(34) A: Còn chính vợ chồng ông chủ thì không những ghét
ngầm hờn mát mà thôi, mà còn coi bác là kẻ tử thù.
C, D, E, F, G: Còn
chính vợ chồng ông chủ thì không những ghét ngầm hờn mát bác mà thôi,
mà còn coi bác là kẻ tử thù.
(35) A: Nó run run hỏi lại:
C, D, E, F: Nó run run hỏi
(36) A, C, D, E, F: Thế thì, tôi đối với bác đã như vậy,
mà bác lại không chịu giúp tôi cái việc ấy hay sao?
Xuân nghe xong rất lo sợ. Chết chửa, thì ra nó chẳng để ý gì
cả nên chẳng hiểu gì cả. Nếu thế, tất lại thất nghiệp, và không hy vọng gì có
công danh. Nó cần phải được yêu, được ai cũng yêu, thì mới mong từ một anh nhặt
quần mà lên một nhà quần vợt tài tử được. Nó run run hỏi lại:
− Thế bây giờ phải làm thế nào?
G: Thế thì, tôi đối
với bác đã như vậy, mà bác lại không chịu giúp tôi cái việc ấy sao?
− Thế bây giờ phải làm thế nào?
[chỗ này bản G bỏ mất 65 từ so với các bản trước]
(37) A: Phải làm như tôi đã dặn. Làm như thế là
nhất cử lưỡng tiện.
− Sao vậy?
C, D, E, F,
G: Phải làm như tôi đã dặn. Làm như thế là nhất cử lưỡng tiện.
− Làm sao?
(38) A: Tôi mà bị thù à? Bị thù vì chữa khỏi bệnh cho cụ
cố?
C, D, E, F, G: Tôi
mà bị thù à? Bị thù vì chữa khỏi bệnh cho cụ cố à?
(39) A, C, D, E, F: Mà do thế, ai cũng có tiền
tiêu. Cả tôi nữa, tôi sẽ cũng có tiền tiêu...
G: Mà do thế,
ai cũng có tiền tiêu. Cả tôi nữa, tôi cũng sẽ có tiền tiêu...
(40) A: Nếu không thì, bác sẽ... mất việc, chẳng chóng
thì chầy.
C, D, E, F, G: Nếu
không thì, chẳng chóng thì chầy, bác sẽ... mất việc.
(41) A: Ông Phán sung sướng bắt tay Xuân rất chặt, rối
rít:
C, D, E, F,
G: Ông Phán sung sướng bắt tay Xuân rất chặt, nói rối rít:
(42) A: Xuân tưởng lại là một phụ nữ tân tiến nào muốn
may mặc gì, lòng đã mừng thầm, nhưng đó chỉ là Tuyết.
C, D, E, F, G: Xuân tưởng
lại là một phụ nữ tân tiến muốn may mặc gì, lòng đã mừng thầm, nhưng đó chỉ là
Tuyết.
(43) A, C, D, E, F: Xuân đáp liều:
G: Xuân đáp liền:
(44) A: Trên ấy đầy những cô đầu với gái nhảy, họ ăn mặc
lại tân tiến hơn mình hoặc y như mình!
C, D, E, F,
G: Trên ấy... trên ấy đầy những cô đầu với gái nhảy, họ ăn mặc lại
tân thời hơn mình hoặc y như mình!
(45) A, C, D, E, F: Ta làm thử bài tango xem
nào?
G: Ta làm thử một bài tango xem
nào?
(46) A: Xuân chối cãi:
− Quý nương cứ nói thế chứ…
C, D, E, F,
G: Xuân chối cãi:
− Chết nỗi! Quý nương cứ nói thế chứ…
(47) A: Ðể cho phụ nữ tân tiến muốn văn minh
Âu hoá.
C, D, E, F,
G: Ðể cho phụ nữ tân tiến văn minh Âu hoá.
(48) A: Thế à! Để tôi mách chị em bạn tôi mới được vì tôi
có nhiều bạn gái mới lắm.
C, D, E, F, G: Thế
à! Để tôi mách chị em bạn tôi mới được. Tôi có nhiều bạn gái mới lắm.
(49) A, C, D: Như thế là rắt khách cho hiệu
Âu Hoá của ông đấy nhé?
E, F: Như thế
là dắt khách cho hiệu Âu Hóa của ông đấy nhé?
G: Như thế
là đắt khách cho hiệu Âu Hóa của ông đấy nhé?
(50) A: Còn cô thì không cần dùng.
C, D, E, F,
G: Chứ còn cô thì không cần dùng.
(51) A, C, D, E: Mấy cô gái mới đã có cái ngực
như tôi được!
F, G: Mấy cô gái mới chả có
cái ngực như tôi được!
(52) A: Xuân Tóc Ðỏ khoanh tay sau lưng.
C, D, E, F,
G: Tinh quái, Xuân Tóc Ðỏ còn khoanh tay sau lưng.
(53) A: Tuyết phát cáu một cách rất chính
đáng mà rằng:
C, D, E, F, G: Tuyết phải cáu
một cách rất chính đáng mà rằng:
(54) A: Thì ông cứ thử xem tôi có... giả dối không?
C, D, E, F, G: Thì
ông cứ thử khám xem tôi có... giả dối không nào!
(55) A: Xuân nhìn ra phía ngoài không có ai, liền phóng
tay lên ngực Tuyết, nắn xem đó là của thật hay của giả. Nó cảm ơn bằng
cách tiện thể hôn luôn tay của Tuyết:
− Chỉ có quý nương là không giả dối như đời mà thôi.
C, D, E, F,
G: Xuân nhìn ra phía ngoài thấy không có ai, liền phóng tay lên
ngực Tuyết, nắn tay xem của thật hay của giả. Sau khi không còn
ngờ gì nữa, nó cảm ơn bằng cách tiện thể hôn luôn tay của Tuyết mà rằng:
− Chỉ có một mình quý nương là không giả dối như đời mà thôi.
(56) A, D, F, G: Chúng tôi rất được hân hạnh.
C, E: Chúng tôi rất hân
hạnh.
(57) A, C, D, E, F: Thí dụ một người như ông mà hỏi tôi
thì còn nói gì!
G: Thí dụ một người
như ông mà hỏi tôi thì còn gì!
(58) A: Anh thì cũng phải mang tiếng là làm hại một đời
tôi.
C, D, E, F, G: Anh
thì cũng phải mang tiếng là làm hại một đời tôi mới xong.
(59) A: Xin lấy danh dự ra mà hại em!
C, D, E, F: Xin lấy
danh dự ra mà hại một đời em!
G: Xin lấy danh dự
ra mà làm hại một đời em!
CHÚ THÍCH:
[a] Me-sừ (phỏng âm chữ Pháp monsieur): ngài, ông.
[b] lăng-xê (phỏng âm chữ Pháp lancer): tung ra,
đưa ra, quảng cáo.
[c] đại tang, tiểu cớ: hai hình thức để trở (để tang),
theo phong tục: đại tang là để tang tứ thân phụ mẫu (bố mẹ đẻ, bố mẹ vợ hoặc chồng),
thời hạn 3 năm; tiểu cớ là để tang ông, bà, chú, bác, cô, dì, thời hạn một năm;
thân chủ (= người để tang) phải biểu thị việc mình đang để tang bằng một số dấu
hiệu trên trang phục (áo xô gai, mão trắng, khăn trắng, băng đen, v.v…), trong
thời gian để tang, thân chủ không được ra chốn đình trung, không được dự các
đám hỷ (cuộc vui), trong nhà không được làm đám cưới đám hỏi.
[d] hối hôn: thoái hôn, rút bỏ sự đính ước hôn nhân; sêu
tết: việc nhà trai đưa lễ vật đến biếu nhà gái vào dịp lễ tết, khi đã đính hôn
nhưng chưa cưới.
IX
Cảnh Bồng Lai trên cõi thế - Món triết lý của người đàn
bà ngoại tình - Gương “bán xử nữ” (1)
Về phía tây thành Hà Nội có một cái hồ mà người ta đã chịu
khó ngăn đôi ra bằng một con đường để cho nó thành ra hai cái hồ. Con đường ấy
là con đường Cổ Ngư, nổi tiếng khắp xứ; trong hai mươi triệu đồng bào không còn
ai là không biết, vì những thiếu nữ hoặc khuê các hoặc không, cùng những ông
sinh viên trường cao đẳng hoặc trường luật học, sinh viên không trường nào cả, (2) thường
đêm đêm đem nhau lên đó để làm nũng với nhau, để mạt sát chế độ gia đình của
nhau, để kể tội bố mẹ của nhau, độ vài tháng, để rồi sau cùng thì rủ nhau nhảy
xuống hai cái hồ ở đấy.
Thoạt đầu người ta hay nhảy xuống Hồ Tây, nhưng vì Hồ Tây sâu
lắm; những kẻ tự tử chẳng may phần nhiều không mấy ai là thoát chết cả, thành
thử người ta bảo nhau nhảy xuống cái bên cạnh là hồ Trúc Bạch, nông hơn. Vì lẽ
nhà nước cũng khôn, đã cho trồng mấy cái bảng lớn “Cấm ngặt đổ rác xuống Hồ
Tây” nên hồ Trúc Bạch lại càng đắt khách. Ðêm đêm, những bác phu xe ế khách, những
kẻ trai tráng biết bơi mà thất nghiệp, thường lên chờ ở đấy để hễ nghe thấy những
tiếng kêu thảm thương ai oán: “Ai cứu tôi với!...” là nhảy ùm xuống, là vớt
ngay được một tiểu thư đẹp nõn lên, rồi đến bóp Hàng Ðậu lĩnh tiền thưởng, và sau
cùng, thấy ảnh mình đăng trên các báo kèm với những cuộc phỏng vấn ỏm tỏi. (3) Vì
những lẽ ấy, hồ Trúc Bạch chẳng bao lâu mà trở nên một cách oanh liệt là một
sân khấu của tất cả những tấn đại thảm kịch của những cảnh địa ngục giữa Hà
Thành là những gia đình Việt Nam, những trở lực tai hại cho những cuộc tự do kết
hôn, tự do ly hôn, tự do cải giá, tự do tục huyền. Hồ Trúc Bạch cứ là một thứ
hàn thử biểu, thời khắc biểu về những tấn kịch mới cũ xung đột, (4) cá
nhân - gia đình, hy sinh - giác ngộ, áp chế - giải phóng, mãi mãi, mãi mãi, nếu
không có một nhà thương nòi yêu giống xây ngay trên bờ hồ ấy một khách sạn mà
Tây phương có lẽ cũng thèm muốn, là khách sạn Bồng Lai.
Muốn cho làn không khí trên hồ trở lại trong sạch như xưa,
ngày khánh thành khách sạn Bồng Lai, chính phủ bảo hộ đã ra lệnh cho tất cả các
trường nữ học dạy nữ học sinh nhảy múa để làm tiên giáng thế, để giải thoát cho
một vài linh hồn chẳng may chết vì tự tử.
Thành thử khách sạn Bồng Lai cũng được nổi tiếng y như đường
Cổ Ngư và hồ Trúc Bạch. Những người Việt Nam hoàn toàn, những người Việt Nam biết
tự trọng thì phải có bổn phận đã là khách hàng của khách sạn ấy ít ra là một lần,
nếu không muốn những bậc trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong quốc
v.v... (5)
Bởi vậy, hôm nay Tuyết và Xuân rủ nhau lên đây, cô thì vì tư
tưởng giải phóng, muốn bị mang tiếng là hư hỏng, cậu thì vì cái trách nhiệm nặng
nề muốn làm hại một đời một tiểu thư khuê các. (6) Khi vượt qua cái cổng
xi-măng xây theo lối Nhật, Tuyết bảo Xuân:
− Chúng ta sẽ thuê chung một gian phòng! Chúng ta sẽ ăn uống
chung với nhau, khiêu vũ với nhau, đánh ping-pong [a] với nhau,
tắm với nhau, chèo thuyền với nhau, cái gì cũng với nhau. Tôi cần phải tất cả mọi
ngưòi được trông thấy là đi với mình, mình ạ. (7)
Xuân muốn tìm một câu rất văn hoa để đáp, nhưng chỉ nhớ được
cái thói quen của ông TYPN lúc tiếp khách hàng phụ nữ, bèn nói:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Vẻ mặt ngây ngô của Xuân khiến Tuyết tưởng thế là một lối pha
trò tài tình! Cô ả cứ cười rầm rĩ như những phụ nữ tự nhiên tân tiến, và ngặt
nghẽo nói:(8)
− Giời ơi, anh đốc có duyên quá đi mất!
Hai người lững thững đi qua vườn hoa, tự nhiên như một cặp
tình nhân chân chính đương thực hành một cuộc tình duyên vụng trộm. Thốt nhiên
Tuyết lại nói:
Khách sạn Bồng Lai, thật vậy, là một toà lâu đài đồ sộ trong
đó có đủ các bộ phận có thể ban hạnh phúc cho tất cả những người Việt Nam nào
thừa xu tiêu! Một tốp kiến trúc sư đã góp sức đấu trí để xây toà nhà phi thường
ấy một nửa trên mặt đất, một nửa trên mặt nước, có bao lan ngồi trên mặt hồ để
quý khách ngồi xem thi bơi thuyền, thi bơi lội... Trong vườn hoa thì nào là sân
quần, sân ping-pong, bể bơi... Trong khách sạn có phòng khiêu vũ, máy vô
tuyến điện. Cơm cho khách thì cơm Tây, cơm Tàu, nem chả, đủ! Ai cũng có thể cứ ở
trong khu vực ấy thôi là đã đủ hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh hoạt, mọi
cái phong lưu lịch sự của đất đế đô vạn vật, miễn là người ấy có xu...(9) Thật
vậy không có khách sạn Bồng Lai thì thật là một cái quốc sỉ cho người Việt Nam,
đối với con mắt của người ngoại quốc (10). Những bọn trưởng giả vô công rồi
nghề phải hẹn hò với nhau ở đấy thì mới không thấy đời là đáng buồn. (11). Ngoài
số sáu chục gian phòng ngủ, khách sạn còn có đến hơn chục thiếu nữ đi bán ái
tình, những con gà mái thượng hạng xa xỉ, theo thống hệ các khách sạn ở những
nước văn minh. (12)
Bữa ấy, tuy cũng nhằm ngày chủ nhật, nhưng mới có 8 giờ sáng
nên khách khứa chưa đến đông. Một vài người đánh quần. Một vài người đánh ping-pong.
Ðộ chừng năm sáu giai thanh gái lịch ngồi giải khát trên bao lan nhìn ra hồ. Ba
con gà mái thượng lưu của khách sạn ăn mặc trá hình ra tiểu thư khuê các để rủ
bọn mày râu đi tắm... Tuyết và Xuân lên thềm giữa lúc mọi người nói bông nói
đùa với nhau. Một cô gái mới đứng lên bắt tay Tuyết và Xuân rồi giới thiệu cho
cả bọn:
− Xin giới thiệu các ngài, đây, ông Xuân, quản lý tiệm may Âu
Hoá, một nhà nghệ sĩ, đo đắn khéo, chế nhiều kiểu áo rất đẹp, chị em chúng tôi
được hưởng cái tài trí của ông đã nhiều lắm.
Một nhà thiếu niên kính cẩn hỏi: (13)
− Thưa ngài, vậy ra ngài là bạn đồng sự của ông Típ Phờ
Nờ? (14)
− Vâng!
Giữa lúc ấy, ông chủ khách sạn với bộ quần áo đại tiệc chạy
ra. Xuân Tóc Ðỏ tái mặt, chỉ những muốn chạy trốn. (15) Tuyết
giới thiệu:
− Anh đốc Xuân, bạn giai của tôi... ông Victor Ban, chủ
nhân Bồng Lai…
Ông Victor Ban kinh hãi cúi đầu rất thấp, bắt tay Xuân Tóc Ðỏ
xong thì đứng ngây mặt ra như người bằng gỗ. Thật vậy, chính sự nghiệp của ông,
đời ông, cũng đã là kỳ lạ, từ khi ông làm vua thuốc lậu và chủ tiệm Bồng Lai...(16) Vậy
mà người ấy bây giờ lại là đốc-tờ thì thật không thể tưởng tượng được!
Sau khi làm nghề cưỡi ngựa thi mà không phất, ông Victor Ban,
nhân thấy sóng văn minh tràn sang xứ ta bằng những vi trùng giang mai và lậu,
bèn đổi nghề. Ông đã tìm một ít ban miêu, [b] một ít dầu bạch đàn, một
ít đất thó nữa, chế tạo ra được môn thuốc lậu rất kinh nghiệm. (17) Vì
lẽ cũng như các ông vua thuốc lậu biết tự trọng khác, nghĩa là không bao giờ chữa
cho bệnh nhân khỏi như lời cam đoan, ông mới hai năm, đã trở nên đại phú. (18) Có
tiền rồi, ông xây ngay một cái nhà săm [c] vĩ đại ở ngoài châu thành
Hà Nội chữa được tới chục gái giang hồ. (19)Những thiếu niên tráng kiện
lành mạnh đến đấy rồi thì lại được bọn gái giang hồ gửi trả lại hiệu thuốc của
ông Victor Ban. (20) Khỏi rồi thì họ lại đến với bọn gái giang hồ, thành thử
họ làm những cái thoi, đưa từ nhà săm đến phòng khám bệnh... Và như thế thì ông
Victor Ban càng giàu chứ sao? Ông đặt đại lý ở khắp các tỉnh của ba Kỳ. Xe hơi
của hiệu thuốc ông chạy khắp các phố phường, máy phóng thanh của ông luôn luôn
nhắc cho đồng bào biết rằng ai cũng di tinh, lãnh tinh, mộng tinh, mắc thiên trụy,
mắc bạch đái, tim la, lậu kén, lậu nhiệt, hoặc vỡ phổi, thủng dạ dày, rách tim,
đau mắt, thối tai, v.v... Mải nghe quảng cáo của ông, những người vô bệnh cũng
tưởng mình sắp chết, và mua thuốc, và cảm ơn ông ở chỗ ông cứu nhân độ thế,
thương yêu chủng tộc. Thành thử, ông được đủ 20 triệu đồng bào biết
đến tên tuổi, thật chẳng kém gì cụ Phan Bội Châu vậy. (21)
Thế rồi, muốn ban cho cái dải đất đầy những vi trùng hoa liễu
này một cảnh bồng lai, cho chúng sinh quên bớt những sự đau đớn, rức buốt, những
vết thương... ông mới mở ra khách sạn Bồng Lai. (22)
Mới cách đây vài năm, thằng Xuân kia, cái ông đốc Xuân kia,
chỉ là một thằng ma-cà-bông, mà ông đã thuê hai hào một ngày để ngồi trên mũi ô
tô mà thổi loa, mà gào thét những chữ: di tinh, mộng tinh... vào máy phóng
thanh, mà bây giờ đã là bạn giai của cô gái út của cố Hồng, (23) mà
lại là ông đốc! [d] Thật quá sức tưởng tượng!
Hai bên đương lấm lét nhìn trộm nhau, may sao cho Xuân là cô
gái mới lại hỏi:
− Cửa hàng của ngài độ này có đông khách không?
Tuyết đỡ lời:
− Ðông nhất! Vì thế, anh ấy thôi học, vì người ta dạy
mình có ra gì, mà cái trường thuốc ở đây có ra gì mà bảo học! Bây giờ anh ấy chỉ
tiêu khiển bằng te-nít.
Một thiếu niên nhìn mãi cái tóc đỏ ấy rồi lễ phép hỏi: (24)
− Thưa ngài, tóc ngài nhuộm bằng thứ thuốc hoá học nào thế ạ?
Bẩm đẹp lắm, thật là hợp thời trang! Chúng tôi cũng muốn nhuộm tóc mà không biết
thuốc... Giá lại hơi uốn quăn nữa thì tuyệt đẹp.
Xuân đáp:
− Nếu ngài lại tiệm Âu Hóa của tôi thì tôi sẽ mách giùm
cho.
Cô gái mới nhìn Tuyết phê bình nịnh:
− Rõ khéo cái anh này! Ông ấy chủ trương sự hợp thời,
những mối lịch sự, thì hẳn tóc ông ấy phải đẹp, lại còn khen phò mã tốt áo! (25)
Ông Victor Ban hỏi Tuyết:
− Quý nương lên chơi chốt lát hay cả ngày?
Tuyết thích khuỷu tay vào mạng mỡ Xuân, hỏi:
− Nào! Ông bạn giai định ở cả ngày hay vui chơi đây vài
ngày nào?
Xuân ngẫm nghĩ, không biết muốn làm hại một người con gái tử
tế thì mất mấy ngày hay chỉ độ nửa giờ thôi cũng đủ, liền đáp: (26)
− Ðể chốc nữa ăn cơm trưa rồi sẽ liệu. (27)
Ông Victor Ban quay đi thì một thanh niên lịch sự khác đứng
lên:
− Thưa ngài, tôi rất được hân hạnh nếu ngài cho tôi hầu
ngài vài set. [e]
Thế là cả bọn kéo nhau ra chỗ sân quần. Trong một tiếng đồng
hồ, Xuân Tóc Ðỏ đã hạ nổi bốn thiếu niên.(28) Những tiếng vỗ tay luôn luôn
tăng thanh thế cho nó trước mặt Tuyết. Những cách nắm ban, vợt ban, một lối cầm
vợt kiểu cách, một cử chỉ làm bộ, đã đủ khiến Xuân có những dáng điệu của một
phong lưu công tử, ít ra cũng là con một ông tổng đốc như những tài tử quần vợt
khác. Lúc ông Victor Ban chạy ra ngó một phút thì những lời khen ngợi Xuân của
khán giả bắt ông ta ngờ ngợ dễ thường mình đã nhầm,(29) rằng ông đốc Xuân
này không có một mảy may dính dáng gì đến cái thằng Xuân thổi loa của mình mấy
năm xưa.
Xong cuộc, những tay bại trận đều tỏ lời kính phục Xuân và ước
ao sẽ được có ngày tái ngộ. Tuyết thấy rằng Xuân không những đáng là bạn giai
mình mà thôi, nhưng giá có làm hại cả đời Tuyết một cách thật sự thì cũng xứng
đáng lắm. (30)
Khi hai người vào cái phòng riêng thì Xuân nằm đờ ra, vì mệt.
Thấy thái độ lễ phép không thể tha thứ được như thế, Tuyết ngồi lên một tay ghế,
buồn rầu. (31) Tự nhiên thấy ở phòng bên cạnh có tiếng đàn bà hát
vang lên:
− Dè... đờ... dà... múa...! Mông pế y ề Pa
rí!... (32) [f]
Tuyết đương lắng tai kinh ngạc thì Xuân rền rĩ nói: (33)
− Em ơi em! … Tuyết ơi Tuyết!
− Im đi! Hình như là... như là... Giời ơi... chị
tôi! Hoàng Hôn! (34)
Câu nói ấy làm cho Xuân ngồi nhỏm lên, sợ hãi hỏi:
− Chết! Ai? Bà Văn Minh ấy à?
− Không! Khẽ chứ! Ấy là chị tôi, chị Phán dây thép
ấy mà!
− Thế a? Thế có ông Phán mọc sừng đấy không?
Tuyết ngơ ngác hỏi:
− Sao anh biết rõ thế? Hở anh? Sao lại biết Hoàng Hôn có hai
mối tình?(35)
− Sao lại không biết?
Sự thực, lúc ấy cô Hoàng Hôn, vợ ông Phán mọc sừng, đương bù
khú với nhân tình ở phòng bên cạnh thật, không ngờ rằng Xuân và Tuyết ở bên này
lắng tai nghe... (36)
Người nhân tình nói:
− Mình ạ, tôi không muốn tình thế này cứ kéo dài ra
mãi, nguy hiểm lắm.
Cô Hoàng Hôn hỏi vặn một cách căm tức:
− Thế thì mình muốn gì nữa nào? (37)
− Tôi muốn mình... chúng ta lấy hẳn nhau!
− Nghĩa là tôi xin ly dị chồng tôi?
− Chứ gì nữa?
− Không, thưa ông ạ. Tôi chỉ muốn mình là người yêu của
tôi thôi! Mình là chồng tôi nữa? Mình là chồng tôi? Thế thì mình lại mọc sừng mất! (38) Chẳng
thà cứ để hắn mọc sừng hộ mình có hơn không?
− Chết chết! Ðàn bà gì lại có thứ đàn bà có những tư tưởng
đến thế!
− Sao? Làm sao? Chỉ có đàn ông là không bao giờ có những
tư tưởng đến thế mà thôi! (39) Chứ đàn bà, đời bây giờ, ai cũng
nghĩ như thế cả! Có chồng thôi mà không có nhân tình? Thế là hèn, là xấu, là
không có đức hạnh gì cả, không có thông minh nhan sắc gì cả, nên chẳng ma nào
nó thèm chim! (40) Nếu tôi không có nhân tình thì bạn hữu tôi sẽ
khinh bỉ tôi, tôi còn sống với đời sao được? Có ăn có chọi mới gọi là trâu chứ?
Thế mà tôi cũng giữ trinh tiết với mình, không có ai là nhân tình thứ hai nữa,
thì mình nên cho là hạnh phúc rồi.
− Thì sao mình không kêu là giữ trinh tiết cả với chồng mình
có được không?
− Chứ sao lại không! Giữ trinh tiết cả với hai người! Chồng
và nhân tình! Nếu không thế được thì là cái giống gì ấy chứ còn là đàn bà sao
được nữa!
− Chỉ sợ có phen nó biết...
− Chả đời nào! Tạo hoá sinh ra nó mọc sừng thì sao nó lại
biết được (41). Nếu cú có biết thân cú hôi thì cú đã chả
hôi!...Dè đờ dà múa! Mồng á măng, mồng mà rrrí! [g]
Thế rồi người đàn bà ngoại tình cứ hát cái bài “Tôi có
hai cái tình” một cách véo véo von von...
Ở bên này, Xuân nói thầm vào tai Tuyết:
− Thật là một người đàn bà đức hạnh! Xứng đáng! Tân tiến!
Thấy Xuân khen chị mình, Tuyết hoá ra ghen mà rằng:
− Còn tôi dễ thường... (42)
Xuân hôn Tuyết một cái rất kêu, lại khẽ nói: (43)
− Tuyết cũng đáng quý trọng như thế! (44)
Ðược thể, Tuyết lên mặt, bĩu môi nói:
− Nhà tôi là một nhà sang trọng, văn minh, mấy chị em
phải giống nhau nhu đúc, nếu không thì còn ra cái thể thống gì nữa?
Xuân phóng tay lên ngực Tuyết nhưng lần này bị cự tuyệt:(45)
− Một lần thôi chứ? Ðã biết không là bằng cao su rồi
thì thôi chứ?
Xuân Tóc Ðỏ còn đùa nhả bằng nhiều cách khác nữa thì Tuyết lại
dẫn chứng rằng bụng dạ đàn bà là khó hiểu, vì cứ im. (46)
Hai bên cứ vừa đùa nghịch nhau, chốc chốc lại nói một cách
thành thực đáng khen: (47)
− Chúng ta yêu nhau một tấm ái tình cao thượng... (48)
− Ðôi ta yêu nhau bằng thứ linh hồn trong sạch.
Mãi cho đến khi Xuân Tóc Ðỏ muốn xin cái “ân huệ cuối cùng”
thì Tuyết đứng lên giận dữ: (49)
− Im! Ðể yên! Không bao giờ tôi cho mình cái ân huệ cuối
cùng! Mình không phải là người lịch sự! Tôi không dại dột như những cô gái ngây
thơ đâu! Ít ra tôi cũng đã là một trang bán xử nữ! (50)
Xuân Tóc Ðỏ ngây người ra không hiểu. Tuyết nói nốt:
− Nghĩa là demi-vierge! [h] Nghĩa
là còn tân một nửa!
Xuân ngây ngô hỏi lại:
− Còn một nửa cái tân thôi? Còn một nửa chữ trinh thôi?
Tuyết đài các đáp:
− Chứ lại gì! Chứ khi nào lại mất tân hẳn được! Chứ khi
nào lại để cho ngày nhị hỉ [i] thấy lợn cắt tai được!
Từ đấy trở đi, Xuân ngoan ngoãn đứng đắn khác trước. Nó đã hiểu
Tuyết là một bán xử nữ hoàn toàn, đáng mặt đàn bà nước Nam vào thế kỷ hai mươi,
chứ không phải sự thường. (51)
NGUỒN:
[Chương] IX
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 48 (02 Décembre 1936), tr. 33-38.
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 48 (02 Décembre 1936), tr. 33-38.
Bản B: Số đỏ, tiểu thuyết, Vũ Trọng Phụng; Nhà in
Lê Cường, Hà Nội, 1938 (mất văn bản)
Bản C: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1946, tr. 123-137.
Bản D: Số đỏ, Vũ Trọng Phụng; Nxb. Mai Lĩnh,
Hà Nội, 1952, tr. 104-115.
Bản E: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1957, tr. 94-104.
Bản F: Số đỏ, tiểu thuyết xã hội tả chân, Vũ Trọng
Phụng; Nxb. Mai Lĩnh, Sài Gòn, 1958, tr. 96-107.
Bản G: Tuyển tập Vũ Trọng Phụng, tập III, Nxb. Văn
học, Hà Nội, 1987, tr. 100-111.
KHẢO DỊ:
(1) A: II. Khách sạn Bồng Lai – Món triết
lý của người đàn bà ngoại tình – Gương “bán xử nữ”
C, D, E, F, G: IX. Cảnh Bồng
Lai trên cõi thế – Món triết lý của người đàn bà ngoại tình
– Gương “bán xử nữ”
(2) A, D, F, G: cùng những ông sinh viên trường
cao đẳng hoặc trường luật học, hoặc sinh viên không trường nào cả,
C, E: cùng những ông
sinh viên trường cao đẳng hoặc trường luật học, sinh viên không trường nào cả,
(3) A: và sau cùng, thấy ảnh hình đăng
trên các báo kèm thêm những cuộc phỏng vấn ỏm tỏi.
C, D, E, F: và sau cùng, thấy ảnh mình đăng
trên các báo kèm với những cuộc phỏng vấn ỏm tỏi.
G: và sau cùng, thấy ảnh mình
đăng trên báo kèm với những cuộc phỏng vấn ỏm tỏi.
(4) A, C, D, E, F: Hồ Trúc Bạch cứ là một thứ hàn thử
biểu, thời khắc biểu về những tấn kịch mới cũ xung đột,
G: Hồ Trúc Bạch cứ là một
thứ hàn thử biểu, thời khắc biểu về những tấn bi kịch mới cũ xung đột,
(5) A: Thành thử khách sạn Bồng Lai cũng được nổi tiếng
y như đường Cổ Ngư và hồ Trúc Bạch, vì những người Việt Nam hoàn
toàn, những người Việt Nam biết tự trọng, thì phải có bổn phận đã là khách
hàng của khách sạn ấy ít ra là một lần, nếu không muốn bị những bậc
trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong quốc, v.v...
C, E: Thành thử khách sạn Bồng
Lai cũng được nổi tiếng y như đường Cổ Ngư và hồ Trúc Bạch. Những người Việt
Nam hoàn toàn, những người Việt Nam biết tự trọng, thì phải có bổn phận đã
là khách hàng của khách sạn ấy ít ra là một lần, nếu không muốn những bậc
trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong quốc, v.v...
D, F: Thành thử khách sạn Bồng
Lai cũng được nổi tiếng y như đường Cổ Ngư và hồ Trúc Bạch. Những người Việt
Nam hoàn toàn, những người Việt Nam biết tự trọng, thì phải có bổn phận đã
là khách hàng của khách sạn ấy ít ra là một lần, nếu không muốn bị những
bậc trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong quốc v.v...
G: Thành thử khách sạn Bồng
Lai cũng được nổi tiếng y như đường Cổ Ngư và hồ Trúc Bạch. Những người Việt
Nam hoàn toàn, những người Việt Nam biết tự trọng, thì phải có bổn phận làkhách
hàng của khách sạn ấy ít ra là một lần, nếu không muốn bị những bậc
trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong quốc v.v...
(6) A: cậu thì vì cái trách nhiệm nặng muốn làm hại
một đời một tiểu thử khuê các.
C, D, E, F: cậu thì vì cái
trách nhiệm nặng nề muốn làm hại một đời một tiểu thử khuê
các.
G: cậu thì vì cái trách nhiệm
nặng nề muốn làm hại đời một tiểu thử khuê các.
(7) A: Chúng ta sẽ ăn uống với nhau, khiêu vũ với nhau,
đánh ping-pong với nhau, tắm với nhau, chèo thuyền với nhau, cái gì
cũng với nhau. Tôi cần phải tất cả mọi người trông thấy là đi với mình, mình ạ.
C, E: Chúng ta sẽ ăn uống chung với
nhau, khiêu vũ với nhau, đánh ping-pong với nhau, tắm với nhau, chèo
thuyền với nhau, cái gì cũng với nhau. Tôi cần phải tất cả mọi người được trông
thấy là đi với mình, mình ạ.
D, F: Chúng ta sẽ ăn uống
với nhau, khiêu vũ với nhau, đánh ping-pong với nhau, tắm với nhau,
chèo thuyền với nhau, cái gì cũng với nhau. Tôi cần phải tất cả mọi người được trông
thấy là đi với mình, mình ạ.
G: Chúng ta sẽ ăn uống với
nhau, khiêu vũ với nhau, đánh ping-pong với nhau, chèo thuyền với
nhau. Tôi cần phải làm tất cả mọi ngưòi được trông thấy là
đi với mình, mình ạ.
(8) A: Cô ả cứ cười rầm rĩ như những phụ nữ tân
tiến và ngặt nghẽo nói:
C, D, E, F, G: Cô ả cứ
cười rầm rĩ như những phụ nữ tự nhiên tân tiến và ngặt nghẽo nói:
(9) A: Ai cũng có thể ở trong khu vực ấy thôi là đã đủ
hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh hoạt, mọi cái phong lưu lịch sử của
đất đế đô văn vật, miễn là người ấy có xu…
C, E: Ai cũng có thể cứ ở
trong khu vực ấy thôi là đã đủ hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh
hoạt, mọi cái phong lưu lịch sự của đất đế đô vạn vật, miễn
là người ấy có xu…
D, F: Ai cũng có thể cứ ở
trong khu vực ấy thôi là đủ hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh hoạt, mọi
cái phong lưu lịch sự của đất đế đô văn vật, miễn là người ấy
có xu…
G: Ai cũng có thể cứ ở
trong khu vực ấy thôi là đủ hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh hoạt, mọi
cái phong lưu lịch sử của đất đế đô văn vật, miễn là người ấy
có xu…
(10) A: Thật vậy, không có khách sạn Bồng Lai thì thật
là một cái quốc sỉ cho người Việt Nam, đối với con mắt quan sát của
người ngoại quốc.
C, D, E, F, G: Thật vậy,
không có khách sạn Bồng Lai thì thật là một cái quốc sỉ cho người Việt Nam, đối
với con mắt của người ngoại quốc.
(11) A: Những bọn trưởng giả vô công rồi nghề phải hẹn
hò nhau ở đấy thì mới không thấy cuộc đời là đáng buồng!
C, D, E, F, G: Những
bọn trưởng giả vô công rồi nghề phải hẹn hò với nhau ở đấy thì mới
không thấy đời là đáng buồn.
(12) A, C, D, F: những con gà mái thượng hạng xa xỉ,
theo thống hệ các khách sạn ở những nước văn minh.
E, G: những con gà
mái thượng hạng xa xỉ, theo hệ thống các khách sạn ở những nước văn
minh.
(13) A: Một thiếu niên kính cẩn hỏi:
C, D, E, F, G: Một nhà thiếu
niên kính cẩn hỏi:
(14) A, C, D, E, F: Thưa ngài, vậy ra ngài
là bạn đồng sự của ông Típ Phờ Nờ?
G: Thưa
ngài, vậy ra ngài là đồng sự của ông Típ Phờ Nờ?
(15) A, C, D, E, F: Xuân Tóc Ðỏ tái mặt, chỉ những muốn
chạy trốn.
G: Xuân Tóc Ðỏ tái
mặt, chỉ muốn chạy trốn.
(16) A, C, D, F, G: chính sự nghiệp của ông, đời ông
cũng đã là kỳ lạ, từ khi ông làm vua thuốc lậu và chủ tiệm Bồng Lai.
E: chính sự nghiệp
của ông, đời ông cũng đã là kỳ lạ, từ khi ông làm vua thuốc lậu đến chủ
tiệm Bồng Lai.
(17) A: Ông đã tìm một ít ban miêu, một ít dầu bạch
đàn, một ít thủy ngân và thủy kim sa, và một ít đất thó nữa, chế tạo
ra được một môn thuốc lậu rất kinh nghiệm.
C: Ông đã tìm một
ít ban miêu, một ít dầu bạch đàn, một ít đất thó nữa, chế tạo ra được môn thuốc
lậu rất kinh nghiệm.
D, F: Ông đã tìm một
ít ban miêu, một ít dầu bạch đàn, một ít đất thó nữa, chế tạo ra được một môn
thuốc lậu rất kinh nghiệm.
E: Ông đã tìm một
ít ban miêu, một ít dầu bạch đàn, một ít đất thó nữa, chế tạo ra được môn
thuốc lậu rất linh nghiệm.
G: Ông đã tìm một
ít ban miêu, một ít dầu bạch đàn, một ít đất thó nữa, chế tạo ra được một môn
thuốc lậu rất hiệu nghiệm.
(18) A: Vì lẽ cũng như ông vua thuốc lậu biết tự trọng
khác, nghĩa là không bao giờ chữa cho bệnh nhân khỏi như lời cam đoan, ông mới
hai năm, đã trở nên đại phú.
C, D, E, F: Vì lẽ
cũng như các ông vua thuốc lậu biết tự trọng khác, nghĩa là không bao
giờ chữa cho bệnh nhân khỏi như lời cam đoan, ông mới hai năm, đã trở nên đại
phú.
G: Vì lẽ cũng
như các ông vua thuốc lậu biết tự trọng khác, nghĩa là không bao giờ
chữa cho các bệnh nhân khỏi như lời cam đoan, ông mới hai năm, đã trở
nên đại phú.
(19) A: Có bạc vạn rồi, ông xây ngay một cái
nhà săm vĩ đại ở ngoài châu thành Hà Nội chứa được tới hai chục gái
giang hồ.
C: Có tiền rồi,
ông xây ngay một cái nhà săm vĩ đại ở ngoài châu thành Hà Nội chữa được tới chục
gái giang hồ.
E: Có tiền rồi,
ông xây ngay một cái nhà săm vĩ đại ở ngoài châu thành Hà Nội chứa được tới chục
gái giang hồ.
D, F,
G: Có tiền rồi, ông xây ngay một cái nhà săm vĩ đại ở ngoài châu
thành Hà Nội chứa được chục gái giang hồ.
(20) A: Những thiếu niên tráng kiện lành mạnh đến đấy rồi
thì được bọn gái giang hồ gửi trả lại hiệu thuốc của ông Victor Ban.
C, D, E, F,
G: Những thiếu niên tráng kiện lành mạnh đến đấy rồi thì lại được bọn
gái giang hồ gửi trả lại hiệu thuốc của ông Victor Ban.
(21) A: Mải nghe quảng cáo của ông, ai cũng
tưởng mình sắp chết, và mua thuốc, và cảm ơn ông ở chỗ cứu nhân độ thế, thương
yêu chủng tộc, thành thử ông được đủ 20 triệu đồng bào biết đến tên tuổi, thật
chẳng kém gì cụ Phan Bội Châu vậy.
C, D, E, F: Mải
nghe quảng cáo của ông, những người vô bệnh cũng tưởng mình sắp chết,
và mua thuốc, và cảm ơn ông ở chỗ ông cứu nhân độ thế, thương yêu chủng
tộc. Thành thử, ông được đủ 20 triệu đồng bào biết đến tên tuổi, thật chẳng
kém gì cụ Phan Bội Châu vậy.
G: Mải nghe quảng
cáo của ông, những người vô bệnh cũng tưởng mình sắp chết, và mua thuốc,
và cảm ơn ông ở chỗ ông cứu nhân độ thế, thương yêu chủng tộc. Thành
thử, ông được đủ 20 triệu đồng bào biết đến tên tuổi…
(22) A: Thế rồi, ông ta muốn ban cho cái dải
đất đầy những vi trùng hoa liễu này một cảnh bồng lai, cho chúng sinh quên bớt
những sự đau đớn, rức buốt, những vết thương... ông mới mở ra khách sạn Bồng
Lai.
C, D, G: Thế rồi,
muốn ban cho cái dải đất đầy những vi trùng hoa liễu này một cảnh bồng lai, cho
chúng sinh quên bớt những sự đau đớn, rức buốt, những vết thương... ông mới mở
ra khách sạn Bồng Lai.
D, F: Thế rồi, muốn
ban cho cái dải đất đầy những vi trùng hoa liễu này một cảnh bồng lai, cho
chúng sinh quan bớt những sự đau đớn, rức buốt, những vết thương...
ông mới mở ra khách sạn Bồng Lai.
(23) A: mà bây giờ đã là bạn giai của cô gái út cụ cố Hồng,
C, D, E, F,
G: mà bây giờ đã là bạn giai của cô gái út của cố Hồng,
(24) A, D, F, G: Một thiếu niên nhìn mãi cái đầu tóc
đỏ ấy rồi lễ phép hỏi:
C, E: Một thiếu
niên nhìn mãi cái tóc đỏ ấy rồi lễ phép hỏi:
(25) A: Ông ấy chủ trương sự hợp thời, những mốt lịch
sự, thì hẳn tóc ông ấy phải đẹp, lại còn khoe phò mã tốt áo!
C: Ông ấy chủ
trương sự hợp thời, những mối lịch sự, thì hẳn tóc ông ấy
phải đẹp, lại còn khen phò mã tốt áo!
D, E, F: Ông ấy chủ
trương sự hợp thời, những mốt lịch sự, thì hẳn tóc ông ấy
phải đẹp, lại còn khen phò mã tốt áo!
G: Ông ấy chủ
trương cái hợp thời, những mốt lịch sự, thì hẳn tóc ông ấy
phải đẹp, lại còn khen phò mã tốt áo!
(26) A, D, F, G: Xuân ngẫm nghĩ, không biết muốn làm hại đời một
người con gái tử tế thì mất mấy ngày hay chỉ độ nửa giờ thôi cũng đủ, liền đáp:
C, E: Xuân ngẫm
nghĩ, không biết muốn làm hại một người con gái tử tế thì mất mấy ngày hay chỉ
độ nửa giờ thôi cũng đủ, liền đáp:
(27) A: Để chốc nữa ăn cơm trưa sẽ liệu.
C, D, E, F, G: Để
chốc nữa ăn cơm trưa rồi sẽ liệu.
(28) A, C, E: Trong một tiếng đồng hồ, Xuân Tóc Ðỏ đã hạ
nổi bốn thiếu niên.
D, F, G: Trong một
tiếng đồng hồ, Xuân Tóc Ðỏ đã hạ nổi thiếu niên.
(29) A: những lời khen ngợi Xuân của khán giả bắt
ông ta ngờ ngợ dễ thường đã nhầm,
C, D, E, F, G: những
lời khen ngợi Xuân của khán giả bắt ông ta ngờ ngợ dễ thường mình đã
nhầm,
(30) A: Tuyết thấy rằng Xuân không những đáng là bạn
giai mà thôi, nhưng giá có làm hại cả đời Tuyết một cách thật sự thì cũng xứng
đáng lắm.
C, D, E, F: Tuyết
thấy rằng Xuân không những đáng là bạn giai mình mà thôi, nhưng giá
có làm hại cả đời Tuyết một cách thật sự thì cũng xứng đáng lắm.
G: Tuyết thấy rằng
Xuân không những đáng là bạn giai mình mà thôi, nhưng giá có làm hại
cả một đời Tuyết một cách thật sự thì cũng xứng đáng lắm.
(31) A, C, E: Thấy thái độ lễ phép không thể
tha thứ được như thế, Tuyết ngồi lên một tay ghế, buồn rầu.
D, F, G: Thấy
thái độ lễ phép không thể tha thứ được như thế, Tuyết ngồi lên tay ghế, buồn rầu.
(32) A: Tự nhiên thấy ở phòng bên cạnh có tiếng
đàn bà hát vang lên:
− Dè... đờ... dà... múa...!
C, D, E, F,
G: Tự nhiên thấy ở phòng bên cạnh có tiếng đàn bà hát vang lên:
− Dè... đờ... dà... múa...! Mông pế y ề
Pa rí!...
(33) A, D, F, G: Tuyết đương lắng tai kinh ngạc
thì Xuân rên rĩ gọi:
C, E: Tuyết
đương lắng tai kinh ngạc thì Xuân rên rĩ nói:
(34) A: Hình như là... như là... chị tôi!
C, D, E, F,
G: Hình như là... như là... Giời ơi... chị tôi! Hoàng Hôn!
(35) A: Sao anh biết rõ thế? Hở? Hở anh?
C,
D: Sao anh biết rõ thế? Hở anh? Sao lại biết Hoàng Hôn có hai mối
tình?
E,
F: Sao anh biết rõ thế? Hở? Hở anh? Sao lại biết Hoàng Hôn có
hai mối tình?
G: Sao
anh biết rõ thế? Hở? Hở anh? Sao anh lại biết Hoàng Hôn có hai mối
tình?
(36) A: Sự thực, lúc ấy cô Hoàng Hôn, vợ ông Phán mọc sừng,
đương bù khú với nhân tình ở phòng bên cạnh thật. Xuân và Tuyết ở bên kia lắng
tai nghe...
C: Sự thực, lúc ấy
cô Hoàng Hôn, vợ ông Phán mọc sừng, đương bù khú với nhân tình ở phòng bên cạnh
thật… không ngờ rằng Xuân và Tuyết ở bên này lắng tai
nghe...
D, F, G: Sự thực,
lúc ấy cô Hoàng Hôn, vợ ông Phán mọc sừng, đương bù khú với nhân tình ở phòng
bên cạnh thật không ngờ rằng Xuân và Tuyết ở bên này lắng
tai nghe...
E: Sự thực, lúc ấy
cô Hoàng Hôn, vợ ông Phán mọc sừng, đương bù khú với nhân tình ở phòng bên cạnh
thật… không ngờ Xuân và Tuyết ở bên này lắng tai nghe...
(37) A: Thế thì mình muốn gì nữa nào? Dè... đờ...
dà... múa...!
C, D, E, F: Thế
thì mình muốn gì nữa nào?
G: Thế anh muốn
gì nữa nào?
(38) A: Tôi chỉ muốn mình là người yêu của tôi thôi!
Mình là chồng tôi? Thế thì mình lại mọc sừng mất!
C, D, E, F, G: Tôi
chỉ muốn mình là người yêu của tôi thôi! Mình là chồng tôi nữa? Mình
là chồng tôi? Thế thì mình lại mọc sừng mất!
(39) A: − Ðàn bà gì lại có thứ đàn bà có những tư
tưởng đến thế!
Cô
Hoàng Hôn ngồi nhỏm dậy hỏi dồn:
− Sao? Làm sao? Chỉ có đàn ông là không bao giờ có những
tư tưởng đến thế mà thôi!
C, D, E, F,
G: − Ðàn bà gì lại có thứ đàn bà có những tư tưởng đến thế!
− Sao? Làm sao? Chỉ có đàn ông là không bao giờ có những
tư tưởng đến thế mà thôi!
(40) A: Thế là hèn, là xấu, là không có đức hạnh
gì cả, không thông minh nhan sắc gì cả, nên chẳng có ma nào nó thèm chim!
C, D, E, F, G: Thế
là hèn, là xấu, là không có đức hạnh gì cả, không có thông minh
nhan sắc gì cả, nên chẳng ma nào nó thèm chim!
(41) A: Tạo hoá sinh ra nó sinh ra nó mọc
sừng thì sao nó lại biết được.
C, D, E, F,
G: Tạo hoá sinh ra nó mọc sừng thì sao nó lại biết được.
(42) A: Còn tôi thường không…
C, D, E, F, G: Còn
tôi dễ thường…
(43) A, C, D, E, F: Xuân hôn Tuyết một cái rất kêu, lại khẽ
nói:
G: Xuân hôn Tuyết
một cái rất kêu, rồi khẽ nói:
(44) A: Tuyết cũng quý trọng như thế!
C, D, E, F, G: Tuyết
cũng đáng quý trọng như thế!
(45) A: Xuân lại phóng tay lên ngực Tuyết nhưng cô
này lại phóng tay ra cự:
C, E: Xuân
phóng tay lên ngực Tuyết nhưng lần này bị cự tuyệt:
D, F,
G: Xuân lại phóng tay lên ngực Tuyết nhưng lần lại này
bị cự tuyệt:
(46) A: Xuân Tóc Ðỏ còn đùa nhả bằng nhiều cách
khác nữa thì Tuyết lại để im.
C, D, E, F, G:
Xuân Tóc Ðỏ còn đùa nhả bằng nhiều cách khác nữa thì Tuyết lại dẫn chứng rằng
bụng dạ đàn bà là khó hiểu, vì cứ im.
(47) A: Hai bên cứ vừa đùa nghịch nhau, chốc chốc lại
nói:
C, D, E, F, G: Hai
bên cứ vừa đùa nghịch nhau, chốc chốc lại nói một cách thành thực đáng khen:
(48) A: Chúng ta yêu nhau một ái tình cao thượng.
C, D, E, F, G:
Chúng ta yêu nhau một tấm ái tình cao thượng.
(49) A: Mãi cho đến khi Xuân Tóc Ðỏ muốn cái “ân
huệ cuối cùng” thì Tuyết đứng lên giận dữ:
C, D, E, F, G: Mãi
cho đến khi Xuân Tóc Ðỏ muốn xin cái “ân huệ cuối cùng” thì Tuyết đứng
lên giận dữ:
(50) A: Ít ra tôi cũng là một bán xử nữ!
C, D, E, F, G:
Ít ra tôi cũng đã là một trang bán xử nữ!
(51) A: Từ đấy trở đi, Xuân ngoan ngoãn đứng đắn khác
trước, vì nó đã hiểu Tuyết là một gái mới hoàn toàn, đáng mặt
đàn bà nước Nam vào thế kỷ hai mươi, chứ không phải sự thường.
C, D, E, F, G: Từ
đấy trở đi, Xuân ngoan ngoãn đứng đắn khác trước. Nó đã hiểu Tuyết là một bán
xử nữ hoàn toàn, đáng mặt đàn bà nước Nam vào thế kỷ hai mươi, chứ không
phải sự thường.
CHÚ THÍCH:
[a] ping-pong: bóng bàn (chữ Anh: table tennis), một
môn thể thao, xuất hiện ở nước Anh thế kỷ XIX.
[b] ban miêu (có tên latinh mylabris): còn gọi là
sâu ban miêu, sâu đậu đen, là thứ bọ cánh cứng, được thu nhặt để chế làm vị thuốc,
thường là thuốc bôi ngoài, có độc tính cao.
[c] nhà săm (săm: phỏng âm chữ Pháp chambre):
nhà có phòng ngủ cho thuê, thường ngụ ý nơi chứa đĩ điếm.
[d] ông đốc: nói tắt của từ “đốc-tờ” (= thầy thuốc,
bác sĩ) nhưng cũng có thể hiểu như “giám đốc”, như xưa kia từng được dùng để gọi
tắt chức quan “đốc học”.
[e] sét (âm chữ Anh set): ván đấu, hiệp đấu;
môn thi đấu tennis quy định mỗi trận đấu (match) gồm 3 hoặc 5 set, bên nào thắng
2 hoặc 3 set là thắng toàn trận.
[f] Dè... đờ... dà... múa...! Mông pế y
ề Pa rí!... (phỏng âm hai câu trong một bài hát tiếng Pháp: J’ ai
deux amours. Mon pays et Paris): Tôi có hai mối tình. Quê tôi và Paris.
[g] Dè đờ dà múa! Mồng á măng, mồng mà rí! (phỏng
âm hai câu nhại bài hát tiếng Pháp kể trên: J’ ai deux amours.
Mon amant, mon mari): Tôi có hai mối tình. Nhân tình tôi, chồng tôi.
[h] demi-vierge (chữ Pháp): gái trinh một nửa, gái
hư còn trinh; gọi “bán xử nữ” là theo chữ Hán (xử nữ 處 女gái tân, gái trinh; bán xử nữ: 半 處 女 còn
tân một nửa)
[i] nhị hỉ: lễ lại mặt sau ngày cưới.
X (1)
Xuân Tóc Đỏ thi sĩ - Một cuộc tranh nhau mọc sừng - Tư
tưởng bảo thủ của bà Phó Đoan
Sau khi ra phòng ăn để tiêu thụ một bữa cơm tây rất sang trọng
y như những người Việt Nam thượng lưu khác, Tuyết lại rủ Xuân đi bách bộ trong
hoa viên của khách sạn Bồng Lai cho tiêu cơm. Sợ lại gặp ông Victor Ban, Xuân
thoái thác là mệt... (2) Tuyết giận dỗi nói:
− Ồ! Mình nói lạ nhỉ! Khi người ta đến Bồng Lai thì không phải
để người ta mệt, nhung mà để người ta chơi! Thời buổi này là thời buổi của khoa
học, của gân cốt, của thể thao, thì một thanh niên tráng kiện như mình không được
nhọc mệt, nhất là mình lại là ông đốc! Vả lại, thế là mình lừa dối tôi đấy nhé!
Như thế mà tự nhận là quý đàn bà như người Tây phương! Ấy là mình chưa làm hại
một đời tôi mà đã phụ tôi như thế! Không biết nếu mình đã làm hại cả một đời
tôi rồi thì đến thế nào! (3)
Trước những lý luận chính đáng ấy, Xuân lại phải ngồi nhỏm
lên mà rằng:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Xuân toan ra ngay, nhưng bị Tuyết ngăn lại: (4)
− Hãy khoan!
Rồi Tuyết bấm đầu ngón tay, lẩm bẩm tính:
− Một bạn gái, hai bạn giai, ông Victor Ban, tất cả là
bốn người!
Hí hửng nhìn Xuân, Tuyết nói to một cách ngây thơ:
− Những bốn người, mình ạ! Những bốn ngưòi đã phải nghi
ngờ tôi là hư hỏng, thế có sung sướng không? Chỉ nay mai là có người đồn đến
tai thầy đẻ tôi mà thôi! (5) Hoặc không thì ít ra cũng đến tai cái thằng
vị hôn phu của tôi! Thế cho bõ ghét!
Xuân ngây ngô nói:
− Thì ra làm cái nghề chồng mọc sừng đã khổ mà làm cái nghề vị
hôn phu như thế cũng không sướng.
Tuyết cười khanh khách:
− Mình nói thâm thúy lắm! Thật rõ là ngôn ngữ của một người ở
thế kỷ hai mươi chúng ta. Nhưng mà chưa chắc tôi đã cho mình mọc sừng đâu mà phải
sợ.
Ngừng một lúc, Tuyết lại nói:
− À, thế ông via [a] và bà cụ ở nhà thế nào?
Ngơ ngác mất vài phút để đủ thì giờ hiểu, Xuân mới nói một
cách buồn rầu:
− Anh chẳng may bồ côi sớm.
− Cụ ông chết, cụ bà còn hay cụ bà chết, cụ ông còn?
− Cả hai đều đã mất cả.
Tuyết chớp hai con mắt lúc đó loé những ánh sáng hạnh phúc,
nói:
− Cứ một điều ấy cũng đủ cho anh đáng mặt lấy tôi làm vợ đấy! (6) Tôi
lấy anh thì là tôi không có mẹ chồng! Sướng chưa? Bồ côi sớm như anh thế là tốt
số lắm!
Xuân còn ngẫm nghĩ chưa biết nên đáp thế nào thì Tuyết lại tiếp:
− Anh đừng phân vân nữa, anh đốc ạ. Nếu tôi hư hỏng dại dột
như số đông thì ngay lúc nẫy tôi đã dại dột với anh rồi chứ còn gì! (7) Ðằng
này tôi biết giữ gìn lắm, bao giờ cũng thế.
Xuân cười nhạt, nói bông:
− Ðằng nào thì rồi cũng phải một lần...
Nhưng Tuyết cãi lại một cách rắn rỏi: (8)
− Thôi đi! Ðể đến hôm tân hôn, thấy tôi mất trinh, anh lại cắt
tại lợn ấy à? (9)
Lời lẽ khôn ngoan sắc sảo ấy khiến Xuân Tóc Ðỏ sung sướng lắm,
vì nó tin rằng mai sau có lấy Tuyết ắt cũng không sợ mọc sừng nữa. (10)
Hai người kề vai nhau ra khỏi gian phòng, đi về phía vườn
hoa. Những cây hoa kèn nói, hoa mõm chó, nở sặc sỡ trên các luống nghìn tía
muôn hồng, rõ ra cảnh Bồng Lai thật sự. Thỉnh thoảng, trên lớp đá cuội, một vài
chiếc hoa héo rụng xuống tả tơi...
Một thiếu niên bé nhỏ, mặt hốc hác như một những nhà thi sĩ
có tên tuổi, đôi mắt lờ đờ, cái thân thể ốm ho lẩn trong bộ Âu phục quần chân
voi, cứ đăm đăm chiêu chiêu nhìn Tuyết... (11) Cô này khẽ bảo bạn:
− Ðây, xin giới thiệu anh một người muốn chiếm trái tim
của tôi...
Mới nghe thế, Xuân cũng thấy máu ghen chạy lên đỏ cả mặt. Nó
quay lại nhìn thì thiếu niên hình như chỉ trông thấy có một Tuyết, nên cứ thoăn
thoắt vung đôi ống quần chân voi đi theo sau.(12) Tuyết khẽ nói: (13)
− Mặc kệ người ta, anh! Một nhà thi sĩ kia đấy!
Người ấy không hại ai cả.
Nói xong, sung sướng như những cô gái được có người muốn bắt
chim, Tuyết cứ nhảy tung tăng để giẫm bàn chân lên những đoá hoa rụng trên đường
cuội. (14) Nhà thi sĩ thì vẫn đi theo Tuyết thoăn thoắt...
Xuân Tóc Ðỏ muốn quay lại cự cho anh chàng vô lễ ấy một vố
thì chợt anh chàng ngâm nga rất to:
Nàng tiên rảo gót trên đường cuội…
Hoa thẹn! – Ðầy đường rụng tả tơi.
Cái đẹp vẫn thường ghen cái đẹp:
Mỹ nhân giẫm nát những hoa – Hoài!
Xuân nghe thế, sắp sửa đổi lòng căm tức ra lòng kính trọng,
thì Tuyết cười khúc khích. (15) Nét mặt vẫn thản nhiên như những nhà
thi sĩ can đảm chịu đựng những nỗi đắng cay, thiếu niên lại ngâm: (16)
Chẳng được như hoa vướng gót ai,
Lòng ta man mác tả tơi thay!
Vội vàng nhặt lấy bông hoa nát
Ðể ấp cho lòng nỗi đắm say!...
Rồi nhà thi sĩ cúi xuống nhặt bông hoa lên, dừng chân đứng
yên, ấp cái hoa vào lòng bằng hai cánh tay vòng tròn y như ôm một người tình
nhân tưởng tượng.
Không thấy tiếng giầy lạo sạo trên cuội theo mình nữa, Tuyết
dừng chân, quay nhìn lại sau lưng... Cử chỉ của nhà thi sĩ khiến Tuyết phải
nói:
− Thế có cảm không hở anh? Hay anh chàng theo đuổi tôi
đã mấy tháng nay rồi đấy. (17) Anh chàng thì cảm quá rồi mà mình lại
không cảm kia chứ!
Xuân Tóc Ðỏ nghiến răng hỏi dồn:
− Có thực nó cảm không?
− Thì lại còn thế nào mới là cảm nữa?
Trong óc Xuân lúc ấy có một luồng tư tưởng văn chương chạy
qua. Nó tự thấy đáng hổ thẹn, nếu không đọc thơ như kẻ tình địch. Mà muốn ngâm
thơ thì nào có khó gì? Nó nhớ ngay đến những bài thơ nó đã đọc làu làu mấy năm
xưa, những khi còn làm nghề bán nói trước máy phóng thanh cho những nhà bán thuốc.
Nó bèn bảo Tuyết:
− Em muốn anh ứng khẩu một bài thơ cho gã ấy
không? (18)
Tuyết vỗ tay reo:
− Nếu được thế thì còn danh giá nào bằng!
Xuân Tóc Ðỏ bèn chắp tay sau lưng, tiến đến nhà thi sĩ, ngâm
nga rất dõng dạc: (19)
Dù già cả, dù ấu nhi,
Sương hàn nắng gió bất kỳ − biết đâu?
Sinh ra cảm, sốt, nhức đầu,
Da khô, mình nóng, âu sầu, ủ ê...
Ðêm ngày nói sảng nói mê...
Chân tay mệt mỏi, khó bề yên vui.
Vậy xin mách bảo đôi lời:
“Nhức đầu giải cảm” liệu đời dùng ngay!
Xuân Tóc Ðỏ còn muốn đọc làu làu nữa, nhưng thiếu niên vội
xoa tay chịu hàng:
− Xin lỗi ngài! Thế thôi cũng đủ là một bài học cho bỉ
nhân... khâm phục!(20) Vậy để rồi bỉ nhân luyện lối trào phúng thì mới
mong đối đáp ngài được!(21)
Nói xong, nhà thi sĩ ấy cúi đầu kính cẩn chào Xuân rồi chuồn
mất với cái mặt đỏ những hổ thẹn. Xuân đến gần Tuyết, được khen:
− Giời ơi, anh là một bậc kỳ tài! Thật là xuất khẩu
thành chương! Mà thơ như thế thì thật trào phúng lắm, không kém gì Tú Mỡ! Nhưng
mà thơ của anh sao có nhiều mùi thuốc thế?
Không biết cắt nghĩa ra sao, Xuân bèn đố lại:
− Ðố biết đấy.
Tuyết lại tự trả lời cho câu hỏi của mình: (22)
− À! phải rồi! Tại anh đã học trường thuốc nên thơ của
anh cũng có mùi khoa học chứ gì! Thật là văn chương đốc-tờ đấy.
Cùng vui sướng, cả hai lại sánh vai nhau đi lững thững về
phía bể bơi...(23) Chợt Tuyết sợ hãi, rối rít khẽ nói: (24)
− Chết! Anh Phán! Thôi, chốc nữa, mình tìm tôi quanh
trong này nhé!
Nói xong, Tuyết lẩn sau một cây cọ rồi trốn mất. (25)
Trước mặt Xuân Tóc Ðỏ lúc ấy hiện ra ông Phán mọc sừng, cùng đi với một người
đàn bà, hôm nay ông Phán mày râu nhẵn nhụi, áo quần nho nhã bảnh bao, trông rõ
ra vẻ một người mọc sừng vô tâm, thấy cuộc đời là vui vẻ...(26) Người đàn
bà thì ăn mặc lối nửa tân nửa cựu, trông có vẻ vừa ham muốn cái hư hỏng của phụ
nữ đã giải phóng lại vừa nhớ tiếc cái đức hạnh khó gánh vác của phụ nữ cổ hủ,
muốn rõ là hạng người nào trong xã hội cũng khó lắm thay! (27)
Xuân Tóc Ðỏ không biết đấy có phải ông Phán đi với vợ không,
vì nếu không thì cũng là sự lạ, mà nếu phải thế thật thì cũng lại là một sự lạ
khác. Mặc kệ, cứ biết là bổn phận phải nói thì cứ nói, nó bèn kính cẩn chào cả
hai người rồi đứng ưỡn ngực ra, dùng cái giọng thổi loa xưa kia mà rằng:
− Thưa ngài! Ngài là người chồng mọc sừng!
Ông Phán kinh hãi đến tái mặt, ấp úng giới thiệu:
− Ðây, đây là... người yêu của tôi, mà thôi! (28)
Vì ngu dại, Xuân hốt hoảng mách:
− Thế à! Nếu vậy thì may cho ngài quá! Thế thì hiện
ngay bây giờ vợ ngài có lẽ đương làm cho ngài mọc sừng ở trong kia! (29)
Ông Phán lại tái mặt hơn nữa, thất thanh hỏi:
− Sao? Ngay trong cảnh Bồng Lai này ấy à?
Xuân Tóc Ðỏ giậm chân xuống đất, chán đời:
− Những việc như thế không ở cảnh Bồng Lai thì còn ở
đâu nữa!
− Chết! Quan bác mau dẫn đệ đến đấy ngay mới được! (30)Ði!
Xuân Tóc Ðỏ rảo cẳng đi ngay. Hai người lạch bạch chạy theo,
rối rít như những ai muốn được mục kích những cảnh ái tình của người khác. Ðến
cửa cái buồng ấy thì Xuân đứng lại, đưa mắt cho ông Phán mọc sừng. Ông này vừa
thở vừa gõ cửa, 15 phút, cánh cửa hé mở ra. (31) Rồi bên trong có tiếng
đàn bà the thé rít lên: “Giời ơi! chồng tôi!”. Rồi ông phán hục hặc: “Ðồ khốn nạn!
Ðồ chó đểu!”
Xuân Tóc Ðỏ và người đàn bà kia thì thập thò đứng bên ngoài.
May sao lúc ấy thiên hạ mải bơi, lội, tắm ở bờ hồ cả. Âu là vì ông Phán thấp cổ
bé miệng nên tiếng than không đến trời vậy!(32)
Người tình nhân lúc ấy đã mặc được quần áo, khôn ngoan mà hỏi
dịu:
− Kính chào ngài! Bẩm thế ra ngài là người chồng?
Ông Phán phát bẳn mà rằng:
− Tôi không là người chồng thì tôi còn là con chó gì nữa?(33)
Người tình nhân lại cúi đầu kính cẩn có ý công kích ông Phán
về mục xã giao: (34)
− Chúng tôi rất hân hạnh... Bẩm ngài, ngài là người thượng
lưu, trước sau tôi cũng vẫn giữ lễ độ với ngài, thưa ngài! (35)
Ông Phán hổ thẹn cãi:
− Thưa ngài, dù tôi là người mọc sừng thì tôi cũng vẫn
là thượng lựu trí thức chứ? (36)
− Vâng, ấy ngài cứ dịu dàng thế cho! Vì nếu mọc sừng
thì không phải lần này là lần đầu, vậy ngài nổi nóng vô ích, chỉ tổ thiên hạ
người ta cười cả đôi chúng ta mà thôi. (37) Thưa ngài, quả thực
hôm nay tôi vẫn kính trọng vợ ngài!
Từ đấy trở đi, (38) hai bên đều hết sức lễ phép với
nhau để tỏ cho nhau biết cùng là thượng lưu nhân vật. Tuy nhiên ông phán cũng
trỏ vợ mà nói: (39)
− Thưa ngài, dù là vợ tôi đây kia đã mặc được quần áo
vào như thế kia rồi thì tôi cũng không dám chắc. Là vì cổ nhân đã dạy: Nam
đáo nữ phòng nam tất đãng, nữ đáo nam phòng nữ tất dâm! [b]
Biết rằng trước lý luận cứng cỏi đến như thế thì chối cái tội
gian phu của mình cũng khó lắm, (40) người tình nhân bèn cãi:
− Thưa ngài, mọc sừng không phải là xấu, nhưng chỉ là
cái chẳng may, một cái tai nạn vậy. (41) Như Nã Phá Luân [c] đánh
đông dẹp bắc như thế, lại đẹp giai như thế, mà cũng mọc sừng như ngài thì ngài
bảo sao? (42)
Thấy mình được bắc lên ngang hàng với Nã Phá Luân, ông Phán mọc
sừng cũng có hả dạ đôi chút. Tuy nhiên ông cũng nói:
− Bẩm ngài, dù là xấu, dù là chẳng may, thì mọc sừng
cũng là chịu thiệt hại. Vậy ngài định đền bù tôi ra làm sao? Hay tôi phải nhờ đến
pháp luật?
Nghĩ ngay đến sở Cẩm, tin đăng trên các báo, người tình nhân
vội chữa:(43)
− Bẩm ngài, chính tôi mới mong là người mọc sừng! (44)
Ông Phán sửng sốt:
− Ồ! Ồ! Có thể như thế được chăng?
− Bẩm chính thế! Vợ ngài bảo với tôi là chưa có chồng và vẫn
nhận tôi là chồng! (45) Bây giờ tôi mới được cái tin sét đánh đau đớn
là người đàn bà ấy đã có chồng! − thật quả nhiên ngài lại đây định bắt quả tang
chúng tôi, ngài đừng có chối! Nghĩa là vợ ngài có hai chồng! Bây giờ tôi mới biết
tôi cũng là một người chồng mọc sừng, thì ngài bảo sao? Ai đền ai? Ai thiệt hại? (46)
Sợ quá, ông Phán giẫy đây đẩy: (47)
− Tôi không biết! Tôi không lôi thôi! Ông Xuân, xin ông
làm chứng cho tôi rằng tôi là người chồng mọc sừng...
Xuân cúi đầu đáp nhã nhặn:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Ông Phán lại cầu cứu cô nhân tình của ông ta:
− Thưa bà, xin bà làm chứng cho tôi rằng tôi là người
chồng mọc sừng!
Không biết đáp ra sao, người đàn bà đành bắt chước Xuân:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Thấy cơ nguy, người tình nhân dọa già: (48)
− Bẩm, thế này thì chưa biết tôi hay ngài chịu thiệt hại... Vậy
thì có lẽ tôi phải đi hỏi luật sư mới được. Thưa ngài, đã là viên chức thì ngài
phải hiểu luật, phải trọng pháp luật hơn người khác.
Nghe thấy nói đến thầy kiện, lại sợ mình trái luật thì ắt không
còn là một viên chức gương mẫu trung thành nữa, lại không hiểu mình có trái luật
không, lại sợ người ta bắt được quả tang mình muốn bắt được quả tang người ta,
ông Phán bèn nháy mắt cho người yêu, bắt tay người tình nhân vợ ông, (49) lễ
phép nói:
− Thôi, kính chào ngài. Rất mong có phen tái ngộ... (50)
Rồi ông rảo cẳng ra khỏi cảnh Bồng Lai như người đi trốn, có
người tình nhân của ông lẽo đẽo theo sau. Riêng về phần Xuân, thấy nói đến luật
sư cũng đâm hoảng, sợ lôi thôi đến mình, thì đầu chẳng phải lại phải tai, nó
cũng cắm cổ đi nốt. (51) Tìm thấy Tuyết rồi, nó hốt hoảng nói:
− Ði, ta đi ngay không thì lôi thôi to bây giờ!
Tuy chưa hiểu rõ, Tuyết cũng kinh hoàng mà chạy theo
Xuân. (52) Cả hai ra đến cái cổng Nhật Bản thì lại thấy bà phó Ðoan đứng
sừng sững. (53)
Bà này nhảy xuống, gọi Tuyết, nói to: (54)
− À, cô này đã có người sêu tết rồi, thế là không có
phép!
Tuyết bĩu môi, chỉ Xuân:
− Người này chỉ là một người bạn giai của tôi, thế
thôi! Không hơn không kém. (55)
Rồi Tuyết nhảy lên một cái xe cao-su, mặc kệ Xuân với bà phó
Ðoan…
Bà này bảo Xuân:
− Như ý tôi ấy à? Con gái bây giờ hư lắm, chỉ ăn
chơi thôi! Ðàn bà thì phải biết tòng nhất nhi chung, thế nào là tam
tòng tứ đức, thế nào là trinh tiết đức hạnh?
Thấy Xuân câm miệng hến, bà liều mà nói:
− Còn ông, thì ông phải đứng đắn, đừng có tìm cách làm
hại một đời người ta! Ðã có người sêu tết người ta, thế là người ta đã có chồng
rồi. Phương ngôn có câu: Giai tân gái goá thì chơi, đừng nơi có vợ, đừng
nơi có chồng! (56)
Nghe đến đấy, chợt nhớ đến mọi sự lôi thôi lúc nãy, lại chợt
nhớ đến bà Phó Ðoan đương góa chồng, Xuân Tóc Ðỏ ấp úng nói:
− Thưa bà, bà tha phép cho, nếu bà không trinh tiết với
hai ông chồng như thế thì... bẩm… tôi cũng… mạn phép mà... phải lòng bà rồi!
Bà Phó Ðoan tủm tỉm cười, mắng:
− Ê! Ê! Rõ đồ ê chệ chửa!
Rồi bà lên xe, bảo tài xế phóng nước đại.
Bà đi trốn ái tình.
Xuân Tóc Ðỏ phải từ giã cảnh Bồng Lai, cuốc bộ về hiệu Âu
Hóa. (57)
NGUỒN:
[Chương] X
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 49 (09 Décembre 1936), tr. 33-38.
Bản A: Số đỏ, chuyện cười dài, Vũ Trọng Phụng, Hà Nội Báo, s. 49 (09 Décembre 1936), tr. 33-38.
Bản B: Số đỏ, tiểu thuyết, Vũ Trọng Phụng; Nhà in
Lê Cường, Hà Nội, 1938 (mất văn bản)
Bản C: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1946, tr. 138-152.
Bản D: Số đỏ, Vũ Trọng Phụng; Nxb. Mai Lĩnh,
Hà Nội, 1952, tr. 116-127.
Bản E: Số đỏ, tiểu thuyết cười dài, Vũ Trọng Phụng;
Nxb. Minh Đức, Hà Nội, 1957, tr. 105-115.
Bản F: Số đỏ, tiểu thuyết xã hội tả chân, Vũ Trọng
Phụng; Nxb. Mai Lĩnh, Sài Gòn, 1958, tr.108-118.
Bản G: Tuyển tập Vũ Trọng Phụng, tập III, Nxb. Văn
học, Hà Nội, 1987, tr. 112-123.
KHẢO DỊ:
(1) A: III
C, D, E, F, G: X
(2) A, C, D, E, F: Sợ lại gặp ông
Victor Ban, Xuân thoái thác là mệt...
G: Sợ gặp ông Victor
Ban, Xuân thoái thác là mệt...
(3) A, C, D, E, F: Như thế mà tự nhận là quý
đàn bà như người Tây phương! Ấy là mình chưa làm hại một đời tôi mà đã phụ
tôi như thế! Không biết nếu mình đã làm hại cả một đời tôi rồi thì đến thế
nào!
G: Như thế mà tự nhận là
quý đàn bà như người Tây phương! Không biết nếu mình đã làm hại cả một đời tôi
rồi thì đến thế nào!
(4) A: Xuân toan ra ngay, nhưng Tuyết ngăn lại:
C, D, E, F, G:
Xuân toan ra ngay, nhưng bị Tuyết ngăn lại:
(5) A: Chỉ nay mai là có lời đồn đến
tai thầy đẻ tôi mà thôi!
C, D, E, F, G: Chỉ nay
mai là có người đồn đến tai thầy đẻ tôi mà thôi!
(6) A: Cứ một điều ấy cũng đủ cho anh lấy tôi làm
vợ đấy!
C, D, E, F, G: Cứ một điều
ấy cũng đủ cho anh đáng mặt lấy tôi làm vợ đấy!
(7) A: Tôi không hư hỏng dại dột như số đông
thì ngay lúc nẫy tôi đã dại dột với anh rồi chứ còn gì!
C, D, E, F, G: Nếu tôi
hư hỏng dại dột như số đông thì ngay lúc nẫy tôi đã dại dột với anh rồi chứ còn
gì!
(8) A, C, D, F, G: Nhưng Tuyết cãi lại một
cách rắn rỏi:
E: Nhưng Tuyết cãi lại một
cách dằn dỗi:
(9) A, C, E: Thôi đi! Ðể đến hôm tân
hôn, thấy tôi mất trinh, anh lại cắt tại lợn ấy à?
D, F, G: Thôi đi! Ðể đến
hôm tân hôn, anh lại cắt tại lợn ấy à?
(10) A: Lời lẽ khôn ngoan sắc sảo ấy khiến Xuân
Tóc Ðỏ sung sướng lắm, vì sự thật thì nó chẳng có hy vọng gì lấy Tuyết làm
vợ, mà nó chỉ nghĩ…
C, D, E, F, G: Lời
lẽ khôn ngoan sắc sảo ấy khiến Xuân Tóc Ðỏ sung sướng lắm, vì nó tin rằng
mai sau có lấy Tuyết ắt cũng không sợ mọc sừng nữa.
(11) A, D, F, G: Một thiếu niên bé nhỏ, mặt hốc
hác như mặt những nhà thi sĩ có tên tuổi, đôi mắt lờ đờ, cái thân thể ốm
o lẩn trong bộ Âu phục quần chân voi, cứ đăm đăm chiêu chiêu nhìn Tuyết.
C, E: Một thiếu niên bé
nhỏ, mặt hốc hác như một những nhà thi sĩ có tên tuổi, đôi mắt lờ đờ,
cái thân thể ốm ho lẩn trong bộ Âu phục quần chân voi, cứ đăm đăm
chiêu chiêu nhìn Tuyết.
(12) A, C, D, F: Nó quay lại nhìn thì thiếu niên
hình như chỉ trông thấy có một Tuyết nên cứ thoăn thoắt vung đôi ống quần chân
voi đi theo sau.
E: Nó quay lại nhìn thì thấy thiếu
niên hình như chỉ trông thấy có một Tuyết, nên cứ thoăn thoắt vung đôi ống quần
chân voi đi theo sau.
G: Nó quay lại nhìn. Thiếu
niên hình như chỉ trông thấy có một Tuyết, nên cứ thoăn thoắt vung đôi quần
chân voi đi theo sau.
(13) A: Tuyết lại khẽ nói:
C, D, E, F,
G: Tuyết khẽ nói:
(14) A, C, D, F: Tuyết cứ nhảy tung tăng để giẫm bàn
chân lên những đóa hoa rụng trên đường cuội.
E, G: Tuyết
cứ nhảy tung tăng để giẫm lên những đoá hoa rụng trên đường cuội.
(15) A: Xuân nghe thế bỗng đổi lòng căm tức
ra lòng kính trọng trong khi Tuyết cười khúc khích.
C, D, E, F,
G: Xuân nghe thế, sắp sửa đổi lòng căm tức ra lòng kính trọng, thì Tuyết
cười khúc khích.
(16) A, C, E: Nét mặt vẫn thản nhiên như những
nhà thi sĩ can đảm chịu đựng những nỗi đắng cay, thiếu niên lại ngâm:
D, F, G: Nét
mặt vẫn thản nhiên như những nhà thi sĩ can đảm chịu đựng nỗi đắng cay, thiếu
niên lại ngâm:
(17) A, D, F, G: Thế có cảm không hở
anh? Ấy anh chàng theo đuổi tôi đã mấy tháng nay rồi đấy.
C: Thế
có cảm không hở anh? Hay anh chàng theo đuổi tôi đã mấy tháng nay rồi
đấy.
E: Thế
có cảm không hở anh? Anh chàng theo đuổi tôi đã mấy tháng nay rồi đấy.
(18) A: Em có muốn anh ứng khẩu một bài
thơ cho gã ấy không?
C, D, E, F:
Em muốn anh ứng khẩu một bài thơ cho gã ấy không?
G: Em muốn
anh ứng khẩu bài thơ cho gã ấy không?
(19) A: Xuân Tóc Ðỏ bèn chắp tay sau lưng, tiến đến
nhà thi sĩ, ngâm rất dõng dạc:
C, D, E, F,
G: Xuân Tóc Ðỏ bèn chắp tay sau lưng, tiến đến nhà thi sĩ, ngâm nga rất
dõng dạc:
(20) A, C, D, E, F: Thế thôi cũng đủ là một bài học
cho bỉ nhân... khâm phục!
G: Thế thôi
cũng đủ là một bài học cho bỉ nhân... thán phục!
(21) A: Vậy để rồi bỉ nhân phải luyện
lối trào phúng thì mới mong đối đáp ngài được!
C, D, E, F,
G: Vậy để rồi bỉ nhân luyện lối trào phúng thì mới mong đối đáp ngài được!
(22) A, C, D, E, F: Tuyết lại tự trả lời
cho câu hỏi của mình:
G: Tuyết
lại tự trả lời cho câu của mình:
(23) A: Cùng sung sướng, cả hai lại
sánh vai nhau lững thững đi về phía bể bơi...
C, D, E, F,
G: Cùng vui sướng, cả hai lại sánh vai nhau đi lững thững về
phía bể bơi...
(24) A: Chợt Tuyết sợ hãi, rối rít khẽ:
C, D,
E, F, G: Chợt Tuyết sợ hãi, rối rít khẽ nói:
(25) A, C, D, E: Nói xong, Tuyết lẩn sau một
cây cọ rồi trốn mất.
F, G: Nói
xong, Tuyết lẩn sau một cây nọ rồi trốn mất.
(26) A, D, F, G: Trước mặt Xuân Tóc Ðỏ lúc ấy hiện ra
ông Phán mọc sừng, cùng đi với một người đàn bà. Hôm nay ông Phán mày râu nhẵn
nhụi, áo quần nho nhã bảnh bao, trông rõ ra vẻ một người mọc sừng vô tâm, thấy
cuộc đời là vui vẻ...
C, E: Trước
mặt Xuân Tóc Ðỏ lúc ấy hiện ra ông Phán mọc sừng, cùng đi với một người đàn bà,
hôm nay ông Phán mày râu nhẵn nhụi, áo quần nho nhã bảnh bao, trông rõ ra vẻ một
người mọc sừng vô tâm, thấy cuộc đời là vui vẻ...
(27) A, C, D, E, F: Người đàn bà thì ăn mặc lối nửa
tân nửa cựu, trông có vẻ vừa ham muốn cái hư hỏng của phụ nữ đã giải phóng lại
vừa nhớ tiếc cái đức hạnh khó gánh vác của phụ nữ cổ hủ,
G: Người đàn
bà thì ăn mặc lối nửa tân nửa cựu, trông có vẻ vừa ham muốn cái hư hỏng của phụ
nữ đã giải phóng lại vừa nhớ tiếc cái đức hạnh gánh vác của phụ nữ cổ hủ,
(28) A: Ðây, đây là... người yêu của tôi.
C, D, E, F,
G: Ðây, đây là... người yêu của tôi, mà thôi!
(29) A: Thế thì hiện ngay bây giờ vợ ngài có lẽ
đương làm cho ngài mọc đương làm cho ngài mọc sừng ở trong kia!
C, D, E, F,
G: Thế thì hiện ngay bây giờ vợ ngài có lẽ đương làm cho ngài mọc sừng ở trong
kia!
(30) A, D, F, G: Chết! Chết! Quan bác
mau dẫn đệ đến đấy ngay mới được!
C, E: Chết!
Quan bác mau dẫn đệ đến đấy ngay mới được!
(31) A: Ông này vừa thở vừa gõ cửa. Sau 15
phút, cánh cửa hé mở ra.
C, D, E, F,
G: Ông này vừa thở vừa gõ cửa, 15 phút, cánh cửa hé mở ra.
(32) A: May sao lúc ấy trong khách sạn vắng
ngắt, vì người ta mải bơi, lội, tắm ở bờ hồ cả. Âu là
vì ông Phán thấp cổ bé miệng nên tiếng than không thấu đến trời vậy!
C, D, E, F:
May sao lúc ấy thiên hạ mải bơi, lội, tắm ở bờ hồ cả. Âu là
vì ông Phán thấp cổ bé miệng nên tiếng than không thấu đến trời vậy!
G: May sao
lúc ấy thiên hạ mải bơi, lội, tắm ở hồ cả. Ấy là vì ông Phán thấp cổ
bé miệng nên tiếng than không thấu đến trời vậy!
(33) A: Tôi không là người chồng thì tôi còn
là cái con chó gì nữa?
C, D, E, F,
G: Tôi không là người chồng thì tôi còn là con chó gì nữa?
(34) A: Người tình nhân lại cúi đầu kính cẩn:
C, D, E, F,
G: Người tình nhân lại cúi đầu kính cẩn có ý công kích ông Phán về mục xã
giao:
(35) A: Bẩm ngài, tôi là một người thượng
lưu trí thức, trước sau tôi cũng vẫn giữ lễ độ với ngài, thưa ngài!
C, D, E, F: Bẩm
ngài, ngài là người thượng lưu, trước sau tôi cũng vẫn giữ lễ độ với ngài, thưa
ngài!
G: Bẩm
ngài, ngài là người thượng lưu, trước sau tôi vẫn giữ lễ độ với ngài, thưa
ngài!
(36) A: Thưa ngài, dù tôi là người mọc sừng thì
cũng vẫn là thượng lựu trí thức chứ?
C, D, E, F,
G: Thưa ngài, dù tôi là người mọc sừng thì tôi cũng vẫn là thượng lựu
trí thức chứ?
(37) A, D, F, G: Vì nếu mọc sừng thì không phải lần này
là đầu, vậy ngài nổi nóng cũng vô ích, chỉ tổ thiên hạ cười cả đôi
chúng ta mà thôi.
C, E: Vì nếu
mọc sừng thì không phải lần này là lần đầu, vậy ngài nổi nóng vô ích,
chỉ tổ thiên hạ người ta cười cả đôi chúng ta mà thôi.
D, F, G: Vì
nếu mọc sừng thì không phải lần này là lần đầu, vậy ngài nổi
nóng cũng vô ích, chỉ tổ thiên hạ cười cả đôi chúng ta mà thôi.
(38) A, C, D, E, F: Từ đấy trở
đi,
G: Từ ấy trở
đi,
(39) A, D, F, G: Tuy nhiên ông phán cũng trỏ vợ và nói:
C, E: Tuy
nhiên ông phán cũng trỏ vợ mà nói:
(40) A: Biết rằng trước những lý luận cứng cỏi
đến như thế thì chối cái tội gian phu của mình cũng khó lắm,
C, D, F, G:
Biết rằng trước lý luận cứng cỏi đến như thế thì chối cái tội gian
phu của mình cũng khó lắm,
E: Biết rằng
trước lý luận cứng cỏi đến như thế thì chối cãi tội gian phu của mình
cũng khó lắm,
(41) A, D, F, G: Thưa ngài, mọc sừng không phải
là cái xấu, nhưng chỉ là cái chẳng may, một cái tai nạn vậy.
C, E: Thưa ngài, mọc
sừng không phải là xấu, nhưng chỉ là cái chẳng may, một cái tai nạn vậy.
(42) A, C, D, E, F: Như Nã Phá Luân đánh đông dẹp
bắc như thế, lại đẹp giai như thế, mà cũng mọc sừng như ngài thì ngài
bảo sao?
G: Như
Nã Phá Luân đánh đông dẹp bắc như thế, lại đẹp giai như thế, mà cũng mọc sừng
thì ngài bảo sao?
(43) A: Nghĩ ngay đến sở Cẩm, tin đăng báo, người
tình nhân vội chữa:
C, D, E, F,
G: Nghĩ ngay đến sở Cẩm, tin đăng trên các báo, người tình nhân
vội chữa:
(44) A: Bẩm ngài, chính tôi mới là người chồng mọc
sừng!
C, E: Bẩm
ngài, chính tôi mới mong là người mọc sừng!
D, F,
G: Bẩm ngài, chính tôi mới là người mọc sừng!
E: Vợ
ngài bảo với tôi là chưa có chồng và vẫn gọi tôi là chồng!
(46) A, D, F, G: Bây giờ tôi mới biết tôi cũng là
một người chồng mọc sừng, thì ngài bảo sao? Ai phải đền ai? Ai thiệt
hại?
C, E:
Bây giờ tôi mới biết tôi cũng là một người chồng mọc sừng, thì ngài bảo sao? Ai
đền ai? Ai thiệt hại?
(47) A: Sợ quá, ông Phán vội giẫy đây đẩy:
C, D, E, F,
G: Sợ quá, ông Phán giẫy đây đẩy:
(48) A, C, D, E, F: Xuân cúi đầu nhã nhặn:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Ông Phán lại cầu cứu cô nhân tình của ông ta:
− Thưa bà, xin bà làm chứng cho tôi rằng tôi là người
chồng mọc sừng!
Không biết đáp ra sao, người đàn bà đành bắt chước Xuân:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Thấy cơ nguy, người tình nhân doạ già:
G:
Xuân cúi đầu nhã nhặn:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Thấy cơ nguy, người tình nhân doạ già:
[bản G bỏ một đoạn 46 từ]
(49) A: lại sợ người ta bắt được quả tang mình muốn bắt
quả tang người ta, ông Phán bèn nháy mắt cho người yêu, bắt tay người tình
nhân vợ ông,
C, E: lại sợ
người ta bắt được quả tang mình muốn bắt được quả tang người ta, ông
Phán bèn nháy mắt cho người yêu, bắt tay tình nhân vợ ông,
D, F, G: lại
sợ người ta bắt được quả tang mình muốn bắt quả tang người ta, ông Phán bèn
nháy mắt cho người yêu, bắt tay tình nhân vợ ông,
(50) A: Thôi, kính chào ngài. Rất mong có phen
tái ngộ.
C, D, E, F,
G: Thôi, kính chào ngài, rất mong có phen tái ngộ…
(51) A: Riêng về phần Xuân, thấy nói đến luật sư, nó cũng
đâm hoảng, sợ lôi thôi đến mình, cũng cắm cổ ra đi.
C, D, E, F,
G: Riêng về phần Xuân, thấy nói đến luật sư cũng đâm hoảng, sợ lôi thôi đến
mình, thì đầu chẳng phải lại phải tai, nó cũng cắm cổ đi nốt.
(52) A: Tuy chưa hiểu rõ, Tuyết cũng kinh hoàng
mà theo Xuân.
C, D, E, F,
G: Tuy chưa hiểu rõ, Tuyết cũng kinh hoàng mà chạy theo Xuân.
(53) A, D, F, G: Cả hai ra đến cái cổng Nhật Bản thì lại
thấy ngay cái xe ô tô của bà Phó Ðoan đứng sừng sững.
C, E: Cả hai
ra đến cái cổng Nhật Bản thì lại thấy bà Phó Ðoan đứng sừng sững.
(54) A: Bà này nhảy xuống, gọi Tuyết nói:
C, D, E, F,
G: Bà này nhảy xuống, gọi Tuyết, nói to:
(55) A: Người này chỉ là người bạn giai của tôi,
thế thôi! Không hơn không kém.
C, D, E, F,
G: Người này chỉ là một người bạn giai của tôi, thế thôi! Không
hơn không kém.
(56) A, D, E, F, G: Phương ngôn có câu: Giai
tân gái hóa thì chơi, đừng nơi có vợ đừng nơi có chồng.
C:
Phương ngôn có câu: Giai tân gái góa thì chơi, đừng nơi có vợ đừng
nơi có chồng.
(57) A: Xuân Tóc Ðỏ phải cuốc bộ về hiệu Âu Hóa,
từ giã cảnh Bồng Lai.
C, D, E, F,
G: Xuân Tóc Ðỏ phải từ giã cảnh Bồng Lai, cuốc bộ về hiệu Âu Hóa.
CHÚ THÍCH:
[a] via (phỏng âm chữ Pháp vieux): người già.
[b] “Nam đáo nữ phòng nam tất đãng, nữ đáo nam
phòng nữ tất dâm”: người nam vào buồng người nữ, người nam ấy tất là kẻ phóng
đãng; người nữ vào buồng người nam, người nữ ấy tất là kẻ dâm đãng.
[c] Nã Phá Luân: phỏng âm chữ Hán tên riêng của
Napoléon Bonaparte (1769-1821) nhà quân sự, nhà chính trị, Hoàng đế Pháp
(1804-1815); vợ đầu của ông, Hoàng hậu Joséphine de Beauharnais (1763-1814) có
nhiều nhân tình.
VŨ TRỌNG PHỤNG
Nguồn: Loa, Hà Nội, s. 52 (7.2.1935)
Lại Nguyên Ân
Nguồn: NXB VH-VN
Thành phố Hồ Chí Minh, 2016


























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét