Chào bạn tôi ơi, hôm nay với bạn có là một ngày
vui? Tôi hy vọng bất kỳ ai đều tận hưởng ngày hôm nay. Với tôi, nếu mặt trời phủ
ấm trên làn da, tôi biết được hôm nay mình còn sống. Điều đó đã là một điều hạnh
phúc. Thế giới ngoài kia ồn ào quá, nhưng sự ồn ào đã kéo tôi tỉnh
dậy. Sau bao ngày phố phường yên tĩnh, sự ồn ào lại trở nên đáng quý. Bao người
đã mơ về thời khắc này, có người đợi được, có người lại không. Hôm nay tôi và người bạn thân của tôi đã có cuộc nhắn tin chớp
nhoáng. Bên kia thế giới, phía Tây địa cầu, bạn tôi đang lao động mười tiếng mỗi
ngày nhằm tích góp một số tiền để gửi về nhà. Đọc đến đây bạn có nghĩ bạn của
tôi đã quá chú trọng vào vật chất phù phiếm không màn sức khỏe? Trong tình hình
dịch căng thẳng thế này bạn tôi lại không quan tâm liệu rằng bản thân có bị nhiễm?
Nhưng sự thật không phải như vậy. Bạn tôi đối với tôi là người tin tưởng vào thế
giới tinh thần hơn bất cứ ai tôi từng biết. Bạn đã dùng số tiền mồ hôi công sức
đó đem đi thiện nguyện. Từ giờ tôi sẽ gọi bạn là T trong bài viết này, không phải tôi
không muốn công khai, chỉ là tôi hiểu bạn tôi là một người sống khá khép kín và
việc xuất hiện trên mặt báo có thể sẽ gây cho bạn một cảm giác khó chịu, và điều
đó tôi hoàn toàn thật lòng không muốn phạm phải. Bạn T thân mến. Tôi quen T đã 15 năm, một thời gian cũng có thể nói là dài nếu
tính từ năm tôi có mặt trên đời đến nay. Thời gian không phải là thứ quyết định
mình có hiểu rõ một người hay không nhưng đó cũng là một trong những yếu tố cơ
bản nhất giúp chúng ta có điều kiện hiểu họ. Lần đầu tôi gặp T chắc là một ngày
mơ hồ nào đó khi chúng tôi vào lớp một, tôi không thể nhớ rõ chúng tôi đã quen
nhau như thế nào, ai là người chủ động bắt chuyện trước… Chỉ là đến một ngày,
tôi tri nhận được về thế giới xung quanh thì T đã vẫn luôn ở đó, bên cạnh tôi.
Chúng tôi đã học chung lớp với nhau từ những năm tháng cấp một ngây ngô, những
năm tháng cấp hai nổi loạn và tạm chia tay nhau khi cánh cổng cấp ba mở ra. Những năm tháng cấp một, không biết có phải vì tính cách hai
chúng tôi quá khác biệt với mọi người mà dường như chúng tôi thường hay bị cô lập.
Nhưng tôi là con gái, mọi người có hơi e dè thì chỉ cần tôi chủ động mở lời thì
mọi người lại chào đón tôi. Khác với tôi, T là nam, phản ứng của đám con trai
dường như gay gắt hơn. Dường như việc một đứa con trai không ham thích cái thú
vui chạy nhảy, quậy phá dưới sân trường, mà lại yên tĩnh ngồi một chỗ đọc sách
giờ ra chơi lại là một tội ác. Nhưng tôi cảm thấy T dường như cũng không quan
tâm thái độ, ánh mắt của người đời. T vẫn là T, kiên định với lý tưởng của
mình, vẫn thích đọc sách một mình hoặc cùng tôi nói về những câu chuyện khoa học
lý thú. Chính niềm yêu thích vào những cuốn sách khoa học của T đã truyền động
lực cho tôi, cổ vũ cho tôi niềm yêu thích sách sau này. Cấp hai, thời điểm được xem như giai đoạn xốc nổi nhất đời
người, những thay đổi về tâm sinh lý khiến con người có thể thay đổi đến chính
họ có thể không nhận ra. Và tôi cũng là một người đã thay đổi, tôi nói chuyện với
mọi người nhiều hơn, mở rộng mối quan hệ của mình. Quỹ thời gian của con người
là có giới hạn, khi cán cân của họ nghiêng về bên nào thì bên còn lại ắt hẳn sẽ
chịu thua thiệt. Tôi ít nói chuyện với T hơn, có thể do tôi dần nhận ra sự khác
biệt nam nữ mỗi lần bị bọn bạn trong lớp chọc ghẹo dù chúng tôi hoàn toàn trong
sáng. Khác với tôi, T dường như chẳng thay đổi mấy về tính cách, có chăng T cao
hơn, tôi đã chẳng còn so bì kịp. Đó là những năm 2012, năm 2013 khi Internet
phát triển mạnh mẽ, thế hệ chúng tôi cũng khác hẳn với thế hệ trước, chúng tôi
tiếp xúc với công nghệ nhiều hơn, dường như chúng tôi cũng tự trưởng thành theo
một cách rất riêng của thời đại mình. Những gì không hiểu chúng tôi đều có thể
lặp tức tra cứu trên mạng mà không cần bất kỳ ai giải đáp. Ngoài ra Internet
phát triển cũng cung cấp cho con người những cách liên hệ khác ngoài cách nói
chuyện trực tiếp – nhắn tin trên mạng xã hội. Thời đó di động vẫn là thứ xa xỉ
với những đứa trẻ con, nhưng máy tính bàn thì gần gũi với chúng tôi hơn, mỗi
nhà có thể có và những tiệm net thì mọc lên như nấm. Tôi và T có thể ít nói
chuyện trên lớp hơn nhưng chúng tôi lại nhắn tin cho nhau nhiều hơn. Những lần
trao đổi bài, trao đổi về một ý tưởng chợt lóe… T chẳng bao giờ đi học thêm
nhưng thứ hạng trong lớp thì chẳng bao giờ kém cạnh. Nhìn T như tấm gương phản
chiếu song song với mình, tôi càng ra sức học tập hơn. Chúng tôi như bù trừ ưu
khuyết lẫn nhau, bên giỏi xã hội, bên giỏi tự nhiên. Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng Năm 2015 là năm mối quan hệ của chúng tôi có nhiều biến động
nhất, tôi chuyển đến một trường cấp 3 rất xa nhà. Tưởng như khoảng cách địa lý
sẽ làm cho tình bạn bị rạn nứt nhưng dường như sợi dây liên kết giữa chúng tôi
vẫn chưa bao giờ đứt. Mỗi khi nói chuyện với nhau, chúng tôi lại như thuở ban đầu,
nối tiếp câu chuyện dang dở, như mới ngày hôm qua còn đối mặt với nhau. Chẳng cần
lời tạm biệt cuối cuộc nói hay lời chào bắt đầu mới, chỉ cần một câu nói chập
choạng lúc nửa đêm và cái “seen” tin nhắn vào sáng tờ mờ thì câu chuyện lại được
nối lại. Điều kỳ diệu đó vẫn duy trì tới tận hôm nay, khi chúng tôi đã bước vào
năm cuối ngưỡng cửa đại học. Nhưng qua mỗi lần trò chuyện, tôi lại cảm nhận được T đang
trưởng thành từng ngày. Đã chẳng còn là những buổi tâm sự về chuyện học hành,
giãi bày chuyện tình cảm… Một hôm vào năm 2020, T nhắn tin với tôi về Phật
pháp. Tôi thực sự bất ngờ. Lúc nhỏ T có thể tin vào những điều kỳ lạ, bí ẩn vũ
trụ nhưng chưa bao giờ thực sự muốn lý giải nó dưới góc độ tôn giáo, T lý giải
bằng khoa học nhiều hơn. Nội dung cuộc hội thoại hôm nay, T tránh nói về dịch bệnh
đang hoành hành, mà T quan tâm nhiều hơn vào ngày mai sẽ làm gì. Có làm được điều
tốt hơn hôm qua, hôm nay? T giới thiệu cho tôi về kinh Phật: kinh Lăng Nghiêm,
kinh Pháp Hoa, kinh Địa Tạng… T còn mời tôi cùng tu tập. Đôi lúc tôi thấy bạn
thản nhiên nói về sự vô thường ở đời. Dường như bạn tìm thấy cho mình bến đỗ của
tâm hồn. Tôi cảm nhận được niềm an nhiên của bạn. Thật là một là một điều tốt đẹp
nếu như ai cũng tìm được một điều như vậy. Có thể những người trong cuộc sống
này có những nơi neo đậu tâm hồn khác nhau, dung dị hơn hay phức tạp hơn: một
ngôi nhà đầy đủ thành viên và tràn ngập âm thanh, chỉ cần mỗi ngày được hỏi
nhau câu “Hôm nay ăn gì?”. Một người tự gieo trồng một khay rau mầm, đếm từng
thời khắc chồi nhú lên, màu xanh mơn mởn gieo thêm nhiều hy vọng… và cả bữa ăn
ngon. Một người tự dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, duy trì một thói quen
tốt: viết ra giấy tất cả muộn phiền và chẳng buồn đọc lại để mặc những trang giấy
ngày càng dày thêm. Hay trong một căn phòng kín, có một người đang tập yoga với
quyết tâm thân hình đồng hồ cát thì chưa tới nhưng thân hình có đường cong là
chuyện có thể mơ. Nhưng đúng là lo lắng cũng chẳng giúp ích gì. Sự thực là biết
bao đại dịch trong lịch sử rồi cũng trôi qua: cơn ác mộng của châu Âu vào thế kỷ
XIV – cái chết đen từ căn bệnh dịch hạch; dịch Sars năm 2002-2003; một căn bệnh
khác là Bại liệt gần như đã bị xóa sổ từ lâu nhờ vắc-xin… Khi tất cả sự kiện bị
màu thời gian phủ lên thì lớp trẻ nói đến đại dịch chỉ còn là những cái tặc lưỡi
rồi khoảng lặng mênh mông. Ngày mai bạn có lịch học bạn vẫn đi học, dù với hình
thức khác. Ngày mai bạn có cuộc hẹn, bạn vẫn gặp nhau dù cách nhau màn hình.
Ngày mai bạn bạn đón chào sinh linh mới, bạn vẫn sẽ đón chào, tất cả như đã định
sẵn… Tất cả như muốn gửi lời nhắn với bạn: “Tất cả rồi cũng sẽ qua”. Hãy đón nhận
mọi thứ. Không ai chọn được điều sẽ xảy ra, nhưng ta được chọn cách phản ứng
trước nó. Buồn rầu, lo lắng và sống tiếp hoặc vui vẻ hạnh phúc và sống tiếp.
Đích đến đều như nhau và ta cảm thấy vui vì còn được lựa chọn. Nỗi buồn giết chết một người còn nhanh hơn bất kỳ căn bệnh
nào. Có thể T không nhận ra nhưng T đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều năng lượng
tích cực trong cuộc sống. Hy vọng ai trên đời cũng có một người bạn, người giúp
bạn vực dậy, người giúp bạn lưu luyến với đời. 4/11/2021 Nguyễn Thị Minh Thảo Theo https://vanvn.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét