Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Khi trái tim ta là những giai điệu đẹp..

Khi trái tim ta là những giai điệu đẹp..
Lâu lắm rồi mới lại mặc áo dài, thấy mình nhẹ nhàng một cách lạ kỳ..
Chiếc áo dài trắng làm mình trông như nữ sinh trung học.. Bù lại những ngày là Nữ sinh trung học thực sự thì chẳng có cho mình được mấy bức ảnh, hình như chỉ có 1 bức duy nhất thì phải..
Chủ nhật mênh mang làm sao, vì bài học kiên nhẫn mình kiên quyết phải hoàn tất trong dịp này.. Nhất định phải “Nhẫn”.. Cần hơn bao giờ hết..
Lâu rồi mới lại ôm đàn, các ngón tay vụng về vuốt trên dây, cho ra những giai điệu lủng củng, lốc cốc.. nhưng sao mình thấy dìu dịu vô ngần..
Mặc chiếc áo dài, thấy mình thong dong hẳn, không còn vội vã như số kiếp đời mình..
Tự hào biết bao là một cô gái Việt Nam.. Dẫu chẳng sắc nước hương trời.. nhưng nhất định luôn ươm trong lòng mình, giữ gìn trong trái tim mình những giai điệu đẹp..
Cảm ơn bác ThienDuc và anh K Hà Nội đã cho em những bức ảnh thật đáng yêu này nhé.. Em cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm nhé...





Gió đã ngừng thổi từ bên kia núi..
Bởi vì có con đường đã mở lối.. Bởi vì bài toán khó đã tìm được đáp số.. Bởi vì ta đã biết nghĩ cho mình..
Sao ta run run thế này? Sao ta thấy còn đầy ắp những âu lo? Nào có phải lần đầu trước bộn bề sương gió..
Không sao đâu! Dũng cảm lên ta ơi! Can trường lên ta ơi! Đâu có ai được mãi hoặc mất mãi một điều gì?
Hôm nay là ngày mưa Tháng 10, mưa từ tờ mờ sáng, mưa ầm ĩ dữ dội suốt cả ngày, đến thâu đêm vẫn còn mưa.. Lạnh lắm.. và xiết bao lo âu..
Ta mặc bộ áo vest đẹp nhất mà mình có, đứng rất lâu trước gương, chọn màu mắt là màu xanh lá cây để điểm trang cho gương mặt mình vẻ sinh động tươi tắn.. Ta đeo bộ trang sức ngọc trai ta yêu thích nhất, dùng một ít nước hoa mùi hương ta thích nhất, và mang vào chân mình đôi giày xinh xắn nhất mà ta có.. Nhìn mình trong gương, ta thấy đó là một cô gái đầy niềm tin, sự chín chắn và sự dũng cảm trước cuộc đời.. Ta đã sẵn sàng trước mọi thử thách!
Mặc kệ ngoài trời mưa, ta vẫn thấy mình xôn xao một nỗi niềm riêng..
Vì gió đã ngừng ở bên kia núi, không còn về đây để xáo trộn cuộc đời ta..
Vì gió đã ngừng ở bên kia núi, chỉ còn đưa hương về đây ôm ấp vỗ về cuộc đời ta..
Nào, hãy tự tin lên.. N đã chẳng nói với ta, đó là quyết định dũng cảm nhất của ta đấy sao? Lúc nào, lời của anh dành cho ta cũng đầy chia sẻ..
Nào, gió đã ngừng ở bên kia núi rồi, đi đi, ta cất bước đi thôi..
Vững vàng lên nhé, tự tin lên nhé.. Đi thôi..
“Đường rất mừng một đường rất mừng..
Đường bay đầy một đàn chim trắng..
Chân thong dong không còn bước ngập ngừng..”

Sinh ra đời là để yêu thương...
Hôm nay, ngày 20.10, ngày dành cho những người phụ nữ Việt Nam, và dĩ nhiên tôi là một trong số đó...
Sếp tôi nói, một năm 365 ngày, phụ nữ chỉ được có 2 ngày, còn lại là của đàn ông, nên chúng ta phải quý trọng họ nhiều hơn.. Tôi thích cách nói này, dí dỏm nhưng chân tình.. Sếp tôi thường vậy.. Là một người đàn ông rất tài hoa, lịch lãm và hiểu biết..
Riêng tôi, tôi vẫn nghĩ, phụ nữ sinh ra đời là để yêu thương, để cho đi.. Có thể có đôi lúc họ bất mãn và phiền muộn, nhưng nếu những người đàn ông cho họ cơ hội, họ vẫn hạnh phúc khi được hy sinh.. Biết làm sao khi tôi nghĩ mình cũng thế.. Quả thật, tôi cũng đang chờ một người đàn ông nào đó trong đời cho mình cơ hội để được hy sinh.. Tôi vẫn đang chờ.. Tôi biết mình được sinh ra đời là chỉ để yêu thương, để san sẻ với người khác tình yêu thương trong lòng mình.. Tôi biết..
Tôi nhớ một người bạn có lần nói với tôi: “Men get and forget.. Women give and forgive..” trong ngày hôm nay cảm xúc của tôi về câu nói này mới thấm thía làm sao..
Dường như càng trưởng thành, cảm xúc của tôi càng lắng lại, sâu sắc hơn và bình tâm hơn.. Mọi thứ dường như đã ngăn nắp hơn, thanh thản hơn.. Sự chịu đựng của tôi về cuộc đời cũng giỏi hơn.. Những ước mơ của tôi cũng thầm lặng hơn.. Tôi thương mình!
Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam, tôi cảm ơn thật nhiều tất cả những lời chúc tốt đẹp mà bạn bè người thân đã dành cho tôi.. Hôm nay tôi rất vui!
Tôi cũng muốn cảm ơn thật nhiều những người đàn ông tôi đã gặp trong cuộc đời.. Nếu không có họ, ngày hôm nay chắc tôi đã chẳng biết gì về thế giới này..
Chắc tôi đã chẳng biết gì về thế giới này.. Thật đấy!
Bình hoa đạt giải Nhất cuộc thi cắm hoa hôm nay do cơ quan tôi tổ chức..
Và đây là giải Nhì, ý tưởng thật tuyệt vời..
Một chút ý tưởng trong Hội thi nấu ăn..
Áo tôi được cài hoa trong buổi lễ chúc mừng 
của công ty dành cho toàn thể phụ nữ..
Nỗi Nhớ Mùa Đông
Nhạc: Phú Quang
Thơ: Thảo Phương
Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi..
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi..
Làm sao về được mùa Đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa Đông?
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về..
Làm sao về được mùa Đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa Đông?
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về.

Nỗi Nhớ Mùa Đông
Phú Quang - Lệ Quyên
Theo https://muathusau.wordpress.com/



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

"Vườn xưa" trên quê hương Tế Hanh

"Vườn xưa" trên quê hương Tế Hanh Có một hình ảnh mà người quê Bình Sơn, quê Quảng Ngãi giữ mãi trong lòng mình, đó là hình ảnh ...