Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2022
XXXXCon đường trở thành và tiến tới của nghệ thuật hôm nay
Con đường trở thành và tiến tới
Những dòng chứ dưới đây trình bày những nhận định chủ quan của
tôi về một vài khuynh hướng nghệ thuật mới ở Việt Nam, tôi sẽ nhận định
như những khuynh hướng tất yếu được cấu thành từ một quá trình vận dụng
biện chứng này hiện đang bị một số người nhân danh nghệ thuật, nhân danh đạo đức,
nhân danh luân lý đả kích dữ dội – một bài đối thoại, tranh luận, bút chiến.
Tôi không sợ tranh luận, ngại đối thoại, tránh bút chiến. Nhưng trước những
khuynh hướng nghệ thuật mới, phía những quan điểm, lập trường đối lập chúng, những
loạt bài đả kích không hề bám tới được cái mức tối thiểu một bài tranh luận, đối
thoại, bút chiến thực sự. Nghĩa là khởi diễn trên một bình diện nghệ thuật, một
thái độ nghệ thuật thực sự, nhằm sáng tỏ thực sự một vấn đề, một thực trạng nghệ
thuật, để tôi thấy là cần thiết phải lên tiếng, phải trả lời.
Trong một bài viết trước đây, tôi đã thấy là cần thiết phải xác định ngay (để
chặn đứng mọi âm mưu vu khống, xuyên tạc) rằng những khuynh hướng, những thời kỳ
nghệ thuật quá khứ mà nghệ thuật hôm nay đòi xác định lại không phải là mồ mả
cha ông, những công trình vĩnh cửu đã được công nhận, ở đó không còn vấn đề gì
đặt ra, mà xác định có nghĩa là quật ngã, là lật nhào những giá trị tự những thần
tượng đã lỗi thời, đồng thời tiêu diệt mọi âm mưu của bọn bảo thủ phản tiến hóa muốn phục sinh chúng trở lại khuynh đảo đời sống hiện tại. Xác định, do đó, nhất
định không phải là một hành động phá hoại vô ý thức. Trái lại, nó bao hàm ý
nghĩa một lựa chọn, một xây dựng tích cực. Thường trực biểu tỏ quan điểm,
thái độ trước mọi hiện tượng của đời sống, của nghệ thuật là một trong những
khuynh hướng mới của nghệ thuật hôm nay, của người làm nghệ thuật hôm nay. Ý thức
không còn âm thầm. Nghệ thuật không còn tiêu cực. Ý thức lên tiếng, nghệ thuật
hành động. Và người làm nghệ thuật Việt Nam hôm nay đã nhìn về quá khứ, quá khứ
không còn là một địa hạt của những thần tượng được tôn thờ, quá khứ được trả về
với kích thước đích thực: một quá trình của đời sống, gồm những đau nhục, lỗi lầm,
kinh nghiệm, những bài học, chứng liệu lịch sử cần phải phê phán xác định lại –
một mặt để đánh giá lại cho đúng, một mặt để kiện toàn một thái độ cho hiện tại
và tương lai. Có người nói rằng: nghệ thuật hôm nay là một dòng nghệ thuật phá
hủy những thần tượng. Nếu đó là một sự thực, nghệ thuật cũng chỉ phản ánh một
thực trạng thế hệ: thế hệ chúng ta, con người sống và những thần tượng đã chết.
Khuynh hướng xác định lại quá khứ bởi đó đã đưa tới thái độ chối bỏ những trào
lưu quá khứ (tiêu biểu bởi nghệ thuật tiền chiến), chối bỏ những thần tượng quá
khứ. Nó không những chỉ được xác định bằng một bài diễn thuyết, một buổi nói
chuyện. Nó đã bàng bạc trong xúc cảm tác giả, trong thi văn hôm nay trong tác
phẩm mới. Nó điển hình – trên một khía cạnh – tâm trạng của một thế hệ dũng cảm
muốn hòa mình vào dòng tiến hoá, cho nên đã dám nhìn thẳng về Trước về Sau, cái
nhìn của một con người hành động ý thức, sáng tạo con đường mới nguy nga trước
mặt, chối bỏ những nẻo mòn, những ngõ cụt sau lưng. Vũ trụ nghệ thuật quá khứ
Việt Nam, là vũ trụ nặng chĩu một không khí hoài cổ. Ở những ngày lịch sử tối
tăm đau nhục cũ, đất nước bị thống trị, nhân phẩm bị chà đạp, tự do bị tước đoạt,
nghệ thuật bị giới hạn, đã biện chứng thoát thai một nền nghệ thuật xa lánh thực
tại, trốn chạy đời sống, người làm nghệ thuật trở về tìm lãng quên trong quá khứ,
trong thiên nhiên, những thế giới mơ mộng siêu thoát ảo tưởng, nghệ thuật đôi
khi được biểu tỏ bằng một phản ứng trở lại đời sống, quá lắm, chỉ được hình
thành bằng một thái độ “nghiêng xuống” của nhóm tác giả Tự lực Văn đoàn, nếp sống
kênh kiệu của Nguyễn Tuân, nụ cười châm biếm của Vũ Trọng Phụng, cái thế giới
màu xám của Nguyên Hồng. Phải công nhận nền nghệ thuật đó đã thực hiện được ít
nhiều đổi mới về từ ngữ, cú pháp, kỹ thuật sáng tác. Nhưng nó chưa từng biểu hiện
được trung thực khát vọng, tâm trạng thời đại. Nghệ thuật tiền chiến Việt Nam,
tóm lại, có thể coi như công trình của một lớp người ham đổi mới, nhưng thiếu một
thái độ, một nhận thức, một nhân sinh quan tiến bộ, cách mạng, hướng dẫn cho mọi
khát vọng mới, cho nên cái mới tiền chiến chỉ là cái mới sách vở, cái mới hình
thức. Cái mới đó không thể là mẫu mực cho chính nghệ thuật thuở đó, cái mới đó
càng không thể là khuôn vàng thước ngọc cho nghệ thuật hôm nay.
Mù tối trước quy luật và ý hướng trên, bọn bảo thủ phản tiến hoá đã lên tiếng đả
kích, chế giễu cái tâm trạng cô độc, bi thảm, bất mãn, cái thái độ thường trực
nhìn ngắm, cứu xét thân phận, những băn khoăn siêu hình, những đớn đau quằn quại
của ý thức, tóm lại những trạng thái thường xuyên giao động nội giới con người
được diễn tả trong nghệ thuật hôm nay như những biểu thị của một tâm trạng bệnh
hoạn, lệc lạc. Với chúng, nếu không là những trạng thái thêu dệt giả tạo, thì
cũng chỉ là lối bước cái “mốt” suy tư mới của những tác giả hiện sinh Tây
phương. Những đầu óc yên ổn bất động đó chẳng bao giờ thấu triệt được những diễn
biến của tâm trạng, những mâu thuẫn, những thảm kịch, tổng hợp thành cái thế giới
thoạt nhìn tưởng như phức biệt hỗn loạn của ý thức và tâm linh con người thế hệ
hôm nay, do đó chúng không bao giờ đi vào được cái thế giới đa dạng, phong phú
của nghệ thuật hôm nay. Trong bài “Nỗi buồn trong thơ hôm nay” Thanh Tâm Tuyền
đã gợi lên, bằng ít nhiều hình ảnh, thế giới đó như một “tinh cầu xa lạ” với
người đọc. Sự thực, tất cả những mâu thuẫn, những thảm kịch đó chỉ là biểu tượng
của một tâm trạng đích thực và biện chứng của con người, của thế hệ. Điểm khác
biệt: tâm trạng đó không còn giản đơn, bình dị, như trước nữa. Mặt khác, muốn
nhận định được chân xác tâm trạng con người thế hệ biểu hiện trong nghệ thuật
hôm nay, cần phải nhận định trên toàn thể. Cái dụng tâm. Cái phương pháp sở trường
bọn bảo thủ phản tiến hoá thường dùng để đả kích, xuyên tạc những khuynh hướng
nghệ thuật mới là cắt xén, trích dẫn từng đoạn văn, từng bài thơ rồi gán cái ý
nghĩa đơn độc của đoạn văn, câu thơ trích dẫn là tâm trạng chung của người nghệ
thuật bây giờ. Chẳng khác gì kẻ mù lòa thấy cái tai voi bảo đó là hình thể của
con voi. Nhận định cái thế giới nghệ thuật hôm nay qua hình ảnh một niềm cô độc
đứng riêng, một trạng thái của phẫn nộ tách rời là cận thị, là chỉ thấy độc một
gốc cây mà không thấy được cánh rừng. Sự cô đơn, niềm phẫn nộ, những trạng thái
hoang mang, ngờ vực, những khát vọng, những mơ ước chồng chất, những buồn vui lẫn
lộn, những vò xé tâm linh, những quằn quại tiềm thức, những ám ảnh siêu hình va
chạm, quay cuồng trong thế giới thi ca nghệ thuật hôm nay như một cơn lốc dữ dội
bi thảm, phải nhìn được tất cả những trạng thái đó như những biểu tượng liên tục,
nối kết – những chặng đường của một con đường – phản ánh cái toàn diện của tâm
trạng con người thế hệ trên con đường trở lại đời sống. Những trạng thái phức
biệt đó hướng tới một đối tượng duy nhất: đời sống, cơn lốc bi thảm dữ dội ấy
chỉ là những biến động của một ý thức toàn diện, qua hình ảnh một con người tiến
tới cái đích trước mắt là đời sống, nhưng cuộc hành trình không yên ổn mà đầy
biến động, đầy gió bão, hắn luôn luôn đứng lại để truy tìm chân tướng, bản thể,
nguyên lý sự vật, những ngõ ngách, những nguyên ủy, những chiều sâu, những quy
luật, những biến tướng của sự vật. Đó cũng là hình ảnh cuộc hành trình dũng cảm
của con người thế hệ không chịu đi theo một chiều hướng cố định của sự vật, chấp
nhận tính chất bất di dịch, vĩnh cửu của sự vật, mà thường trực biểu tỏ cái ý lực
đổi thay, làm mới, lay động, đốt cháy, sáng tạo sự vật. Cái tâm trạng vùng vẫy,
phá đổ thực tại, những sự thực đã có ấy biểu tỏ nồng nàn nỗi khát khao đạt tới,
nắm vững sự thật của con người thế hệ hôm nay, sự đắc thắng của trí thức, trí
tuệ con người thế hệ trước đời sống, trước sự vật, như một ý thức chủ động đời
sống. Đánh dấu rực rỡ sự đi qua, sự có mặt, tác động ghê gớm của con người trước
xã hội, trước sự vật, đó là ý nghĩa căn bản cuộc hành trình trở lại đời sống của
con người thế hệ hôm nay. Đó cũng là con đường trở thành và tiến tới của nghệ thuật
hôm nay.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nỗi buồn trổ bông và tình mẹ trong thơ Nguyễn Minh Ngọc Hà
Nỗi buồn trổ bông và tình mẹ trong thơ Nguyễn Minh Ngọc Hà Nguyễn Minh Ngọc Hà sinh năm 1985 tại vùng đất An Sơn thuộc thành phố Thuận An,...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét