Cung đàn muôn điệu
Những năm của thập niên 80, tôi bỗng yêu say mê phong
lan, sẵn có đất, có vườn, tôi loay hoay đóng giàn, bỏ công sức mấy
tháng trời sưu tầm được khoảng một trăm giò, sáng sáng, chiều chiều,
chăm chăm, tưới tưới; chuyện đời bên ngoài khu vườn lan hầu như tôi đã
quên. Nỗi đam mê phong lan của tôi truyền sang bạn bè. Một lần đến nhà
tôi lai rai, tận mắt thấy phong lan treo bốn bề, Hoàng Ngọc Tuấn đã
thân ái tặng tôi một nghệ danh: Lan Công Tử, nghe có vẻ kiếm hiệp. Sự
thật, Tuấn rất sính Kim Dung, Sau Hoàng Ngọc Tuấn có rất nhiều bạn
hữu đến thăm vườn lan của tôi, trong đó một vị khách đặc biệt: Từ
Kế Tường. Anh đến thăm tôi vào những ngày giáp tết, tặng tôi một tờ
báo Xuân Công an, tờ báo anh đang là một trong những cây bút chủ lực,
đi theo anh còn có một cô xinh xinh. Chuyện này tôi không ngạc nhiên vì
Từ Kế Tường là một “khách đa tình” không bao giờ mệt mỏi. Ngắm nhìn
ngôi nhà toàn bằng gỗ, cô bạn gái Tường khen nhà tôi giống nhà ở
nông trường bên Liên Xô. Thì ra cô đã từng xuất ngoại. Tôi không phấn
khởi lắm trước lời khen của người đẹp, nàng gián tiếp chê tôi là
một anh nhà quê, dù là nhà quê Liên Xô.
Tôi ở nhà gỗ trước hết vì tôi thích, thích nhất là
lúc nhàm chán cần có một chút đổi mới tôi liền đem ngôi nhà của tôi
làm vật thí nghiệm. Đập, phá, cưa cưa, đóng đóng, chỉ một hai hôm sau
tôi có một ngôi nhà với những góc cạnh theo đúng vị trí tưởng tượng
của mình, chẳng cần đến cố vấn của một kiến trúc sư nào cả. Có
thể một năm tôi có đến hai sáng kiến làm khác ngôi nhà, ít cũng một
lần, gia đình nghĩ chắc tôi cũng đôi lúc lan man nhưng, tất cả chỉ im
lặng chiều theo sở thích quái gở của tôi. Sự thật thì cũng có lúc
tôi làm cho ngôi nhà đẹp hẳn lên, không hoàn toàn lộn tùng phèo như
họ lo lắng. Thứ đến vì nghèo, không đủ khả năng xây nhà bê tông, thôi
thì lập dị một chút vừa thỏa mãn được cái ngông, vừa đỡ nhàm chán
hết năm này qua năm khác cứ phải ra vào ngôi nhà nghèo nàn, đơn điệu.
Trở về chuyện Từ Kế Tường và cô bạn, sau khi khen
ngôi nhà của tôi, Tường ngỏ ý tôi cố vấn cho Tường một chút hiểu
biết về phong lan. Tôi mừng vì Tường cũng đang tìm đến cái đẹp của
thiên nhiên, nhưng muốn chơi phong lan trước hết phải tìm hiểu về nó,
phải có chút kiên nhẫn, dịu dàng săn sóc nó. Muốn thế phải làm quen
với một số lan bụi đời, đó là những giò lan rừng về tạm trú trong
thành phố. Chủ quan nghĩ thế nên thay vì tặng cho Tường mấy chậu lan
quý có nguồn gốc ngoại quốc, tôi tặng anh ba giò lan rừng: Ngọc Điểm,
Trường Kiếm, Nhất Điểm Hồng, toàn là danh lan bị đọa lăn chai trong
phố thị. Quả thực Tường và cô bạn gái của anh chẳng có chút kinh
nghiệm gì về lan cả, cả hai vui vẻ ra về và không bao giờ họ quay
trở lại nhà tôi nữa. Sau khi họ đi rồi tôi hơi lo lắng xen chút ân
hận, thầm nghĩ: “Gần Tết rồi nếu họ xin mấy chậu phong lan về làm
quà cho một người nào đó thì mình đã làm họ thất vọng!!! Lan nội
chỉ quý đối với những người tâm hồn đã quyện vào hồn hoa, nó chẳng
thế là món quà quý đối với chủ nhân các ngôi biệt thự kiểu bạch
tạng đang mọc lên khắp nơi”.
Mang niềm ân hận trong lòng, tôi ngược thời gian nhớ
về những ngày quen biết đầu tiên giữa tôi và Từ Kế Tường, bỏ qua
giai đoạn trước chỉ biết đến tên mà chưa biết mặt. Khoảng năm 1981 khi
tôi về Phòng Văn hóa thông tin quận 4 nhận công tác, Tường đã làm
việc ở đây mấy năm, lúc đó anh đang là phó chủ nhiệm Nhà Văn hóa
quận kiêm thư ký Công đoàn, xét về mặt tổ chức anh khá có trọng
lượng. Còn tôi, lính mới tạm thử thách ở tổ Bảo tồn bảo tàng. Tôi
không ngờ ngành Văn hóa quận 4 quy tụ khá nhiều những gương mặt văn
nghệ trẻ ở Sài Gòn như Trần Dzạ Lữ, Nguyễn Mai, Nguyễn Tôn Nhan,
Nguyễn Đạt, Chu Vương Miện, sau tôi còn thêm Hoa Tưởng Dung, Phạm Kiều
Tùng, nhà thơ nữ xuất thân từ thanh niên xung phong Thanh Nguyên.
Với lực lượng hùng hậu như thế đủ sức để làm một
tờ báo nổi đình nổi đám. Giang hồ quen thói lề mề, lại được thảy
vào đúng tổ biệt tăm biệt tích có ông tổ trưởng thuộc loại tửu
quỷ, thế là tôi nhanh chóng phạm phải sai lầm, sau khi đã cùng ông tổ
trưởng đi ta bà sương sương nhưng không quên về họp cơ quan, sẵn hơi men
tôi giúp vui buổi họp cơ quan bằng một màn phụ diễn ca nhạc ngoài
lề, còn tổ trưởng của tôi cứ nhựa nhựa phát biểu chẳng ra ngô cũng
chẳng ra khoai khiến thủ trưởng nổi giận quạt tắt bếp. Tuy không bị
thủ trưởng trực tiếp sửa sai nhưng sau đó ngài thư ký công đoàn đã
đóng vai Bao Công mặt sắt phê phán tôi trước tập thể. Có khuyết điểm,
đành ngậm miệng. Tôi không giận Tường vì nếu là tôi, chắc tôi cũng
hành động như thế, cho nên tôi bình tĩnh ghi nhận kỷ niệm đầu tiên về
Từ Kế Tường, sau đó chúng tôi vẫn thân như chẳng có chuyện gì. Làm
việc lâu bên cạnh Tường, tôi phải ghi nhận anh là một người rất giàu
năng lực, phải nói là thập bát ban võ nghệ món nào Tường cũng
biết, cũng làm được, chưa xuất sắc nhưng có một cán bộ như anh đã
vượt yêu cầu. Anh có thể làm thơ (dĩ nhiên), viết văn (còn phải bàn),
nhưng làm vè, viết tiểu phẩm, soạn kịch bản thì Từ Kế Tường qua
mặt chúng tôi. Lại còn soạn lời bài ca vọng cổ tuyên truyền, lên cầm
micro ca vọng cổ thì tôi thành thật ngả nón bái phục. Đó mới chỉ
là theo yêu cầu công tác, trong sáng tác văn học, nghĩa là anh được
tự do, Tường cũng tỏ ra sung sức, anh viết bất cứ đề tài gì, đáp
ứng mọi mục đích với thời gian nhanh nhất. Có lần Tường đóng cửa,
gần như suốt ngày đêm, trong vòng một tuần lễ viết xong cuốn tiểu
thuyết đặc tính thời sự: Án mạng đêm giao thừa. Tường thắng lớn
bằng tuyệt chiêu của mình, loại các đối thủ viết cùng đề tài nhưng
chậm hơn anh dù chỉ trong một sớm một chiều. Chứng kiến những pha
ngoạn mục do Tường gây ra, một số bạn bè hơi có lòng ganh tị đã có
lời nhận xét khá ác ý: Từ Kế Tường là tổ hợp sản xuất thơ văn.
Cùng quan điểm này nhưng không mang lòng ganh ghét, có chút biện hộ
lẫn công bằng, Huy Tưởng bảo: chúng ta phải khâm phục sức viết của
Từ Kế Tường, nó là một cái tủ gồm có nhiều ngăn, cần cái gì cứ
việc rút ngăn kéo là có tác phẩm. Phải, Tường đã viết với tốc độ
chóng mặt, trong một lần ghé chơi anh đã tặng tôi một lúc bốn tác
phẩm vừa mới lần lượt xuất bản: Tới một tuổi nào, Tìm nhau trong
hương khói, Bông hồng cho tình đầu và Tình yêu có màu gì mà tôi
thường đùa dai hỏi tình yêu có mùi gì? Chưa bàn đến giá trị tác
phẩm, với số đầu sách liên tục có mặt trên các quầy sách báo cũng
là một ước mơ của không ít những người cầm bút mỗi khi ngồi trước
trang giấy, phải đối diện với một cơn “khi vò chín khúc khi chau đôi
mày!” thế mà chữ vẫn chưa chịu chui ra. Các vị này trở thành những
kẻ phê phán mạnh mẽ lối viết văn như mở ống nước. Thôi thì đó cũng
là một mặt những kẻ trong cuộc dù muốn hay không cũng nên chấp nhận.
Từ Kế Tường làm việc thì như vậy nhưng chơi cũng ra
trò. Có một lần tôi vừa phá tung nhà làm lại theo kiểu… không có
trong khoa kiến trúc, sửa nhà xong tôi kiếm cớ ăn mừng tân gia. Bạn bè
mời đến chật nhà, rượu khổ chủ mua, khách mang đến cả chục chai,
tiếng khui rượu nổ lốp bốp. Thoạt đầu là người uống rượu, khi bốn
năm chai đã cạn rượu quay lại uống người, rượu nhảy nhót hát hò,
bàn ghế dẹp sang một bên lấy chỗ nhảy… lâm thôn. Tường không bỏ một
trò vui nào, mặt anh đỏ bừng, mấy vết chàm ở tay bình thường đỏ
tía, khi rượu tới chữ chuyển sang màu huyết dụ, miệng cười toe toét,
tay múa dẻo quẹo, cũng may anh không trổ tài xuống xề mấy câu vọng
cổ. Không khí đang tưng bừng bất chợt Từ Kế Tường biến mất, tôi tìm
khắp nhà không thấy, ra vườn gặp một trự nằm lù lù trên ghế bố ngủ
ngon lành, nắng rội vào mặt cũng chẳng hay, tôi lấy máy ảnh chụp
liền hai kiểu cảnh con Ngọc Hoàng nằm ngoẹo đầu ngủ bên khóm lan cau
tím phơn phớt nở, xem ra khi nhà văn ngủ say nom cũng khá lãng mạn.
Những ngày vui của tôi và Từ Kế Tường ngỡ rằng còn
nợ nần lâu dài với nhau, thế rồi bất chợt bác sĩ kê cho tôi một toa
thuốc đặc trị cao huyết áp thời kỳ… bứt gân máu, kèm theo những lời
răn đe kiêng đủ thứ. Thế là những ngày vui vỡ vụn như tôi làm rơi
chiếc bình pha lê, một thời gian sau tôi xin nghỉ công tác. Sau tôi không
lâu, Từ Kế Tường cũng xin nghỉ việc, anh về đầu quân cho Huỳnh Bá
Thành làm tờ Công an thành phố, chính ở đây, với ưu thế của ngành,
phương tiện dồi dào, Từ Kế Tường đã phát huy được hết năng lực, óc
sáng tạo của mình. Còn tình bạn? Mười năm rồi tôi mới gặp Từ Kế
Tường khoảng ba, bốn lần. Hình như với thời gian, áo nào cũng phải
phai màu. Tôi về đơn độc trau tria kỷ niệm với bạn hữu, nhớ về một
thời chúng tôi đã “vui như chưa lần nào”, một thời đã qua không bao
giờ lặp lại nữa.
13/4/2008 Trần Áng Sơn
13/4/2008


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét