Thứ Năm, 15 tháng 9, 2022
Một cách đàn áp văn chương (1946)XXX
Một cách đàn áp
Cách đây khoảng một năm tôi có tham gia buổi họp mặt do
P.E.N. Club tổ chức nhân kỷ niệm 300 năm ngày ra đời tác phẩm AEROPAGITICA của
John Milton, một cuốn sách mỏng, xin được nhắc lại, được ông chắp bút nhằm bảo
vệ quyền tự do ngôn luận. Trên những tờ rơi quảng bá cho cuộc họp mặt người ta
đã cho in một câu nói nổi tiếng của Milton về tội ác của việc “giết” sách.
Văn chương đôi khi đã từng nở hoa kết trái dưới các chế độ độc tài, nhưng như
nhiều người đã chỉ rõ: các chế độ độc tài trong quá khứ không phải là chế độ
toàn trị. Lúc đó bộ máy đàn áp còn kém hiệu quả, giai cấp cầm quyền thường thối
nát, thờ ơ hoặc có quan điểm tương đối phóng khoáng và các học thuyết tôn giáo
giữ thế thượng phong trong xã hội thường bài bác cái lí thuyết về sự toàn trí
toàn năng và bất khả sai lầm của con người. Ngay cả như thế thì sự thật vẫn là:
văn chương chỉ đạt được những đỉnh cao tót vời trong những giai đoạn dân chủ và
tự do tư tưởng mà thôi. Cái mới của chế độ toàn trị là học thuyết của nó không
những là bất khả tranh biện mà còn biến hoá khôn lường nữa. Người ta phải chấp
nhận nó nếu không muốn bị “rút phép thông công”, nhưng mặt khác, lại phải sẵn
sàng đón nhận sự thay đổi của nó vào bất cứ lúc nào. Thí dụ như thái độ lúc thế
này lúc thế khác, không ăn nhập gì với nhau của những người cộng sản Anh hay
“những người bạn đường” của họ đối với cuộc chiến tranh giữa Anh và Đức. Suốt
nhiều năm trời, đấy là nói trước tháng 9 năm 1939 [4] , họ phải căm thù
“những tội ác của chủ nghĩa Quốc xã” và tìm mọi cách vạch mặt Hitler; nhưng
trong thời gian khoảng một năm tám tháng sau tháng 9 năm 1939 họ lại phải tin rằng
nước Đức đáng thương hơn là đáng trách và từ “Quốc xã”, ít nhất là trên các văn
bản, đã được rút khỏi từ điển. Nhưng ngay sau khi nghe bản tin thời sự lúc 8 giờ
sáng ngày 22 tháng 6 năm 1941 [5] là họ lại phải tin
rằng thế giới chưa từng thấy loài quỉ dữ nào độc ác hơn là chủ nghĩa Quốc xã.
Chính khách có thể dễ dàng làm chuyện thay đổi như thế, nhưng nhà văn thì lại
khác. Nếu anh ta phải thay đổi phương hướng theo đúng sự chỉ đạo thì anh ta phải
bịa tạc hoặc là đè nén tất cả các tình cảm của mình. Dù thế nào thì anh ta cũng
đã phá huỷ chính khả năng sáng tạo của mình. Anh ta đánh mất không chỉ cảm hứng
sáng tạo, mà dưới ngòi bút của anh ta ngôn từ cũng chỉ còn là những từ ngữ vô hồn.
Trong thời đại của chúng ta những bài viết về chính trị gần như chỉ là những
câu chữ đã được chế biến sẵn, được lắp ghép vào với nhau bằng những con ốc chẳng
khác gì trò lắp ghép của trẻ con. Đấy là kết quả tất yếu của quá trình tự kiểm
duyệt. Muốn có một ngôn ngữ rõ ràng, mạch lạc và sống động thì người ta phải tư
duy một cách can đảm, mà một người có tư duy can đảm thì không thể là người
chính thống về chính trị được. Cái thời “của đức tin” có lẽ đã khác, nhưng lúc
đó tôn giáo chính thống giữ thế thượng phong cũng đã hình thành khá lâu rồi và
thái độ của người ta đối với nó cũng không được nghiêm túc như bây giờ. Trong
trường hợp đó người ta có thể giữ phần lớn tâm trí của mình khỏi ảnh hưởng của
cái tôn giáo mà người ta chính thức theo. Ngay cả như thế thì cũng phải nói rằng
văn xuôi đã gần như biến mất trong thời đại đức tin duy nhất mà châu Âu từng biết
đến. Suốt thời Trung cổ gần như không có một tác phẩm văn xuôi nào và tác phẩm
viết về sử học cũng chẳng có bao nhiêu; tất cả các lãnh tụ tinh thần đều thể hiện
những tư tưởng giá trị nhất của mình bằng một thứ tử ngữ gần như không thay đổi
trong suốt hàng ngàn năm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca Lục bát thiền là nét đặc trưng cơ bản được tác giả Trần Lê Khánh chắt chiu thể hiện ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét