Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2022
XXXXNghệ thuật, sự báo động khẩn thiết và thường trực của ý thức
Nghệ thuật, sự báo động khẩn thiết
Trong bài tiểu luận “Con đường
trở thành và tiến tới của nghệ thuật” đăng trong số Sáng tạo trước
đây, tôi có nhận định con đường trở thành và tiến tới của nghệ thuật hôm nay
như một con đường gai lửa, con đường của những viễn tượng rực rỡ, con đường đó
cũng là con đường của những khó khăn mênh mông và những trở lực trùng điệp.
Khác biệt hoàn toàn với dòng nghệ thuật bảo thủ phản tiến hóa và vị lai viễn kiến
không tưởng, nghệ thuật ý thức cách mạng duy trì sự hiện hữu thường trực giữa
hiện tại, giữa đời sống, quá khứ chỉ là một kinh nghiệm, tương lai chỉ là một
hướng tới, nghệ thuật ý thức cách mạng chính là đời sống của một ý thức kết
tinh thành hành động, ý thức đó nhập vào dòng sống và tác động trở lại
nó. Trong và ở giữa đời sống, nền nghệ thuật đó đóng giữ một vị trí chủ động
và hoàn toàn tự do. Nó không tuân theo một ước lệ, một trật tự nào, ngoài
những quy luật tự thân cách mạng của nghệ thuật, ngoài một ý thức đúc kết
thành hành động của con người trong tương quan và ý hướng thúc đẩy đời sống tiến
lên. Thường trực một thế xung khắc đối nghịch với mọi hình thái của xã hội và đời
sống khi đã có những triệu chứng cố định, đứng lại, để biến thành những trở lực
phản động và đối nghịch với tiến bộ và tiến hóa, nó dành quyền cứu xét phân
tích, truy tìm, phê phán từ nguyên lý đến trở thành, mọi biến thái, mọi nguyên ủy
của sự vật. Nó không tự thoả mãn với những biểu hiện bề ngoài, dung dị, đơn
phương của sự vật. Nó đào sâu vào nguồn gốc, chân tướng, những khía cạnh tiềm ẩn
chứa dấu của sự vật, đặt sự vật và đời sống trần truồng, toàn vẹn trước ý thức.
Nó trình bày những yếu tố, những dữ kiện đầy đủ, đưa tới sự am hiểu thấu suốt
và tận cùng mọi hiện tượng mọi vấn đề, bởi đó sẽ được cấu thành những hành động
thích ứng không mơ hồ không nhầm lẫn. Hoàn toàn đối nghịch với chủ trương lãng
mạn hóa, siêu thoát hóa, thi vị hóa đời sống, nghệ thuật cách mạng ý thức quan
niệm và nhận định đời sống như một thực thể luôn luôn đổi khác, và tiến hóa
không ngừng, thực thể đó lại luôn luôn đứng trước nguy cơ khống chế, uy hiếp, hủy
diệt của bạo hành, bất công, tội ác, cho nên vai trò của nó cũng là một hành động
thường trực động viên ý thức và năng lực con người tới những thái độ và hành động
đấu tranh đối kháng thích ứng trước mọi hiểm họa đe dọa đời sống và bản thân.
Nghệ thuật chiếu sáng vào ý thức con người và nhận lại sự chía của ý thức con
người trở lại với nó, bởi đó mà trước đối tượng là đời sống, nghệ thuật và con
người đã bắt gặp được nhau trong điểm đồng nhất là sự triệt thấu được vị trí,
hoàn cảnh và vai trò của mình trước toàn thể, vai trò đó không hề bị lệ thuộc
vào một ràng buộc nào ngoài ý hướng tìm kiếm và tạo một động lực cách mạng cho
đời sống tiến tới một bình diện cao hơn. Cũng phải hiểu rằng sự xác định về vai
trò không có nghĩa là nghệ thuật đã tự chôn chết mình trên một vị trí nhất định,
cố hữu. Người làm nghệ thuật đứng trên một vị trí bất động của đời sống chỉ tạo
được cho mình một chủ quan hẹp hòi và thiên lệch, nghệ thuật cách mạng ý thức
không như vậy, nó là hình ảnh một vận động di chuyển luân lưu không ngừng trên
khắp mọi chiều sâu mọi bình diện của đời sống, nó cũng không có ý định kiến
trúc một đời sống khác cho đời sống hiện hữu (như vậy lại rơi vào không tưởng
chủ nghĩa), nó tạo nên ở một xã hội chưa thể đổi thay trên cơ cấu sinh hoạt, những
con người đã đổi khác, của một xã hội chưa tự do những con người
đã tự do, của một xã hội còn mê muội của những người đã sáng suốt, của
một xã hội có thể còn đầy dẫy áp lực, bất công, áp lực, bạo hành đó. Nghệ thuật
cách mạng ý thức tạo nên trong phạm vi một trật tự hiện hữu, những mầm sống những
điều kiện cách mạng. Nó không nhất thiết phải hoàn thành một cuộc cách mạng cải
tạo và giải phóng xã hội, nhưng nó là một động lực khởi điểm cho mọi hành động
cách mạng cải tạo và giải phóng xã hội của con người. Tất cả sự tế nhị của vấn
đề là ở đó. Đối tượng của nghệ thuật không phải là một hình thức sinh hoạt nhất
thiết phải đạp đổ, một thế giới nhất thiết phải tạo đựng, đối tượng của nghệ
thuật không phải là một thực thể đã trở thành, đối tượng của nghệ thuật
là một tương quan cách mạng giữa cá nhân và toàn thể với xã hội, xã hội
với lịch sử. Chủ đích của nghệ thuật không hề là sự tìm kiếm và đề nghị cho đời
sống một vóc dáng lý tưởng bất biến (những nhân vật của một tác phẩm nghệ thuật
ý thức không là những mẫu người lý tưởng điển hình như quan điểm sáng tác của
nghệ thuật Mác-xít và trường phái được mệnh danh là lãng mạn cách mạng, ở đấy
là nhân vật là những mẫu người hoặc mang đầy những đức tính tốt đẹp cao quý cho
người đời bắt chước sống theo, hoặc xấu xa kinh tởm cho người đời ghê hãi lảng
tránh, mà trái lại: nhân vật hiện hình trong thế giới tiểu thuyết mới như một đối
tượng phản chiếu để trở lại ý thức được bản thân mình và tìm được một thái độ,
một giải đáp cho mọi vấn đề của đời sống bản thân. Nói một cách khác người đọc
không đứng lại với nhân vật, ở nhân vật, mà vượt qua và đi xa hơn nhân vật),
tóm lại, trước và sau, nghệ thuật vẫn chỉ là một động lực thúc đẩy, tạo thành một
ý thức cách mạng cho con người trước sự vật và đứng lại ở đó, để từ ý thức đó,
con người sẽ đi tới những hành động phù hợp thích ứng trước một sự kiện, một vấn
đề nhất định.
Trái với nhận thức cổ điển mang nặng một màu sắc hưởng thụ nói trên, ở đó phát
sinh thái độ kiêu hãnh về thành tích về “thâm niên” rất dễ nhận thấy ở những
nhà văn nhà thơ tiền chiến, nghệ thuật Mác-xít quy định vốn sống như sự giác ngộ
quyền lợi giai cấp, sự thấm nhuần chủ nghĩa và những công tác lao động cộng lại,
cả hai nhận thức này đều bắt gặp nhau trong điểm sai lầm chung là sự phủ nhận
tính chất sáng tạo của nghệ thuật (phải trụy lạc trác táng mới “nắm” được những
vấn đề trụy lạc trác táng, phải đi cày mới viết được về đời sống nông dân, phải
làm thợ riết mới viết được về đời sống công nhân v.v…), vốn sống theo nhận thức
nghệ thuật tiến bộ cách mạng không phải như vậy. Vốn sống là sự trưởng
thành của ý thức. Nó nằm trong chủ quan mãnh liệt của người làm nghệ thuật
mà ý thức đã trưởng thành là ngọn lửa tỏa chiếu và bao trùm thấu suốt mọi hiện
tượng đời sống. Chính ngọn lửa đó tỏa đi, mở rộng và phóng lớn của ý thức mới
là điều kiện thiết yếu khiến người làm nghệ thuật đi tới được những tầng đáy những
chiều dày của vấn đề, sáng tỏ được trọng tâm, nguyên ủy, nghĩa là sự thật của sự
vật và đời sống, chính cái ngọn lửa đó tỏa đi, mở rộng và phóng lớn của ý thức
đã khiến cho người làm nghệ thuật thực hiện được sự có mặt thường trực ở bất cứ
nơi nào của đời sống, chính cái ngọn lửa đó tỏa đi, mở rộng và phóng lớn của ý
thức đã thu trọn đời sống trong nó, đời sống không còn những đề tài tách biệt,
đời sống là một đề tài vĩ đại duy nhất mà chỉ có sự trưởng thành của ý thức mới
tạo được sự quân bình của chủ quan cá nhân người làm nghệ thuật với nó mà thôi.
Xác định thái độ nhận đường trong ý nghĩa một trở lui cần thiết cho toàn thể,
nhất là cho hệ thống những người viết trẻ trong khi đã khẳng định tính chất
chính thống của dòng nghệ thuật ý thức cách mạng và sự hình thành tất yếu của
nó không phải là thú nhận một lỗi lầm, nghi ngờ những dấu chân, những đoạn đường
đã để lại, mà chỉ là sáng tỏ đúng tầm mức tính chất cách mạng thường trực của
nttn. Mặt khác, nhận đường tự nó đã bao hàm một hành động cách mạng của người
làm nghệ thuật với chính bản thân mình. Chính nhờ những bước trở lui cần thiết
mà người làm nghệ thuật trên quá trình tiến tới luôn luôn tạo được cơ hội suy ngẫm
nhận định, đối chiếu, điều chỉnh, bổ khuyết, quan sát, luôn luôn tạo được một
thái độ chủ động thích ứng trước mọi biến chuyển đột ngột, bất ngờ của đời sống,
do đó nhận đường đã trở nên một tác phong cách mạng không thể thiếu sót và coi
thường trong tư tưởng, trong nếp sinh hoạt của người làm nghệ thuật hôm nay.
Ném một cái nhìn tổng quát vào một thực trạng nghệ thuật, để nhìn thấy ở đó một
biến đổi căn bản và lớn lao đã khởi diễn, để nhìn thấy ở đó, nơi nào một thế giới
cũ đã tàn lụi cho một thế giới mới đã thành hình, nơi nào cái gốc cũ đã thối
nát, cái hạt mới đã nảy mầm, nơi nào những nếp rung động cảm nghĩ cũ chỉ còn là
những tiếng vang chìm xuống đáy mồ quá khứ, nơi nào một nếp rung động cảm nghĩ
mới đã truyền đi bát ngát vòm trời thế hệ, nơi nào nghệ thuật đã chết đi, nơi
nào đó đã phục sinh, đã về cùng đời sống, chúng ta đã có thể đi đến một kết luận:
mặc dầu trên bề mặt còn bày ra một trạng thái phân hóa hỗn loạn, nhưng trong bản
thể, trong chiều sâu, nghệ thuật chúng ta đã chuyển mình tiến tới một chu kỳ mới,
một bình diện mới, một trật tự mới, một hướng đi mới, một khuynh hướng với những
người đại diện mới; những tiếng nói khác biệt nhưng có chung một khuynh hướng
cách mạng, tiến bộ đã kết tinh dần dần nghệ thuật thành một dòng chảy, dòng chảy
đó đã quy định được dần dần trong thể chất ý hướng, thể chất đó càng ngày càng
cô đọng phát triển, ý hướng đó càng ngày càng phóng lớn chói sáng. Nghệ thuật
hôm nay không mê muội, hèn đớn, sơ đẳng ấu trĩ nữa, nó cũng không siêu thoát,
hoài cổ, tiền chiến, cá nhân, tình cảm, nó cũng không giải trí, thù tạc, chơi
chữ, diễm tình, hình thức nữa, nghệ thuật hôm nay chính là hiện thân một ý thức
bị phẫn đớn đau không còn im lặng nép chịu. Nó là phản ảnh của một thế hệ dũng
cảm đấu tranh đòi quyền chủ động đời sống, nghệ thuật hôm nay là một vận động
cách mạng thường trực, nó bao hàm và biểu hiện cuộc chiến đấu của thân phận tự
giải phóng tự thực hiện, nghệ thuật hôm nay là phương tiện hành động, phản
kháng trước mọi khống chế, đàn áp của đời sống để thực hiện và giải phóng cho
thế hệ, cho con người. Nghệ thuật hôm nay khôi phục lại vai trò cách mạng của
nó giữa đời sống. Nó như vậy và chỉ có thể là như vậy mà thôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
555555 19. Phải dám mạo hiểm Sự phát triển của bất kỳ sự vật nào trên thế giới, đều không phải chỉ có một khả năng, mà là hai hoặc thậm c...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét