Thứ Hai, 7 tháng 3, 2022
Chìm nổi Hoàng Công Khanh
Tôi không sao quên được quang cảnh trước mùa kịch 1953 ở Hà Nội,
trong một ngôi nhà ở phố Trần Quốc Toản, hàng đêm, anh Băng Sơn và tôi, hai cậu
thanh niên không mấy khi vắng mặt khi ban kịch Hoa Quỳnh dàn tập vở Bến nước
Ngũ Bồ của Hoàng Công Khanh do Phan Tại đạo diễn. Lúc đó giọng nam trung
sang sảng của nghệ sĩ Văn Phú thu hút chúng tôi, rồi cái dáng rất nghệ sĩ của đạo
diễn Phan Tại chiếc pip thuốc luôn lơ đễnh trên môi ông. Tôi còn nhớ hai nghệ
sĩ sân khấu và điện ảnh quen thuộc với khán giả những năm sau và bây giờ là
Dương Quảng và Trịnh Thịnh. Hai ông bước những bước đầu tiên trên sân khấu có lẽ
từ vai Đặng Ích và vai lính Tàu trong vở kịch đó? Người khơi nguồn cho toàn bộ
hoạt động của vở kịch ấy là Hoàng Công Khanh tôi lại được diện kiến ít nhất. Chỉ
nhớ một dáng dấp cao gầy. Trên gương mặt khắc khổ, đặc biệt có đôi mắt hau háu
“nhìn” như nghe như nuốt từng câu thơ diễn viên ngâm lên, lỡ có diễn viên nào
phát âm, nhả chữ sai chệch, ông cau mày đau khổ như chính cơ thể mình đang bị
hành hạ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Bước gió truyền kỳ” thổi hồn đất nước Mười lăm năm (từ 2000 đến 2015), bằng quãng thời gian lưu lạc đầy sóng gió của thân phận nàng Kiề...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét