Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2022
XXXXChiến tranh đi qua những truyện ngắn của Y Uyên
Chiến tranh đi qua
“Không có nỗi ngây ngất nào rực rỡ như nỗi ngây ngất chiến
tranh, phía sau có lửa, phía trước có máu của mình”.
Ðó, chiến tranh đi qua truyện Y Uyên bằng thứ đạo đức xổ dốc, bằng những nhân
cách lạnh lùng, bằng sự ích kỷ, sợ sệt bám riết theo các nhân vật. Họ có nhau,
là của nhau, nhưng luôn chia lìa, xa cách trong những ý nghĩ hoang mang tột độ;
hoang mang với bản thân và với chồng vợ. Hành động của anh Hai, chị Hai không
thuộc về bản chất, nó thuộc về một thế giới khác, thế giới của hữu hình và vô
hình trộn lẫn để đẩy con người ta vào hóc kẹt tối tăm làm người. Cái thế giới
trộn lẫn ấy chính là điều Y Uyên muốn nói đến, nhắc đến, bởi hàng ngày anh đi
qua, anh nhìn thấy, chứng kiến, sờ đụng…
Các nhân vật “học trò” kia không rõ chúng có thực hiện điều mà chúng nói, viết
thư cho thầy giáo Ngưỡng hay không, nhưng những toan tính buổi đầu của chúng là
sự dã-man-đến-tận-cùng của chiến tranh. Nó không chừa một ai, không dung tha một
ai. Tất cả đều bị cuốn hút vào guồng máy súng đạn khổng lồ, căm thù chất ngất,
phi lý đến cùng cực, bởi nó không có hình thù, mặt mũi, chân tay mà lại có thể
bất ngờ siết cổ họng anh đến ngạt thở, đưa tay moi móc ruột gan mọi người banh
ra ngoài, chiến tranh không có giấc ngủ…: “Chiến tranh và nỗi khổ hỗn độn xung
quanh như không trộn lẫn được những người công chức thị xã với người dân nạn
nhân. Những đêm nghe bom, đại bác dội về rung cả cánh cửa, anh thấy chiến tranh
không có giấc ngủ. Nhưng lúc nom những xác người nằm trong một căn nhà thương,
anh lại thấy chiến tranh gồm toàn những giấc ngủ triền miên, anh chẳng thể hỏi
han như hỏi han bà hàng vịt lộn” (“Bên ngoài khán đài”).
Ðó là truyện ngắn có hình dạng, có chân dung của người lính hẳn hoi. Nhưng những
người lính xuất hiện trong truyện không phải là những người anh hùng, không phải
là những thiên thần, không có cấp bậc, không bao giờ biết ngồi lên xe “díp” là
gì. Họ là những người nông dân, là những bè bạn trong làng vào lính và cầm
súng. Chuyện vào lính của họ là đương nhiên, không thể cưỡng lại, đứng ngoài;
còn cách cầm súng của họ không phải ra ngoài mặt trận bắn nhau, mà là để đứng
gác trên chiếc cầu dài, mặt phải luôn nhìn xuống dòng nước lũ trôi qua gầm cầu,
ở dưới đó sẽ có những bất trắc cho tính mạng chiếc cầu, tính mạng người lính và
đám đông. Nhưng thỉnh thoảng người lính gác cầu cũng nhìn đoàn xe chạy vụt qua,
nhìn chiếc bảng cấm ở đầu cầu xoay đi xoay lại như chính cuộc đời của bọn họ,
những thanh niên nông dân, là bạn bè thân thiết nhau. Ðó là Nhựt, Thấu, Phon,
Ðành… cùng vào nghĩa quân. Phon đứng gác trên cầu nhìn dòng nước lũ và nhìn những
con bò, ngựa chết trôi sông và ao ước “có tụi nó ngồi nhậu”. Còn tụi nó, tức
đám bạn thân của Phon là nghĩa quân ở xã, cũng nhớ Phon nay đã lên quận, đang
ngồi nhậu thịt ngựa với rượu đế và nhớ lời ca ruột của bạn: “Cúc Hoa ơi nếu
chúng ta còn cách xa nhau vì kẻ tuyền đài người dương thế thì mãi mãi anh còn
là kẻ bị đày ải đơn côi trong ngục thất của tâm hồn…”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trên sông hoàng hôn
Trên sông hoàng hôn Chương 1 Gởi anh chị NGỌC SƠN với lòng biết ơn của một người em NGỌC LINH Từ trong eo bến Cái Bè, Năm Súng đẩy mạnh má...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét