Một số bài viết về
Nguyễn Hữu Đang năm 1958
Sáng hôm nay, 10.2.2007, lễ tang ông Nguyễn Hữu Đang sẽ cử hành tại Hà Nội. Hy vọng rằng
trong giờ phút này, người ta không quên những lời về ông từng được tung ra trên
tất cả những cơ quan tuyên truyền hùng mạnh nhất của cái chế độ đã kết án ông
như kết án một kẻ thù không đội trời chung. Hi vọng rằng những lời điếu sẽ vang
lên hôm nay không chỉ là những lời vỗ về sáo rỗng. Chúng tôi xin tưởng niệm ông
bằng việc đăng lại một số bài báo viết về ông năm 1958, khi phong trào Nhân
văn-Giai phẩm đã bị đập tan và bản thân ông đã bị bắt giam và chuẩn bị nhận
bản án tù 15 năm. Talawas
Tên quân sư quạt mo: Nguyễn Hữu Đang
Hắn là con một tên chánh tổng ở Thái Bình. Chính gia đình địa chủ cường hào này
đã rèn luyện cho hắn từ lâu cái đầu óc thích "ăn trên ngồi trốc",
thích địa vị với nhiều thủ đoạn nham hiểm và tàn nhẫn. Lớn lên, học được ít nhiều,
hắn chạy chọt thi vào làm thư ký phủ Toàn quyền. Được ít lâu, hắn xin thôi và sống
một cuộc đời lang bạt. Lúc này, chính là lúc phong trào Mặt trận Bình dân đang
phát triển mạnh; là một thanh niên nhanh nhẹn và hoạt bát, hắn được phong trào
tìm đến. Cũng có khi làm phát hành sách báo, cũng có lúc hắn được phân công viết
dăm ba bài. Trong chiến tranh thế giới thứ hai, đế quốc lồng lộn khủng bố, toàn
bộ Đảng ta rút vào bí mật. Không những các cán bộ, đảng viên, mà cả những đoàn
viên thanh niên dân chủ cũng bị lùng bắt. Nguyễn Hữu Đang vẫn hoạt động công
khai trong phong trào truyền bá Quốc ngữ. Lúc bấy giờ cụ Nguyễn Văn Tố làm hội
trưởng Hội đó và được Đảng ta hết sức ủng hộ. Nhưng Nguyễn Hữu Đang lại vận động
anh em đánh đổ cụ Tố xuống để Đang làm hội trưởng... Đến khi bọn mật thám chú ý
phong trào truyền bá Quốc ngữ, Đang bỏ nhiệm vụ và tìm cách lẩn trốn.
... Mãi đến năm 1942 khi phong trào Việt Minh lên cao, Nguyễn Hữu Đang mới được
liên lạc lại và tham gia Văn hóa Cứu quốc. Chính trong thời kỳ này, khi phân
công Nguyễn Hữu Đang đi vận động nhóm Hàn Thuyên thì hắn trở về mang theo cái
chủ trương "cần dựa vào Nhật" của bè lũ tơ-rốt-kít. Cách mạng tháng
Tám thành công, Nguyễn Hữu Đang được đề cử nhận một trách nhiệm trong chính phủ.
Nhưng vì đầu óc địa vị quá nặng, Đang đã tỏ ra bất mãn vì thấy chức vị mình
chưa được cử dứt khoát. Sau đó Nguyễn Hữu Đang lại được điều động sang công tác
trong Văn hoá Cứu quốc. Vì Đang chưa có uy tín gì trong địa hạt văn nghệ nên
không thể để Đang làm Tổng thư ký được. Đang lại kèn cựa với các đồng chí Nguyễn
Đình Thi và Nguyễn Huy Tưởng. Ngay từ 1945 Nguyễn Hữu Đang đã câu kết với tên
Trần Thiếu Bảo là chủ nhà xuất bản Minh Đức. Đang vận động anh em để Trần Thiếu
Bảo về phụ trách nhà xuất bản của Văn hoá Cứu quốc. Nhưng, một nhà xuất bản của
một đoàn thể cách mạng không thể để lọt vào tay một tên tư bản cơ hội như tên
Trần Thiếu Bảo, các anh em kiên quyết không tán thành đề nghị của Nguyễn Hữu
Đang.
Bất mãn với đoàn thể Văn hoá Cứu quốc và nhân cơ hội Đảng chủ trương mở Đại hội
văn hóa toàn quốc, Nguyễn Hữu Đang xin ra lập ban vận động Đại hội văn hoá toàn
quốc. Hồi đầu cách mạng, công việc của Đảng và Chính phủ rất bận. Tình hình lúc
đó lại gặp nhiều khó khăn với bọn quân Quốc dân Đảng Tưởng Giới Thạch sang tước
vũ khí quân đội Nhật Bản, và bọn Quốc dân Đảng Nguyễn Tường Tam, bọn Cách mạng
Đồng minh Hội Nguyễn Hải Thần và bè lũ của chúng âm mưu phá hoại chế độ ta. Lợi
dụng lúc khó khăn đó, không ai kiểm tra đôn đốc, Nguyễn Hữu Đang tự động làm mọi
việc không thảo luận gì với các anh em, không xin chỉ thị của Đảng, Nguyễn Hữu
Đang liên hệ với người này người khác, không cần biết người đó thái độ chính trị
ra sao? Công việc đương tiến hành thì kháng chiến bùng nổ. Nguyễn Hữu Đang
không nhìn thấy hoàn cảnh khó khăn của kháng chiến mà chỉ nghĩ đến thích thú cá
nhân của mình; làm cái gì cũng muốn làm to, khoa trương, hình thức. Đang tổ chức
thanh niên xung phong rất quy mô và tiêu tốn rất nhiều tiền. Đầu óc lãnh tụ nổi
lên, Đang muốn làm thủ lĩnh thanh niên và ý định đào tạo một lớp thanh niên với
danh nghĩa: thanh niên Nguyễn Hữu Đang (!).
Chủ trương của Nguyễn Hữu Đang không sát với hoàn cảnh thực tế rất khó khăn của
kháng chiến, và cách tung tiền của Nguyễn Hữu Đang theo kiểu "xắn tay áo
xô đốt nhà táng giấy" không quỹ nào cung cấp cho đủ. Tổ chức thanh niên
xung phong của Nguyễn Hữu Đang phải giải tán. Nguyễn Hữu Đang lại được Đảng điều
động về làm thanh tra Bình dân Học vụ. Về đây chẳng bao lâu, đầu óc địa vị lại
trỗi dậy, Nguyễn Hữu Đang lại kèn cựa, công kích đồng chí Vương Kiêm Toàn là
giám đốc Nha Bình dân Học vụ, một người rất cần cù, bền bỉ, một người đã có công
rất nhiều từ phong trào truyền bá Quốc ngữ. Nguyễn Hữu Đang lại vận động anh em
hòng lật đổ đồng chí Vương Kiêm Toàn. Nhưng anh em rất sáng suốt. Nguyễn Hữu
Đang một lần nữa lại thất bại. Con đường cách mạng không phải như một cái thang
để những kẻ đầu cơ như Nguyễn Hữu Đang trèo lên làm vương làm tướng, cũng không
phải như một canh bạc đỏ đen. Đang tham gia phong trào đã lâu nhưng vì đầu óc
vô chính phủ và tư tưởng cơ hội nặng nề như vậy nên mãi đến năm 1947 mới được kết
nạp vào Đảng. Nhưng rồi công không thành, danh không toại, Đang sinh ra chán nản.
Cơ quan Bình dân Học vụ dọn lên Việt Bắc, Đang ở lại Thanh Hoá và làm
"quân sư" cho nhà xuất bản Minh Đức. Trong những năm cuối cùng của cuộc
kháng chiến anh dũng của dân tộc, mọi người đều cố gắng đem khả năng của mình
ra để cống hiến cho sự nghiệp quang vinh của Tổ quốc thì Nguyễn Hữu Đang, vì bất
mãn cá nhân, đã nằm bẹp, không hoạt động gì cho cách mạng, bám vào nhà xuất bản
Minh Đức để chia lãi với một cái tên cũng khá kêu là "giám đốc chính trị".
Từ ngày đó, Nguyễn Hữu Đang đã tự ý bỏ cơ quan và cũng từ ngày đó Đang đã xa rời
hàng ngũ của Đảng. Khoảng năm 1951 thì Đang cắt đứt sinh hoạt của Đảng. Từ đó,
khi Cầu Bố khi Hậu Hiền, Đang luôn luôn chửi Đảng, chửi cách mạng. Phẩm chất
cách mạng của Nguyễn Hữu Đang đã mất. Đang đã trốn trách nhiệm với cơ quan,
Đang đã bỏ quyền lợi của Đảng, của Tổ quốc để đi làm cái việc chia lãi với tên
Trần Thiếu Bảo, một tên tư bản cơ hội, bẩn thỉu.
Hồng Vân
Tạp chí Văn nghệ số 12 tháng 5 năm 1958
... Hòa bình lập lại trở về Hà Nội, Nguyễn Hữu Đang lại ăn ở cùng nhà với Trần
Thiếu Bảo, lúc này luôn luôn sẵn sàng tiếp những nhà văn bằng đủ các thứ rượu
mùi ngoại hoá và nếu cần bằng cả những tiệc trà, những bữa cơm linh đình, những
cuốn phim của đế quốc còn để lại rồi cho vay thêm tiền tiêu gọi là khoản
"tạm ứng trước" về nhuận bút. Những nhà văn ấy đã từng cho in văn,
thơ của họ trong những tập Giai phẩm xuân, hạ, thu, đông gì đó!
Nguyễn Hữu Đang đã có lúc tự xưng là "liêm khiết". Cái con người gọi
là “liêm khiết" ấy đã cò kè bớt một thêm hai, rồi sau hết đã thò tay ký giấy
hợp đồng với tên Minh Đức để tháng tháng lấy 20 % về số lời bán sách với điều
kiện đọc và lựa chọn những tác phẩm thuộc các loại như đã đăng trong Giai
phẩm!
... Chúng ta, ai cũng còn nhớ rằng cuối năm 1956, tình hình thế giới có những
việc không tốt xảy ra: trong nước, Đảng lãnh đạo gặp nhiều khó khăn. Nhiều nhà
tư sản và một số phần tử trí thức lạc hậu muốn nhân cơ hội, tấn công vào sự
lãnh đạo của Đảng Lao động.
Đối với Nguyễn Hữu Đang, thì tình hình này là một cơ hội tốt. Cũng như thời kỳ
sau cách mạng, trong lúc còn hoạt động cho Văn hoá Cứu quốc, hắn lại tìm cách dựa
vào một số tư sản và trí thức lạc hậu có tư tưởng chống đối, để phất cờ. Cũng
hòng gây sự nghiệp ăn to, làm lớn!
Tóm lại, người ta chưa thấy lúc nào hắn đi vào với công nhân, nông dân; mà hắn
chỉ có những quan hệ, bè bạn với những phần tử lạc hậu đầu cơ gian lận, mà hắn
muốn lấy chỗ dựa để hòng thực hiện cái “chí lớn” của hắn.
… Nguyễn Hữu Đang tập hợp được những người trong nhóm Giai phẩm trước,
và cho tờ báo Nhân văn ra đời.
Cái con người nặng trĩu đầu óc địa vị, lúc nào cũng huyên hoang, muốn được nhiều
người chiêm ngưỡng đó đã tính toán khôn khéo không kém một gian thương đầu cơ
hàng lậu thuế. Hắn lẩn mình và… rút vào bí mật! Suốt bốn số báo đầu, người ta
không thấy một bài nào ký tên Nguyễn Hữu Đang! Và cũng cái con người suốt đời
chạy theo danh lợi riêng, suốt đời mơ ước địa vị đó, đã sẵn sàng nêu danh Phan
Khôi làm chủ nhiệm và Trần Duy là thư ký tòa soạn, chỉ vì cái khôn khéo giảo
quyệt của nó.
Người ta không thấy tên tuổi Nguyễn Hữu Đang trên những số đầu báo Nhân
văn, nhưng chính hắn là linh hồn của tờ báo. Hắn tìm tiền, tìm giấy, thu xếp việc
ấn loát và viết bài nhưng lại ký tên người khác. Hắn che lấp những nguồn tài chính,
những kẻ cung cấp phương tiện bằng hình thức dối trá là nêu danh những người
góp tiền in báo có một nhân lên thành mười! Hắn họp hành bí mật với một số nhà
văn chống Đảng, với những người tư sản và trí thức cũng đang muốn lợi dụng thời
cơ để phất lá cờ chính trị. Hắn luôn luôn bàn mưu, lập kế với bọn Trương Tửu
v.v… Hắn có những tay chân trong một hai đoàn kịch tư nhân, ở một vài cơ quan
văn hoá của Nhà nước. Thông qua tờ báo Nhân văn, hắn đã trở thành một thứ
lãnh tụ của một bọn người cơ hội, có âm mưu chính trị…
Mạnh Phú Tư
Báo Độc Lập, số 356, ngày 24.4.1958
… Trần Dần vốn là một tay tự cho mình có nhiều thủ đoạn nhất trong việc xúi giục,
lôi kéo đồng lõa hoạt động phá hoại, vậy mà có lần phải nói về Nguyễn Hữu Đang:
“Nếu không có Đang, không ai có thể tập hợp anh em được!”
Trần Dần như vậy đã cho ta biết phần nào vai trò của Nguyễn Hữu Đang trong nhóm
phá hoại Nhân văn-Giai phẩm, một vai trò ít nhất cũng có tính chất quan trọng
không có không được.
Trong cái công ty phức tạp ấy, cùng một mục đích chung là chống lại Tổ quốc,
nhân dân, chống lại chủ nghĩa xã hội, Nguyễn Hữu Đang đã có một quyền lực lớn đối
với bọn đồng đảng. Đang định đoạt tất cả mọi việc theo ý muốn mình, từ việc to
đến việc nhỏ, từ việc nhận định tình hình, đề ra sách lược đả kích ai, lôi kéo
ai, phá hoại mặt nào, cho đến việc mở chiến dịch tuyên truyền xuyên tạc trên
báo, từ việc quyết định kẻ nào công khai làm thư ký tòa soạn báo Nhân văn cho
đến việc duyệt, chữa các bài báo đưa in… Vì lẽ gì cả cái đám kia lại thừa nhận
cho Nguyễn Hữu Đang cái quyền lực tối hậu quyết định ấy? Đang đã có rất nhiều
thủ đoạn để xây dựng uy thế cá nhân của mình, để tạo ra cho mình một tiểu sử bịp
đời những là “cách mạng lâu năm”, “cán bộ của phong trào cũ”, lại biết cách
đóng bộ một nhân vật hiên ngang “có cá tính mạnh”, trắng trợn, khinh người, cái
gì cũng chửi tuốt, khiến cho những kẻ nào dễ bị lóa mắt thường bị hắn áp đảo,
chinh phục. Tuy vậy, không phải chỉ có thế. Bọn đồng đảng suy tôn Đang làm thủ
lĩnh còn vì một lẽ nữa là Đang đã mang đến cho tập đoàn ô hợp ấy một cái mà
chúng rất cần thiết: một tay tổ chức và điều khiển mà chúng tin rằng Đang nhất
định là làm được tốt. Đầu óc lãnh tụ ngông cuồng, tư tưởng vô chính phủ quái gở,
đã làm cho hắn nhận một công tác gì cũng muốn làm thành một “vương quốc” riêng,
không chịu sự lãnh đạo, kiểm soát. Không được thoả mãn là hắn đâm ra phá đám,
mưu mô lập bè phái, lật đổ hết người này đến người nọ. Bởi vậy, hắn càng ngày
càng lạc hậu với công tác cách mạng và rốt cuộc chẳng được tích sự gì!
Nhưng cũng chính vì vậy mà Nguyễn Hữu Đang rất thích hợp với vai trò chỉ huy của
hắn trong nhóm phá hoại Nhân văn-Giai phẩm, vì phương pháp hành động của bọn
phiến động này chủ yếu là gây chia rẽ nội bộ, lừa bịp dư luận, phỉnh phờ quần
chúng để đi đến âm mưa rối loạn bằng cách làm áp lực trong và ngoài tổ chức…
Toàn bộ hoạt động phá hoại của bọn đó đều mang dấu tích rõ rệt của bàn tay Nguyễn
Hữu Đang.
Như Phong
Báo Nhân dân số 1520, ngày 11.5.1958
Các bài khác của/về Nguyễn Hữu Đang trên talawas:
Hiến
pháp Việt Nam 1946 và Hiến pháp Trung Hoa bảo đảm tự do dân chủ như thế nào?
Cần
phải chính quy hơn nữa
Những
ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập
Hằng
Nga thức dậy.
10/2/2007Nguồn: Bọn Nhân văn-Giai phẩm trước tòa án dư luận, Nhà xuất bản Sự thật, Hà Nội, 1958, trang 45-52
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét