Thứ Ba, 22 tháng 3, 2022
Miền đất trầm hương
Ngày bốn chị em tôi đến phi trường Houston, Texas,
anh Bằng ra đón chúng tôi. Tôi đã ngỡ ngàng khi trông thấy anh. Người anh cả của
tôi đã mất dáng vẻ của một cậu công tử được bố mẹ nuông chiều, tóc anh để dài
hơn trước nhiều, gương mặt gầy guộc hẳn đi, ánh mắt hòa nhã, không còn một chút
khó khăn và bướng bỉnh của ngày xưa. Anh tiến về chúng tôi, tươi cười gọi tên.
Anh tôi mừng rỡ được gặp lại người thân sau hai năm xa cách, còn tôi mừng rỡ
hơn vì có thể trả chức vụ con chim đầu đàn lại cho anh. Khi anh lại gần, tôi mới
để ý có vài người thanh niên theo sau lưng anh. Thì ra, anh Bằng ở nhờ gia đình
người bạn không tiện cho chúng tôi về, nên đã nhờ hội nhà thờ giúp đỡ. Hội có một
căn nhà cho những người lỡ đường tạm trú gọi là Half-way House, một trong mấy anh
đi theo là con của người phụ trách.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
"Nỗi buồn chiến tranh", một cách viết khác về chiến tranh
"Nỗi buồn chiến tranh", một cách viết khác về chiến tranh Đã hơn 30 năm từ ngày tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh (tên ban đầu ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét