Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2024
Phía không nhau em nhận ra mình đã trưởng thành
Phía không nhau em nhận
“Chẳng bao giờ lành lại đâu anh/ Khi hai mảnh mình
không thể xếp/ Nắng và hoa nguyên vẹn ngày xưa”. Từ trong bi kịch tan vỡ của
tình yêu, người phụ nữ trẻ nhẫn nhịn bình tâm vượt thoát “Dẫu sũng nước cũng cố
mỉm cười” giữa cơn mưa đau khổ để bước tiếp và trưởng thành hơn trước cô đơn
giông bão: “Ngẩng cao đầu bình tĩnh mà đi/ Từ ngày lời anh thành mưa đá/ Phía
không nhau em nhận ra mình đã trưởng thành”…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét