Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2021
Mũ trắng
1. Theo một cách kỳ dị nào đó, tất cả hơi nóng nồng nực dường
như đã bị hít trọn vào lồng ngực rộng lớn ngày hè. Buổi tối mát lạnh. Những con
đường nhỏ luồn giữa vô số cao ốc đựng đầy các cơn gió xao động, cõng theo hơi
muối , không ngừng lùa về từ biển xa xăm. ''Giống như chỉ cần dang tay, em sẽ
bay vọt lên. Thật không thể tin nổi''... - Cô gái đội cái mũ trắng bật cười ,
gương mặt tuyệt đẹp sáng mờ trong bóng tối. Gió thổi mạnh. Những nếp áo cô gái
bay phần phật, như cánh buồm trắng mờ dập dềnh trên mặt biển tối đen. Lâm giữ
nhịp bước với Minh, mỉm cười. Phía sau anh là một ngày đã qua. Nhiều niềm vui.
Những hy vọng được đền đáp sau thời gian dài lo âu. Đồ án tốt nghiệp của anh đã
được duyệt. Một chỗ làm tốt được ký kết sau thời gian dài nỗ lực tập sự để được
biết tới. Nhưng trên hết, là Minh, là cô gái anh yêu gần năm nay nhưng chưa bao
giờ hết lạ lùng. Cô gái với mái tóc ngắn rối tinh, hai mắt như hai mặt hồ trong
trẻo mỗi khi nhìn về anh. Bao lâu chờ đợi, cuối cùng tối nay anh cần nói với cô
một dự định thay đổi cuộc sống của hai người...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét