Chính sự xuống cấp thảm hại trong đời sống đã là nguyên nhân chính trong việc
lưu manh hóa một số nhà văn, họ đã phải uốn cong ngòi bút, cũng như trong việc
in sách đen sách trắng vừa rồi.
Phóng viên: Xin bác cho biết lại về vụ "Nhân văn".
Hữu Loan: “Nói thẳng nói thật, nói hết, để xây dựng Đảng”. Không những chỉ
có Nhân văn hay Trăm hoa mới nói thật, mà cả nước nói thật.
Cả nước kêu oan. Những “Ban Giải oan” đã thành lập để vào trong các nhà tù giải
oan cho hàng vạn người bị cải cách quy oan….
Nhưng đã ăn thua gì. Đơn từ kêu oan từ các nơi gửi về tòa soạn Nhân văn thật
đã cao bằng đầu, như “đống xương vô định”. Nhân văn đã xếp thành văn
kiện chuyển cho Trung ương Đảng nghiên cứu để thay đổi chính sách. Thật
ra Nhân văn chỉ khái quát tình hình để đúc thành lý luận. Bài báo bị
cho là phản động, phản Đảng, phản dân nhất của Nhân văn là bài “Vấn đề
pháp trị” do Nguyễn Hữu Đang viết [4]. Trong bài ý nói: sở dĩ chỗ nào cũng có áp bức chà đạp lên con người là vì chưa
có pháp luật rõ ràng. Tòa án là một tòa án tha hồ tùy tiện còn hơn Tôn giáo
Pháp đình của giáo hội La Mã hồi Trung Cổ. Muốn bắt ai thì bắt, muốn xử ai thì
xử, bịa ra luật nặng nhẹ tha hồ để xử… Bài báo kêu gọi cần phải phân quyền thì
người dân mới có bình đẳng trước pháp luật… Sau hơn ba mươi năm do tình trạng
pháp luật tùy tiện mà xã hội xuống cấp một cách tệ hại như hiện nay. Vấn đề
hàng đầu đang đặt ra để giải quyết cũng là mấy vấn đề pháp trị mà Nguyễn Hữu
Đang đã đặt ra cách đây hơn 30 năm (mà phải nói đây là vấn đề sống còn của chế
độ).
Không có một cộng đồng nào mà thành viên nào cũng chứa toàn âm mưu đen tối để
chủ hại người bên cạnh, không người nào biết phải biết trái, mà sống nổi lâu
dài. Nhân loại sinh ra để hợp tác với nhau, để tin nhau là chính, mới sống được
đến giờ. Ngày xưa, ngay hồi Pháp thuộc cả một vùng lớn như một huyện mới có độ
5 – 6 tên trộm mà trộm không được pháp luật bênh như thế, mà dân cũng còn lo
ngay ngáy cho số phận trâu bò của cải của mình. Còn bây giờ thì chỉ một thôn
thôi cũng có hàng vài chục tên trộm cướp công khai, coi thường pháp luật thì hỏi
người dân còn an cư thế nào để lạc nghiệp được?
Một vấn đề nữa Nhân văn đặt ra là “Vấn đề
Trần Dần” đăng trong Nhân văn số 1, có chân dung Trần Dần to tướng
với một vết dao lam cứa cổ to tướng do danh họa Nguyễn Sáng vẽ [5]. Từ trước ai cũng một lòng tin Đảng, cả trong lĩnh vực văn học. Tự Liên Xô đưa về
rồi tự Diên An đưa sang, tài liệu hiện thực xã hội chủ nghĩa, tức là con đường
đi lên trong văn học nghệ thuật. Nghĩa là văn nghệ chỉ được nói đến cái xã hội
thiên đường vô cùng đẹp chưa có, chưa biết bao giờ mới có chứ không được nói đến
những cảnh trộm cướp áp bức bóc lột đang diễn ra trước mắt. Rất hiếm những bí
thư, chủ nhiệm, thủ kho, cửa hàng trưởng tốt, phải nói hầu hết là ăn cắp, thi
nhau để ăn cắp, nhưng văn học không được nói thực mà phải dựng lên toàn là những
người lý tưởng. Luận điệu thuộc lòng là: Không có ăn cắp mới lạ, có ăn cắp là tất
nhiên. Đấy là thứ sốt rét vỡ da của nhân vật khổng lồ, của một chế độ khổng lồ!
Cũng thành khổng lồ thật nhưng lại là khổng lồ đi xuống, một thứ quỷ khổng lồ
hay một thứ khổng lồ không tim như đã dự báo trong một truyện ngắn ở Nhân
văn. [6] Đường lối đó ở ta đã được ông Trường Chinh tiếp thu và bảo vệ, và truyền giáo
như một thánh tông đồ xuất sắc.
Một người nhà báo hỏi ông:
“Như vậy là Cách mạng đã cấm tự do ngôn luận.”
Ông Trương Chinh sửng sốt:
“Anh nói sao? Các anh được tha hồ tự do chửi đế quốc đó thôi.”
Như thế là đường lối hiện thực xã hội chủ nghĩa đã cấm hẳn hiện thực phê phán
là thứ vũ khí sắc bén nhất của báo chí để cải tạo kịp thời xã hội. Lý luận hiện
thực XHCN này được học tập ráo riết trong quân đội, trung tâm đào tạo những
tông đồ để áp dụng và đi phổ thuyết về “con đường đi lên” là Tổng cục Chính trị
lúc bấy giờ do ông Nguyễn Chí Thanh làm Tổng cục trưởng và ông Tố Hữu làm Tổng
cục phó. Trong số văn nghệ sĩ phản đối đường lối hiện thực xã hội chủ nghĩa có
Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Tử Phác… Có lẽ quyết liệt nhất là Trần Dần, nên Trần
Dần bị bắt giam và trong nhà giam Trần Dần đã dùng dao lam cắt ven cổ nhưng chỉ
toác da, chưa đứt đến ven thì đã kịp thời chặn lại.
Vì thế mà có bài “Vấn đề Trần Dần” trong Nhân văn số 1 như đã nói
trên. Đây là một vấn đề văn học, hoàn toàn văn học. Đây là một cử chỉ khí tiết
của nho sĩ Việt Nam trước cường quyền không bao giờ là không có, dù cường quyền
có thiên la địa võng đến đâu thì cái truyền thống đáng tự hào ấy, cái hồn
thiêng của sông núi ấy không tà khí nào làm mờ nổi. Trần Dần chỉ là hậu thân của
những người đã viết “Vạn ngôn thư”, “Thất trảm sớ”… Cũng như vấn đề pháp trị của
Nguyễn Hữu Đang, vấn đề văn học mà Trần Dần đòi xét lại cách đây hơn 30 năm hiện
giờ vẫn đang rất là thời sự. Cái tai họa lớn nhất hiện giờ vẫn là do khuyến
khích tô hồng, đề cao người giả, việc giả, hàng giả… Những người thấy trước tai
họa, chân tình muốn ngăn chặn tệ nạn xã hội tô hồng thì bị gán ngay cho cái tội
bôi đen.
Đáng nhẽ những người như Nguyễn Hữu Đang và Trần Dần phải được một giải thưởng
quốc gia, một cái giải vinh quang là đã đưa ra được giải pháp để cứu nguy cho
dân tộc.
Nhưng trái lại, lại vu oan giá họa, đặt lên đầu họ cái án gọi là "án Nhân
văn".
Thực ra Nhân văn hưởng ứng lời Đảng gọi: “Nói thật, nói thẳng, nói hết
để xây dựng Đảng", và chỉ đấu tranh cho tự do báo chí, tự do ngôn luận
mong thực hiện tự do bầu cử vào quốc hội, vào chính phủ. Chỉ cần thực hiện thật
sự dân chủ nội dung của Hiến pháp là cũng đã lý tưởng rồi.
Hiện nay báo Văn nghệ cũng đang làm cái việc như Nhân văn ngày
xưa làm, cũng do được kêu gọi, được giao trách nhiệm Nguyên Ngọc mới dám làm,
và báo Văn nghệ cũng đang bị khép tội là mắc những lệch lạc nghiêm trọng.
Có điều khác là: Nhân văn ngày xưa đơn độc, khi bị đánh không ai dám
bênh, ngậm cái miệng cúi đầu mà mang án. Còn bây giờ thì hoàn cảnh trong nước
và ngoài nước đã khác. Không thể đóng cửa mãi ở trong nhà và ngủ yên được mãi
trên những sai lầm vô định. Khi Nguyên Ngọc bị đánh, đã có báo chí khắp nơi lên
tiếng, những bản kiến nghị đang tiếp tục gửi về…
Nếu phong trào tự do báo chí, phong trào ủng hộ Nguyên Ngọc và báo Văn nghệ mà
bị dập, tức là bọn quan liêu cơ hội thắng thế, kết quả là xúc tiến sự sụp đổ
toàn diện, sự tổng khủng hoảng kinh tế cũng như chính trị và uy tín của Đảng sẽ
bị mất hoàn toàn vì bọn chúng. Quần chúng sẽ mất hết tin tưởng vào Đảng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét