Thứ Ba, 31 tháng 12, 2024
Thơ không lây nhiễm thói xấu và dịch bệnh
Thơ không lây nhiễm
“Hà Nội mùa thu hàng cây tỉnh giấc sau mưa/ khép
lại những lối ngõ chăng dây lặng lẽ/ lác đác thêm người đàn bà như ta đi chợ sớm/
những chấm nhỏ di chuyển chậm trên đường”. Như mọi người trải qua đại dịch
Covid-19, nhà thơ Bùi Kim Anh hòa vào một cách ý thức mùa giãn cách. Và với
trách nhiệm người cầm bút tự thôi thúc “hãy bảo ta viết điều gì đi”, thơ
đã lặng lẽ tự nhiên bật ra từ tâm thức của bà sau những cô đơn chiêm nghiệm đớn
đau: “ta không cần đeo khẩu trang khi làm thơ/ bài thơ viết đêm không có covid
ám ảnh/ là hơi thở nồng nàn toả vào con chữ/ là lời thao thức của đêm”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét