Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2022
Vòng qua chân đồi
1. Đồi Chu Prài nằm ở giữa. Chiếc đồi không cao, kể từ đất bằng,
khoảng 30 thước đã quá, nhưng có một chiều dài chênh vênh, lưng mọc lởm chởm những
tảng đá bạc, thoai thoải kéo dài và nối tiếp là hai chiếc đồi nằm ngang. Hai
chiếc đồi không mang tên tuổi, cây cỏ mọc cằn khô, những mu đá ù lì, hợp với
Chu Prài tạo một bức bình phong cho thị trấn kế cận. Từ đỉnh Chu Prài nhìn xuống,
bên tay phải, đi từ mặt trời lặn, là một con sông, nước hai mùa, khi cạn khi đầy.
Có những ngày lòng sông trơ mình, bãi cát vàng ưỡn bụng và bầy chim đỗ xuống
nghỉ ngơi; có những khi lòng sông ngập lụt, màu phù sa bạc phếch, nước băng
băng đổ về xuôi. Bên kia sông là cánh rừng lúp xúp cây hoang dại, ngút về ngàn,
và xa tít là những dãy núi xanh cao vút, mây và sương thường lấp đầy đỉnh ngọn.
Con sông hình như cũng được thoát nguồn từ đó. Phía bên này sông, mấy thửa ruộng
trái mùa, và một thôn dân cư lưa thưa nhà cửa. Thôn này do một nhóm dân lập
nghiệp từ lâu đời, và dân chúng sống bằng nghề trồng tỉa đủ thứ. Ở phía trên
dòng sông ngày trước cũng có một xóm dân, nay họ đã dời đi. Từ thôn dân cư đó đến
chân đồi Chu Prài có một con đường mòn. Con đường này nhỏ và hẹp, vòng qua chân
đồi, đâm thẳng xuống một con lộ lớn. Ngoài ra, con đường chính của thôn này được
nối liền với thị trấn thì dài và xa hơn, men theo con sông, rồi quặc ra phía
bên kia đồi. Phía bên trái đồi Chu Prài, cũng kể từ mặt trời lặn, là một con đường
nhựa lớn, thẳng nhưng không bằng, tiếp là một thị trấn nhỏ, nhà cửa chen chúc.
Con đường là sinh lộ chính của thị trấn với phi trường quân sự.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Trần Kim Dung hoài niệm về những miền ký ức (Về tập thơ "Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong" của nhà thơ Trần Kim Dung, ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét