Thứ Hai, 30 tháng 12, 2024
Mùi sách cũ
Có lần, tôi được một người bạn sống ở nước ngoài tặng vài món
quà nhỏ, trong đó có hũ thủy tinh đựng nến thơm, một món đồ xinh xắn không có
gì đặc biệt. Một buổi tối mất điện, tôi mang hũ nến ra đốt và dần cảm nhận một
mùi thơm thoang thoảng, không phải mùi hương hoa mà là một thứ mùi lạ lùng lại
rất thân quen, gợi nhớ một điều gì rất xưa cũ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét