Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2024
Bệ thượng
Rằng ngày xưa có một ông dzua. Khỏi nói các bạn cũng biết dzua ngày xưa sướng như thế nào. Về mặt tình cảm thì dzua khỏi cần mần thơ, viết văn như Hellomy9, Huyennguyen … cũng chẳng cần tương tư gì ráo trọi, muốn lấy ai làm vợ thì lấy, khỏi tán tỉnh lôi thôi. Về mặt ăn uống thì quá thể là bày vẽ. Muốn ăn thịt gà thì cũng gà nuôi bằng gạo trộn nhân sâm, muốn ăn cá thì cũng loại cá hiếm, câu được cách xa hàng ngàn cây số. Cơm no bò cưỡi sung sướng quá. Sướng quá sanh tật. Ông dzua 1 hôm thèm ăn cám là thức ăn của lợn. Đêm hôm ấy, ông dzua mò xuống ngự trù phòng lục cám lợn ăn. Ngon lắm, bữa nào các bạn... ăn thử coi. Mải mê ăn, ông dzua không biết có 1 viên quan đại thần nom thấy nên ních đầy 1 bụng cám lợn. Tạm đặt tên cho quan lớn đại thần này là Morph đi. Vốn tánh mỏ nhọn, cụ Morph về nhà sinh ngứa mồm. Nói ông dzua ăn cám thì vừa mất thể diện quốc gia vừa mất đầu mà không nói thì ngứa mồm chịu không nổi. Sau hai ngày đi tới đi lui, quan đại thần Morph chờ đêm xuống đi vào rừng. Đó là khu rừng già toàn những gốc cổ thụ hàng trăm năm. Tìm được 1 cây có cái hốc vừa tầm người,(chỗ cây lõm vào vì khuyết tật gì đó), cụ cúi xuống la to:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét