Thứ Tư, 14 tháng 9, 2022
Nhân văn, "Người và việc"XXXX
(Nhân dịp Lê Đạt, Hoàng Cầm cho biết sẽ nhận “Giải thưởng Nhà
nước" về những cống hiến văn học của những người đã cấu thành vụ án Nhân
văn)
Chỉ cần đọc bài thơ này, đủ hiểu đời sống của cụ Phan Khôi như thế nào, sau khi
chế độ ra tay đàn áp nhóm Nhân văn. Cụ vẫn còn may mắn hơn nhiều người
trong nhóm, vì chế độ nể mặt Phan Bôi và Phan Thao là hai cán bộ cao cấp, bản
án dành cho cụ Phan Khôi tương đối nhẹ. Cụ không phải chịu đựng những trừng phạt
thể xác như Trần Dần, Phùng Quán, Phùng Cung... mà chỉ bị quản thúc tại gia. Cụ
mất năm 1959, nghĩa là chỉ ba năm sau khi vụ Nhân văn-Giai phẩm ra đời.
Những người của Hà Nội thời đó cho biết: trong đám tang của cụ chỉ có lèo tèo
vài người thân trong nhà, đẩy một chiếc xe như xe bò chở quan tài cụ ra nghĩa địa.
Không có một vòng hoa, không có một lời ai điếu. Đó là chưa nói tới có một hai
người con, vì e ngại cho tiền đồ của mình mà không dám đưa tang bố.
Vì vậy khi ông Nguyễn Hữu Đang mất, vài tờ báo in trong nước đưa tin chiếu lệ,
nhưng không một tờ báo điện tử nào như VietNamNet có được vài dòng.
Nhiều người cho rằng các báo điện tử của nhà nước không đưa tin, cốt để giấu
người Việt hải ngoại được ngày nào hay ngày ấy về cái chết của ông Nguyễn Hữu
Đang. Tôi không nghĩ như vậy. Người cộng sản làm gì cũng có nguyên tắc, có chỉ
thị. Chẳng thế mà triết gia Trần Đức Thảo, một nhân vật khác của Nhân văn khi
sống cũng chẳng hơn ông Nguyễn Hữu Đang bao lăm, nhưng vì là triết gia nổi tiếng
ở Pháp trước khi về Việt Nam vào đầu thập niên 50, nên vào lúc cuối đời ông Trần
Đức Thảo được nước Pháp mời qua làm một bản nghiên cứu triết học gì đó. Ông chết
ở bên Tây, tro cốt mang về Việt Nam cả hai tháng trời, để chờ quyết định là được
để ở nghĩa trang Mai Dịch hay Văn Điển. Sống đã như ma xó, thì chết chôn ở đâu
mà chẳng được.
Về Hoàng Cầm thì không một ai phủ nhận được tài năng và những đóng góp của ông
với thi ca qua những bài thơ lừng danh như "Bên kia sông Đuống”, “Đêm liên
hoan.." trong thời kháng chiến, "Em bé lên sáu tuổi"
(trong Nhân văn-Giai phẩm) và đặc biệt là những vở kịch thơ, do đó những
đóng góp của ông xứng đáng để nhận một giải thưởng về văn học. Tôi không phải
là người quá khích đòi hỏi mọi nhà văn, nhà thơ phải sống kiên cường, không khuất
phục như Trần Dần. Do đó tôi cảm thông với những hành động của Hoàng Cầm, đã được
Trần Dần ghi lại trong cuốn Ghi. Nhà văn, nhà thơ vốn là những con người yếu
đuối nên sợ khổ, sợ tù, sợ chết, là chuyện bình thường. Hoàng Cầm không phải là
Trần Dần, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang, Hữu Loan... do đó không thể đòi hỏi ông
hành xử như những tính danh vừa nêu trên. Đòi hỏi như thế thì cũng chẳng khác
gì những người đã đầy đoạ Nhân văn trong nửa thế kỷ qua.
Nhiều người ở hải ngoại cho là dứt khoát phải từ chối, bớt quá khích hơn thì
cho là chỉ nhận giải với một đồng danh dự, nhưng phải có một văn bản xin lỗi
chính thức của nhà nước. Có người còn dè bỉu chê bai ít, có bốn chục triệu chưa
đầy ba ngàn đô chẳng bỏ bèn gì. Phải ba ngàn đô la ở nước Mỹ hiện nay chẳng làm
được cái gì, không đủ tiền đặt cọc mua một cái xe mới, thế nhưng ở trong nước số
tiền này là một gia tài không nhỏ, tương đương với bốn cây vàng. Và vì vậy tôi
lại khâm phục Nguyễn Hữu Đang thêm một tầng nữa, khi toàn bộ gia tài của ông
trong sổ tiết kiệm, công lao chắt chiu dành dụm bốn năm trời vỏn vẹn được 4 triệu
đồng (độ 250 đô la), ông đưa cả cho Phùng Cung để in thơ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca Lục bát thiền là nét đặc trưng cơ bản được tác giả Trần Lê Khánh chắt chiu thể hiện ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét